Tống Tri Vi

Chương 6

Ngày mở tiệc tại vườn t.h.u.ố.c, có rất nhiều người tới.

Ta không kể khổ trước mặt mọi người, chỉ sai quản gia chép lại xấp biên lai và lời khai của nha hoàn thành nhiều bản, nhờ những người từng bị lợi dụng tự mình kiểm chứng.

Người nổi giận đầu tiên là Hứa cô nương phủ An Quốc Công. Trong tiệc ngắm hoa, chính nàng ta là người khuyên ta dữ dội nhất. Đến giờ mới hay, nha hoàn nhà mình đã nhận hai mươi lượng bạc của Thẩm Nhu Gia, cố tình nói trước mặt nàng ta rằng tận mắt thấy ta đi tới phủ họ Hạ vào ban đêm.

Hứa cô nương tức giận đến mức xé nát tấm thiếp ngay tại chỗ, ngày hôm sau liền kể lại toàn bộ sự việc cho tất cả những người quen biết nghe. Lời đồn từng truyền đi khắp kinh thành thế nào, thì nay sự thật cũng được đồn đi như vậy.

Ta không tới phủ họ Thẩm ép Thẩm Nhu Gia xin lỗi, cũng không tìm người kể chuyện để dựng chuyện về nàng ta. Danh tiếng mà nàng ta có được nhờ sự đồng cảm của người khác, cuối cùng đã bị hủy hoại chính bởi những tờ biên lai do nàng ta tự tay viết xuống.

Hạ Vân Tranh lại khẳng định rằng ta ép người quá đáng. Hắn đợi ta ngoài vườn t.h.u.ố.c, giọng nói chứa đựng cơn giận không thể kìm nén:

“Nhu Gia tối qua đã c.ắ.t c.ổ tay.”

Ta dừng bước: “Đại phu nói thế nào?”

“Vết thương không sâu, nhưng nàng ấy suýt mất mạng.”

“Vết thương không sâu, tại sao lại suýt mất mạng?”

Hắn bị ta hỏi đến mức khựng lại, một lúc sau mới đáp: “Nàng ấy thân thể yếu ớt.”

Ta nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, bỗng thấy thật bi ai.

Thẩm Nhu Gia giỏi nhất là dùng nước mắt và bệnh tật để ép người khác nhượng bộ. Hạ Vân Tranh biết rõ là thế, nhưng vẫn lần này đến lần khác chủ động bước vào cái bẫy mà nàng ta giăng sẵn, rồi yêu cầu người khác phải cùng hắn nhún nhường.

“Hạ Vân Tranh, nếu ngươi sợ nàng ta lại làm tổn thương chính mình, thì hãy nhờ đại phu và người nhà canh giữ nàng ta. Nếu ngươi nghi ngờ nàng ta diễn kịch, thì hãy tự mình điều tra rõ. Dù là đằng nào, cũng chẳng liên quan gì đến ta.”

“Trước đây nàng đâu phải là người nhẫn tâm như vậy.”

“Trước đây ta từng vì ngươi mà nghĩ cách, bởi vì ta coi ngươi là người quan trọng. Giờ thì không còn nữa.”

Hắn bước lên một bước, trong mắt thế mà lại có ánh nước.

“Tri Vi, ta hối hận rồi.”

“Ta biết.”

“Nàng không cảm thấy đau lòng chút nào sao?”

“Đã từng có.”

Vào lần đầu tiên hắn bỏ lại ta khi đang sốt cao để đến bên Thẩm Nhu Gia, khi hắn muốn ta tránh hiềm nghi, khi hắn khẳng định ta trộm Đông Châu, ta đều đã từng đau lòng. Nhưng nỗi đau sẽ không bao giờ đứng yên tại chỗ.

“Lục Chiêu Dã sắp về rồi.” Ta nói, “Ta không muốn chàng ấy trở về, lại phải nghe ngươi đứng trước mặt ta nói những lời này.”

Bờ vai Hạ Vân Tranh chùng xuống.

“Nếu không có hắn, liệu nàng có quay đầu lại không?”

“Không.”

Lần này, ta trả lời rất nhanh.

Lục Chiêu Dã không phải lý do khiến ta rời bỏ Hạ Vân Tranh. Hắn chỉ cho ta biết, thực sự trân trọng một người, không cần nàng phải nuốt uất ức để chứng tỏ mình hiểu chuyện.

Mười ngày sau, đội quân từ Bắc Cảnh tiến vào thành. Ta theo phụ thân tới phố Chu Tước nghênh đón. Khi tiếng vó ngựa vang lên từ phía cuối con phố, ta đã nhìn thấy Lục Chiêu Dã ngay lập tức.

Hắn sạm đi đôi chút, vai lưng vững chãi hơn trước khi rời kinh, trên chiếc áo choàng màu đen còn vương bụi đường dài. Dưới phố có những cô nương ném hoa về phía hắn, hắn đưa tay đỡ lấy một đóa, nhưng không cài lên vạt áo mình.

Hắn phóng ngựa đến trước mặt ta, nhảy xuống ngựa, đưa đóa trà hoa đỏ kia cho ta.

“Tống Tri Vi, ta về rồi đây.”

Xung quanh đầy người, đáng lẽ ta nên giữ chút dè dặt. Nhưng ta đã đợi hắn tròn một năm rồi.

Ta nhận lấy đóa hoa, hỏi: “Vết thương đều khỏi cả rồi chứ?”

“Khỏi cả rồi. Y quan nói nếu ta còn không nghe lời nàng, thì sẽ không viết giấy chứng nhận cho ta nữa.”

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một xấp giấy có đóng dấu của y quan, trên đó ghi chép lại vô cùng cặn kẽ từng vết thương, từng lần thay t.h.u.ố.c của hắn trong suốt một năm qua. Mọi người xung quanh đều cười rộ lên.

Ta cũng cười, nhưng cười đến rơi cả nước mắt.

Lục Chiêu Dã luống cuống tay chân muốn thay ta lau, lại sợ giữa phố xá đông người thì quá đường đột, bàn tay đưa ra bèn dừng lại giữa không trung. Ta chủ động nắm lấy cổ tay hắn.

“Lục Chiêu Dã.”

“Hửm?”

“Chuyện mẫu thân chàng hỏi ta lần trước, ta đồng ý rồi.”

Hắn ngẩn người hai nhịp, sau đó cười rạng rỡ như một thiếu niên cuối cùng cũng đòi được kẹo. Tiếng ồn ào náo nhiệt hai bên đường dài dường như muốn lật tung cả mái ngói.

Hắn không vội ôm lấy ta, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y ta, thấp giọng xác nhận: “Thật sự đồng ý? Không phải vì thấy ta ở Bắc Cảnh chịu lạnh nên mới thấy thương cảm đấy chứ?”

“Chàng còn hỏi nữa là ta đổi ý đấy.”

Hắn lập tức im bặt, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không chịu buông.

Hôn sự giữa ta và Lục Chiêu Dã được định vào mùa thu.

Sau khi đính thân, hắn vẫn thường đến Tống phủ, nhưng không bao giờ trèo tường nữa. Lần nào cũng đi từ cửa chính, trong tay không mang d.ư.ợ.c liệu từ Bắc Cảnh thì cũng là xách theo mấy chú ch.ó nhỏ mới sinh của Tuyết Đoàn.

Có lần hắn cùng ta đến vườn t.h.u.ố.c, hai đứa trẻ lén hái quả t.h.u.ố.c, sợ hãi trốn sau gốc cây không dám ra ngoài.

Miệng hắn thì hung dữ nói muốn báo quan.

Chương 6 - Tống Tri Vi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia