Ta chỉ nhìn hắn một cái rồi lập tức dời mắt.

Việc quan trọng nhất lúc này vẫn là xác định Tống Ngọc có phải kẻ đứng sau mọi chuyện hay không.

Ta cố ý cho hộ vệ tản ra, sau đó cưỡi ngựa song song cùng đệ đệ.

“Món làm ăn lớn ngươi nói hôm qua rốt cuộc là gì?”

Tống Ngọc đáp rất tự nhiên.

“Hoàng tỷ biết tính đệ mà.”

“Từ nhỏ đệ đã muốn có thứ tốt nhất.”

Ta thầm giật mình.

Quả nhiên là giả ngốc để che mắt người khác sao?

Thứ hắn muốn tốt nhất chẳng lẽ chính là ngai vàng?

Ta còn đang suy nghĩ xem có nên đại nghĩa diệt thân hay không thì phía trước bỗng vang lên tiếng hô.

“Có hổ!”

Tống Ngọc lập tức nhét cung tên vào tay ta.

“Hoàng tỷ, mau!”

Ta theo phản xạ của thân thể nguyên chủ, rút tên, kéo dây cung rồi b.ắ.n thẳng về phía mãnh hổ đang lao ra khỏi rừng.

Mũi tên cắm chính giữa đầu nó.

Con hổ đổ xuống.

Ta còn chưa kịp hoàn hồn, Tống Ngọc đã nhảy khỏi ngựa chạy đến bên xác hổ.

Hắn vui đến mức hai mắt sáng rực.

“Tốt quá.”

“Hoàng tỷ, quyết định vậy đi.”

“Con hổ này cho đệ.”

“Đệ đổi cho tỷ thứ khác.”

Ta đứng yên một lúc.

“Món làm ăn lớn mà ngươi nói chính là con hổ này?”

Tống Ngọc nhìn ta bằng đôi mắt trong veo đến mức ngốc nghếch.

“Đúng vậy.”

“Mấy hôm trước Trần Tiểu Thế t.ử có được một tấm da hổ, ngày nào cũng đem khoe trước mặt đệ.”

“Đệ đã thề nhất định phải kiếm được tấm lớn hơn.”

Hắn đi quanh xác hổ, vừa đi vừa khoa tay.

“Lớn thế này là đủ rồi.”

“Hoàng tỷ đúng là lợi hại.”

Ta không còn lời nào để nói.

Hóa ra hắn thật sự chỉ ngốc.

Nghĩ kỹ lại, nếu Tống Ngọc thật sự muốn lợi dụng Yến Cừu thì ngay từ đầu đã chẳng dễ dàng để ta mang người đi.

Ta mất công nghi ngờ suốt mấy tháng.

Thật khiến người ta mệt lòng.

Ta không còn hứng săn nữa, gọi hộ vệ hộ tống trở về.

Người tới nhận lệnh lại là Yến Cừu.

Hắn nói: “Thành Vương Điện hạ nhất quyết muốn tự khiêng con hổ đến khoe với người khác.”

“Ta dẫn một đội đưa Công chúa về trước.”

Phong cảnh dọc đường khá đẹp nên ta xuống ngựa, chậm rãi đi bộ.

Mọi thứ vốn rất yên bình.

Cho đến khi trong rừng đột nhiên xuất hiện mấy chục người áo đen.

Bọn chúng lao thẳng đến, đao nào cũng nhắm chỗ hiểm.

“Công chúa cẩn thận!”

Yến Cừu lập tức chắn trước mặt ta.

Ta lùi về sau.

Nhìn thêm vài chiêu, ta nhanh ch.óng nhận ra đám thích khách này dường như không nhắm vào ta.

Mục tiêu thật sự là Yến Cừu.

Trong lòng ta chỉ còn một suy nghĩ.

Chuyện của các ngươi thì đừng kéo ta vào.

Yến Cừu vừa giao đấu vừa quát.

“Công chúa, chạy về phía sau.”

“Đi tìm Thành Vương.”

Ta nghe lời quay đầu chạy ngay.

Nào ngờ chưa được mấy bước, chân giẫm trúng một viên đá tròn.

Ta mất thăng bằng, cả người nhào về phía Yến Cừu.

Cũng đúng lúc ấy, một mũi kim độc từ phía đối diện bay tới.

Ta vô tình chắn ngay trước hắn.

