Tối hôm đó sau khi về đến nhà, anh ấn phăng tôi xuống ghế sofa.
"Tô Viên, em dám bảo anh sợ mèo à?"
"Chẳng lẽ anh không sợ?"
Anh cúi thấp người xuống, ch.óp mũi chạm sát vào ch.óp mũi tôi.
"Người anh sợ là em. Chứ không phải mèo."
…
Tròn một năm bên nhau, anh cầu hôn tôi.
Chẳng phải bối cảnh lãng mạn gì cho cam.
Đó chỉ là một buổi sáng cuối tuần vô cùng bình thường, tôi vẫn còn đang ngái ngủ thì anh đã làm xong bữa sáng rồi bưng đến tận giường.
"Tô Viên, dậy ăn cơm thôi em."
"Em không muốn dậy đâu..."
"Dậy đi nào."
"Không chịu..."
Anh thở dài một tiếng, đặt khay đồ ăn sáng lên chiếc tủ đầu giường, sau đó cả cơ thể to lớn đè ép thẳng lên người tôi.
"Anh làm cái gì thế!" Tôi bị anh đè đến mức tỉnh cả ngủ.
"Dậy ăn cơm." Anh nói.
"Anh tránh ra trước đã."
"Em phải đồng ý với anh một chuyện trước."
"Chuyện gì cơ?"
Từ dưới gối, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh.
"Lấy anh nhé."
Tôi nghệch mặt ra.
"Anh cầu hôn kiểu này đấy à?" Tôi cự nự: "Đến quỳ anh còn chưa quỳ nữa là."
Anh liếc nhìn tôi một cái, xoay người bước xuống giường, rồi quỳ một gối ngay cạnh mép giường.
"Tô Viên, gả cho anh nhé."
Tôi nhìn anh đăm đăm.
Anh đang mặc bộ đồ ở nhà, tóc tai còn hơi vểnh lên một chút, vành tai đỏ ửng, nhưng biểu cảm trên gương mặt thì lại nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn.
"Chẳng phải anh bảo anh sợ em sao?" Tôi hỏi.
"Sợ chứ." Anh đáp: "Nhưng anh càng sợ em không ở bên cạnh hơn."
Tôi chìa tay ra, để mặc cho anh l.ồ.ng chiếc nhẫn vào ngón tay mình.
Kích cỡ vừa vặn như in.
"Sao anh biết size tay của em?"
"Tranh thủ lúc em ngủ để đo đấy." Anh nói, rồi khựng lại một nhịp: "Dùng sợi chỉ."
"Anh đo mất bao lâu?"
"Thử lại mớ lần luôn." Vành tai anh càng đỏ hơn nữa: "Dáng ngủ của em chẳng ngoan ngoãn tí nào, tay cứ động đậy suốt."
Tôi không kìm được bật cười, đưa tay vòng qua ôm lấy cổ anh.
"Thẩm Hứa."
"Ừ."
"Em đồng ý."
Anh bế bổng tôi từ trên giường lên, xoay một vòng rồi đặt tôi ngồi lên bàn ăn, sau đó cúi xuống hôn tới tấp.
"Bữa sáng nguội ngắt rồi kìa." Tôi lí nhí.
"Lát nữa ăn sau."
"Thế lúc nãy anh gọi em dậy làm cái gì?"
"Gọi em dậy…" Anh nói, bờ môi áp sát vào xương quai xanh của tôi: "Là để em nhìn anh một cách tỉnh táo nhất."
Mãi về sau tôi mới biết, anh không chỉ chuẩn bị mỗi nhẫn, mà tất cả nhà cửa xe cộ đều đã được sang tên dưới danh nghĩa của tôi từ bao giờ.
…
Sau khi kết hôn, Thẩm Hứa vẫn tiếp tục duy trì vỏ bọc tổng tài mặt lạnh của mình ở bên ngoài.
Các đồng nghiệp trong công ty vẫn cảm thấy anh là người cực kỳ khó gần.
"Chị Tô ơi, ở nhà Thẩm tổng cũng như thế này ạ?"
Cậu thực tập sinh mới đến len lén ghé tai hỏi nhỏ tôi.
Tôi nghĩ ngợi một lát.
