Tôi cúi xuống định nhặt những tấm ảnh rơi đầy đất.
"Cô không được nhặt."
"Lâm Dự, cô không được nhặt."
Giang Vũ vừa gào lên vừa kéo tay tôi để ngăn lại.
Tôi phớt lờ, mạnh mẽ giật tay khỏi anh ta.
Có lẽ vì ánh mắt tôi lúc đó chứa quá nhiều hận ý.
Giang Vũ sững sờ, buông tay ra.
Tôi lần lượt nhìn từng tấm ảnh.
Rồi từng tấm từng tấm nhặt lên.
Đến cuối cùng, Giang Vũ chỉ có thể bất lực dựa vào đầu xe nhìn tôi.
Bàn tay anh ta nắm c.h.ặ.t thành quyền, gân xanh nổi hẳn.
Tôi cẩn thận gom ảnh lại ngay ngắn.
Phủi đi lớp bụi vừa bám.
Từng bước một, tôi tiến lại gần Giang Vũ.
Bắt chước cách anh ta đối xử với tôi khi nãy.
Tôi mạnh mẽ bóp lấy cằm anh ta.
Tôi mỉm cười, từng chữ từng chữ như d.a.o cắt vào da thịt.
"Giang Vũ, thật đáng tiếc."
"Anh ấy à, vẫn kém hơn cậu của anh."
Tôi và Giang Vũ quen nhau vì một vụ t.a.i n.ạ.n xe.
Vụ t.a.i n.ạ.n đó rất nghiêm trọng, một người c.h.ế.t, một người bị thương.
Giang Vũ là người may mắn, chỉ bị trầy xước nhẹ.
Người xấu số thiệt mạng là cậu ruột của anh ta, Thẩm Yến.
Lần gặp chính thức đầu tiên của tôi và Giang Vũ.
Là ở lễ tưởng niệm Thẩm Yến.
Cũng là lần đầu tiên tôi gặp mẹ của Giang Vũ.
Khi ấy khuôn mặt bà vẫn đầy vệt nước mắt.
Sau lễ tưởng niệm, Giang Vũ bắt đầu thường xuyên hẹn gặp tôi.
Tôi lúc thì nhận lời, lúc lại từ chối.
Sau đó Giang Vũ ôm một bó hoa hồng rực rỡ.
Quỳ một gối dưới đất, muốn tỏ tình với tôi.
Tôi cố tình treo lửng anh ta, không cho câu trả lời.
Đến khi công ty nhà họ Giang đứng bên bờ vực.
Tôi đã toàn lực giúp đỡ.
Nhà họ Giang nhân cơ hội thúc đẩy chuyện liên hôn.
Tôi không từ chối, vì thứ tôi muốn, tôi vẫn chưa lấy được.
Rời khỏi Giang Vũ, tôi lái xe tới nghĩa trang.
Càng bước gần tấm bia mộ đó, nước mắt càng tuôn trào.
Rõ ràng hôm qua tôi vừa mới đến đây.
Vậy mà như đã qua cả thế kỷ.
Sau khi chạy khỏi lễ cưới, tôi đã tìm đến anh.
Tôi muốn để anh nhìn thấy tôi mặc váy cưới.
Chiếc váy đó là khi chúng tôi còn bên nhau.
Anh đã đích thân nhờ nhà thiết kế nổi tiếng may riêng cho tôi.
Ngay cả cách trang trí lễ cưới cũng là chúng tôi cùng bàn bạc.
Anh là Thẩm Yến.
Là Thẩm Yến, người đã qua đời trong vụ t.a.i n.ạ.n ấy.
Cậu ruột của Giang Vũ.
Tôi ngồi tựa trước bia mộ.
Bàn tay khẽ chạm vào bức ảnh trên bia từng chút một.
Cái lạnh băng ấy như không ngừng nhắc tôi rằng anh đã không còn nữa.
Anh đã rời xa từ lâu rồi.
Người ta nói cháu trai thường giống cậu.
Và quả thật Giang Vũ và Thẩm Yến gần như giống hệt nhau.
Nhưng ngoài gương mặt ra Giang Vũ chẳng có điểm nào giống anh cả.
Tôi và Thẩm Yến quen nhau ở nước ngoài.
Khi đó tôi bị ba mẹ gửi ra nước ngoài học về tài chính và quản trị kinh doanh.
Thẩm Yến khi ấy lại chính là thầy của tôi.
Lần đầu gặp anh, anh đeo kính gọng vàng.
Áo sơ mi rộng lơi lỏng để lộ xương quai xanh tinh tế.
Tôi không kìm được mà nuốt nước bọt.
Về sau chuyện này còn bị anh trêu chọc rất lâu.
Nhưng tôi chính là vì rung động trước vẻ ngoài của anh mà để ý.
Nơi đất khách quê người, tôi dần dựa dẫm vào Thẩm Yến.
Rõ ràng tôi vốn ghét trời mưa.
Vậy mà lại bắt đầu mong gió nổi sấm vang.
Chỉ cần tôi nói một câu "thầy Thẩm, em sợ".
Thẩm Yến sẽ lập tức xuất hiện bên cạnh tôi.
Anh hơn tôi chín tuổi.
Chúng tôi yêu nhau ở nước ngoài suốt bốn năm.
Khi về nước Thẩm Yến nói sẽ đưa tôi về nhà.