Mũi kim ghim vào người.

Trước khi ý thức chìm xuống, ta mơ hồ thấy vài hình ảnh kỳ lạ thoáng qua.

Dường như có ai đó từng nhìn nguyên thân đầy khinh miệt.

Dường như lại có người nhổ nước bọt về phía nàng.

Còn bên tai ta là tiếng Yến Cừu gọi đến khản giọng.

“Công chúa!”

Âm thanh càng lúc càng xa.

Ta hôn mê trọn ba ngày.

Lúc mở mắt, bên giường vây kín người.

Vị Thái y không đứng đắn lần trước mừng đến suýt khóc.

“Tỉnh rồi.”

“Công chúa tỉnh rồi.”

“Không còn nguy hiểm nữa.”

Mọi người nói chen nhau khiến đầu ta đau nhức.

Ta cho họ lui hết rồi mới hỏi tỳ nữ thân cận.

“Yến Cừu đâu?”

Nàng đáp: “Hắn bảo hộ Công chúa không chu toàn nên bị Bệ hạ trách phạt.”

Ta lập tức ngồi thẳng.

“Đánh c.h.ế.t rồi sao?”

Tỳ nữ vội lắc đầu.

“Không đến mức ấy.”

“Hình phạt cũng không quá nặng.”

“Chỉ là hắn vừa chịu phạt xong đã nhất quyết canh ngoài cửa phòng Công chúa, ai khuyên cũng không chịu đi.”

“Vết thương không được xử lý kịp nên cuối cùng ngất đi.”

Ta im lặng.

Đến khi có thể xuống giường, Yến Cừu cũng đã gượng dậy được.

Hắn bước vào phòng với dáng đi còn hơi khập khiễng.

Vừa đến cửa, hắn dừng lại.

Ta phải ngoắc tay, hắn mới chịu tiến gần.

Ánh mắt hắn cứ dính c.h.ặ.t trên mặt ta, như thể chỉ cần nhìn sang chỗ khác, ta sẽ biến mất.

Ta bật cười.

“Nhìn gì vậy?”

Yến Cừu thấp giọng.

“Công chúa liều mạng cứu ta.”

Ta khựng một chút.

Nói chính xác thì ta chỉ trượt chân.

Nhưng đến lúc này mà giải thích dường như cũng chẳng còn ý nghĩa.

Ta quyết định nhận luôn phần ân tình ấy.

Yến Cừu cúi đầu.

Hai bàn tay hắn siết rất c.h.ặ.t.

“Ta từ nhỏ đã lưu lạc.”

“Bất kể là ai cũng có thể xem thường, sai khiến, làm nhục ta.”

“Chưa từng có người nào đối xử tốt với ta như vậy.”

Giọng hắn càng nói càng thấp.

Ta nhìn dáng vẻ cố nhịn cảm xúc ấy, lòng bỗng mềm đi.

“Sau này sẽ không ai tùy tiện ức h.i.ế.p ngươi nữa.”

Một giọt nước rơi xuống nền.

Đến khi Yến Cừu ngẩng đầu, ánh mắt hắn nóng bỏng mà kiên định đến mức ta gần như không dám nhìn lâu.

Ta bỗng thấy hơi áy náy khi nhớ lại lúc thích khách xuất hiện, người đầu tiên muốn chạy chính là mình.

Chợt nghĩ tới chuyện quan trọng, ta lập tức hỏi.

“Đám thích khách tra được gì chưa?”

Yến Cừu lắc đầu.

“Không có.”

Những kẻ ấy đến không để lại dấu vết.

Ngay cả t.h.i t.h.ể sau khi c.h.ế.t cũng nhanh ch.óng bị một loại t.h.u.ố.c hóa thành m.á.u loãng, hoàn toàn không thể lần theo thân phận.

Nhưng ta hiểu, kẻ phái bọn chúng rất có thể chính là người trong nguyên tác đã hạ độc Yến Cừu.

Người đó không thể tiếp cận hắn trong quân doanh nên đổi sang g.i.ế.c thẳng.

Rốt cuộc là ai?

Tin Trưởng công chúa vì cứu một hộ vệ mà bị trúng độc chẳng bao lâu đã truyền khắp cung.

Hoàng huynh cuối cùng cũng thấy việc này không thể tiếp tục.

Người lập tức ban chỉ, quyết định chọn cho ta một Phò mã xứng đáng.