Đích tỷ hiểu hắn từ thuở thiếu thời, biết cứng rắn chống chế không bằng mềm giọng nhận sai.
Tỷ ấy khóc đến vai run lên, từng lời đều như mang theo tình sâu nghĩa nặng.
“Ta biết Thế t.ử đối với ta tình nghĩa sâu nặng, chắc chắn không nỡ để ta chịu uất ức. Nhưng ta không thể sinh con nối dõi cho chàng, trong lòng thật sự hổ thẹn.”
“A Âm dung mạo xinh đẹp, nếu để muội ấy làm thiếp bên cạnh chàng, vừa giữ trọn tình nghĩa phu thê của chúng ta, vừa không làm tổn thương tình tỷ muội, lại còn có thể để lại huyết mạch cho Thế t.ử.”
“Nhưng Tống công t.ử lại để ý muội ấy. Ta sợ muội ấy sinh lòng trèo cao, không chịu ở lại Hầu phủ, nên mới nghĩ ra hạ sách ấy.”
“Ai ngờ tính tới tính lui vẫn sai một bước, để bà t.ử ham rượu kia phá hỏng mọi chuyện, còn khiến Thế t.ử phải chịu nhục. Mỗi lần A Nguyễn nghĩ tới, lòng đau như bị d.a.o cứa.”
“Thế t.ử gia, tình cảm A Nguyễn dành cho chàng từ nhỏ đến nay, chẳng lẽ chàng còn không hiểu sao?”
Những lời ấy vừa mềm vừa khéo, như sợi tơ quấn quanh lòng người.
Sắc mặt Thế t.ử dần dần d.a.o động.
Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt tỷ ấy, đưa tay ra.
Đích tỷ nước mắt đầy mặt, nắm tay hắn đứng lên, thuận thế dựa vào lòng hắn.
Thế t.ử ôm lấy tỷ ấy, bàn tay chậm rãi vuốt lên mái tóc rối của tỷ ấy.
“A Nguyễn, tình cảm của ta đối với nàng chưa từng thay đổi.”
“Ta hiểu lòng nàng. Nếu ta không nhận A Âm vào phủ, e rằng nàng cũng không thể yên tâm dưỡng bệnh.”
Hắn cúi đầu nhìn tỷ ấy, khóe môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt.
“Dù sau này A Âm vào phủ, nàng ta cũng mãi chỉ là thiếp.”
“Con nàng ta sinh ra, đương nhiên sẽ được nuôi dưới gối nàng.”
“Chuyện này đã làm một lần, lần sau càng phải kín kẽ hơn.”
Ta đứng ngoài cửa sổ, hơi lạnh ngấm từ lòng bàn chân lên đến tận tim.
Hóa ra, trải qua chừng ấy chuyện, bọn họ vẫn chưa từng định buông tha cho ta.
Sáng hôm sau, ta mượn cớ ra ngoài mua bánh ngọt cho A tỷ, rồi đi thẳng đến phủ thị lang.
Ta nhờ người gác cổng truyền lời cho Tống Lẫm.
Nói Thế t.ử Hầu phủ có cách phá giải mới cho ván cờ lần trước, muốn mời hắn qua phủ đối cờ.
Trong hậu hoa viên, ta và Tống Lẫm “tình cờ” gặp nhau.
Ta cố ý để lộ chút vui mừng, rồi lại vội vàng che giấu.
“Tống công t.ử…”
Niềm vui ấy vừa đủ để rơi vào mắt hắn.
Tống Lẫm lập tức sáng bừng sắc mặt.
“Ta còn tưởng Thôi muội muội đã không muốn gặp ta nữa.”
Ta vội thu lại biểu cảm, cúi mắt nói:
“Công t.ử nói đùa rồi. A Âm chỉ là nữ t.ử khuê phòng, nào có chuyện muốn hay không muốn.”