Để gặp người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời anh.
Chị gái anh Thẩm Lan, mẹ của Giang Vũ.
Ngày xảy ra chuyện, chúng tôi rõ ràng đã hẹn nhau từ trước.
Tôi háo hức chờ anh đến đón.
Nhưng thứ tôi đợi được lại là tin anh gặp tai nạn.
Thẩm Yến đã c.h.ế.t trên đường tới đón tôi.
Tôi trải từng tấm ảnh mà Giang Vũ thu thập ra trước bia mộ.
Nước mắt rơi xuống loang trên ảnh.
Cho đến khi tôi khóc mệt lả.
Đêm trước ngày cưới, tôi đã lấy được thứ mình muốn.
Bằng chứng về sự thật cái c.h.ế.t của Thẩm Yến trong vụ t.a.i n.ạ.n xe.
Nhưng tôi không dám nói cho anh biết.
Tôi lặng lẽ nhìn bia mộ.
Cho đến khi trong đầu lại vang lên lời cay nghiệt mà Giang Vũ buông ra trước khi rời đi.
"Lâm Dự, đừng tự coi mình quá cao."
"Nhà họ Giang chúng tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ cúi đầu cầu xin cô."
Tôi đã sớm biết nhà họ Giang cài người bên cạnh tôi.
Nên Giang Vũ mới có thể chỉ trong hai tiếng đã điều tra ra mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Yến.
Cũng như ném thẳng những tài liệu này vào mặt tôi.
Tôi vẫn luôn nhẫn nhịn những trò mờ ám của bọn họ.
Cho đến khi Lâm Hạ xuất hiện.
Cô ta bất ngờ tìm tới, nói muốn nhận họ.
Cô ta bảo mình là em gái cùng cha khác mẹ của tôi.
Tôi lập tức ngửi thấy mùi âm mưu và tính toán.
Tôi như con mèo rình con chuột đang tìm cơ hội ra tay.
Quả nhiên, Giang Vũ lén lút qua lại thân thiết với Lâm Hạ sau lưng tôi.
Mỗi khi tôi đưa ra bằng chứng họ hẹn hò vụng trộm.
Giang Vũ đều lập tức xù lông.
"Tiểu Dự, anh và Lâm Hạ thật sự không có gì cả."
"Tin anh được không?"
Tôi nhìn gương mặt giống Thẩm Yến đến mười phần ấy.
Im lặng không đáp.
Bọn họ đã sớm tính toán lên đầu tôi.
Thứ họ muốn là Lâm Thị.
Tính toán Thẩm Yến, tính toán ba tôi, tính toán cả tôi.
Tôi không kìm được bật cười khẽ.
"Thù mới hận cũ, cùng tính một lượt."
Chuyện hôn lễ bị Giang Vũ hoàn toàn đè xuống.
Nghe nói đã đổ không ít tiền.
Hàng loạt bài viết tràn lan biến thành chuyện của Giang Vũ và Lâm Hạ.
"Liên hôn hào môn, trời sinh một đôi."
Giang Vũ bắt đầu đưa Lâm Hạ đi khắp các buổi tiệc thương mại.
Lâm Hạ còn công khai tuyên bố thân phận thiên kim tiểu thư của nhà họ Lâm.
Một thời gian ngắn, tranh cãi nổi lên khắp nơi.
Nhờ vậy, Lâm Hạ kéo về cho Giang Vũ không ít hợp tác tốt.
Danh tiếng nhà họ Giang vang dội.
Giang Vũ và Lâm Hạ càng làm ăn thuận buồm xuôi gió.
Từng đoàn phóng viên cầm máy ảnh dài s.ú.n.g ngắn vây kín trước cửa tập đoàn Lâm Thị.
Để tìm chứng thực, thậm chí còn có người trực chờ ngay trước cổng nhà cũ.
Ba tôi mấy lần định lên tiếng làm rõ.
Nhưng đều bị tôi ngăn lại.
"Không đáp trả chính là đáp trả tốt nhất."
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất.
Nhìn tòa cao ốc vươn thẳng trời xanh lạnh lùng bật cười.
"Cảm giác rơi từ trên cao xuống, chắc hẳn rất sảng khoái."
Thư ký gõ cửa văn phòng.
Vài vị tiền bối hợp tác lâu năm với Lâm Thị mặt mày đầy bực tức bước vào.
"Tiểu Dự, chuyện gì thế?"
"Bên ngoài càng lúc càng đồn khó nghe."
"Lão Lâm cũng không ra mặt."
"Còn cái người tên Lâm Hạ kia thật sự là em gái cô à?"
Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu.
Bọn họ đều là bạn của ba tôi.
Từ nhỏ nhìn tôi lớn lên.
Từ một năm trước, tôi đã bắt đầu dần tiếp xúc công việc tập đoàn.
Nên tần suất gặp mặt cũng nhiều hơn.
Chúng tôi vừa pha trà vừa trò chuyện.
Qua vài câu nói đã trao đổi được thông tin quan trọng.
"Giang Vũ đang nhắm tới một dự án trí tuệ nhân tạo mới phát triển chưa lâu."
"Nghe nói anh ta đã rót vốn rất lớn."
"Nếu dự án đó thất bại, nhà họ Giang sẽ không gượng nổi."
Tôi nhấp một ngụm trà, mỉm cười.
"Vậy thì để nó thất bại đi."