Nghĩ đến việc mỗi buổi sáng anh nhất định phải ôm c.h.ặ.t lấy tôi, nhõng nhẽo đòi nằm nán lại giường thêm năm phút mới chịu dậy.
Nghĩ đến việc anh tắm xong bước ra chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước cứ thế men theo múi bụng chảy dài xuống.
Nghĩ đến việc ban đêm anh ấn tôi sát vào cửa kính sát đất từ trên cao nhìn xuống, rồi thầm thì: "Em đoán xem bên ngoài có nhìn thấy được không?".
"Cũng gần như thế em ạ." Tôi mỉm cười trả lời.
Cậu thực tập sinh nửa tin nửa ngờ rồi ra về.
Tối hôm đó sau khi về đến nhà, tôi kể lại chuyện này cho Thẩm Hứa nghe.
"Có người bảo anh lạnh lùng kìa."
Anh đang nới lỏng cà vạt, nghe vậy liền liếc nhìn tôi một cái.
"Rồi sao nữa?"
"Em bảo cũng gần như thế."
Anh đặt cà vạt xuống, sải bước đi tới, chặn đứng tôi ngay tại lối ra vào.
"Tô Viên."
"Dạ?"
"Em đang hiểu sai ý nghĩa của cụm từ 'gần như thế' rồi đấy."
Anh bế bổng tôi lên, sải bước đi thẳng về phía phòng ngủ.
"Hôm nay để anh định nghĩa lại cho em xem thế nào mới đúng."
…
Rất nhiều người gặng hỏi tôi rằng, rốt cuộc tôi đã dùng chiêu gì để cưa đổ được Thẩm Hứa.
Tôi trả lời, chẳng phải tôi cưa đổ anh đâu.
Mà là anh đã luôn đứng đó chờ tôi từ lâu.
Người đàn ông trông có vẻ mặt lạnh như tiền, thanh tâm quả d.ụ.c, lạnh lùng xa cách ấy, thực chất trong lòng đã sớm dậy sóng từ bao giờ, chẳng qua là anh không dám tiến thêm bước nữa mà thôi.
Anh sợ bản thân mình quá cuồng nhiệt sẽ dọa tôi chạy mất.
Anh sợ bản thân mình quá chủ động sẽ trông có vẻ suồng sã, thiếu nghiêm túc.
Anh sợ bản thân không kìm chế nổi sẽ khiến tôi cảm thấy không thoải mái.
Thế nên anh mới chọn cách ngốc nghếch nhất — tự bao bọc bản thân thành một tảng băng, lặng lẽ đợi tôi đến đục đẽo.
Đục đẽo suốt ba tháng trời, mới đổi lấy được một câu: "Ngày mai không cần cho đường nữa."
Đục đẽo suốt sáu tháng, mới đổi lấy được một bóng lưng cõng tôi từng bước đi xuống lầu.
Đục đẽo suốt chín tháng, mới đổi lấy được một nụ hôn nồng cháy giữa đêm mưa xối xả.
Đục đẽo tròn một năm, mới đổi lấy được một lời cầu hôn đầy chân thành.
Và phải cho đến khi đục mở được tảng băng ấy ra rồi, tôi mới ngỡ ngàng phát hiện, ẩn sâu dưới ngọn núi băng lại là một ngọn núi lửa chực chờ phun trào.
Anh chỉ cuồng nhiệt với một mình tôi.
Chỉ mất kiểm soát vì một mình tôi.
Và cũng chỉ nói những lời khiến hai chân tôi bủn rủn với duy nhất một mình tôi mà thôi.
"Tô Viên."
"Dạ?"
"Kiếp sau chúng ta cũng ở bên nhau nhé."
"Kiếp này đã sống hết đâu anh."
"Phải đặt chỗ trước chứ? Để đỡ phải sợ không đợi được em."
Tôi không nói gì, khẽ tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, lắng nghe tiếng nhịp tim đập bình bịch.
Từng nhịp, từng nhịp một, vô cùng trầm ổn và mạnh mẽ.
Y hệt như lần đầu tiên tôi gặp anh trong thang máy ngày hôm ấy.
Chỉ là khi đó anh là tảng băng lạnh giá.
Còn bây giờ, anh là ngọn lửa ấm áp của riêng tôi.
_HOÀN_