“Chỉ là mấy hôm trước công t.ử ngủ lại Hầu phủ, trong lòng A Âm quả thật thấy yên ổn hơn đôi chút…”
Nói đến đây, ta như nhận ra mình lỡ lời, lập tức quay người rời đi.
Tống Lẫm nhìn theo bóng lưng ta thật lâu.
Trên mặt hắn, vẻ vui mừng dần hiện lên rõ ràng.
Một lúc sau, hắn mới bước về phía thư phòng của Thế t.ử.
“Không phải Thế t.ử nói đã nghĩ ra nước cờ mới, muốn ta đến lĩnh giáo sao?”
Thế t.ử ngạc nhiên trong chốc lát, nhưng cũng không để tâm nhiều, chỉ cười đáp:
“Thật không khéo, tối nay ta không rảnh. Để ngày mai được không?”
Tống Lẫm nhíu mày.
“Không phải ngươi hẹn ta đến sao?”
Thế t.ử cũng sững ra.
“Ta không hề hẹn. Chắc là hạ nhân truyền nhầm lời rồi.”
Tống Lẫm chẳng khách khí, thản nhiên ngồi xuống ghế.
“Đã đến rồi thì ta cũng không đi nữa. Tối nay nghỉ ở chỗ ngươi một đêm.”
Ta sai nha hoàn đi thăm dò.
Biết Tống Lẫm quả nhiên ở lại Hầu phủ, lòng ta mới yên xuống.
Đêm đến, đúng như ta đoán, đích tỷ lại sai ta mang bánh ngọt đến cho Thế t.ử.
“A Âm, Thế t.ử ngồi trước án thư vất vả, ngươi mang chút bánh ngọc khấu qua cho chàng nếm thử.”
“Nhớ đợi chàng ăn xong thì mang đĩa về. Chiếc đĩa này vốn đi theo một đôi, nếu để hạ nhân vụng về làm mất hoặc đ.á.n.h vỡ thì thật đáng tiếc.”
Lần này, tỷ ấy sợ giữa đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, còn đặc biệt dặn nha hoàn thân cận đưa ta đi.
“Minh Thúy, ngươi đưa nhị tiểu thư đến cửa viện rồi quay về.”
Ta hiểu rõ tâm tư của tỷ ấy.
Tỷ ấy muốn người khác tránh xa, để lại không gian riêng cho Thế t.ử và ta.
Đến cửa viện, Minh Thúy quả nhiên quay người rời đi.
Ta bước vào viện, nhưng không đi đến thư phòng Thế t.ử, mà chuyển hướng sang đông sương phòng của Tống Lẫm.
Cửa vừa mở, Tống Lẫm thấy ta liền vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
“Thôi muội muội?”
Ta thẹn thùng mỉm cười với hắn.
“A tỷ bảo ta mang bánh ngọt đến cho tỷ phu. Ta nhớ công t.ử cũng thích món này, nên muốn đưa đến cho công t.ử nếm trước.”
Hắn mừng đến luống cuống tay chân, vội nhón một miếng cho vào miệng.
Chẳng mấy chốc, hắn đã nuốt xuống vài miếng.
Ta lại khẽ ra hiệu, để hắn lấy thêm một miếng nữa.
Đợi hắn ăn xong, ta làm ra vẻ khó xử.
“Đêm đã khuya, ta rốt cuộc cũng là nữ t.ử khuê các, đến chỗ công t.ử thế này đã không hợp lễ. Nếu lại sang phòng tỷ phu thì càng khiến người ta dị nghị.”
Mặt Tống Lẫm đỏ lên.
“Muội muội tin ta như vậy, ta thay nàng mang sang.”
Ta lập tức đưa chiếc đĩa cho hắn.
“Vậy làm phiền Tống công t.ử.”
Hắn vui vẻ nhận lấy rồi xoay người đi ra.
Ta đứng sau lưng, dịu giọng dặn thêm:
“Công t.ử, chiếc đĩa này là vật A tỷ yêu quý. Ngài nhớ đợi tỷ phu ăn xong thì mang về, ngày mai ta sẽ tìm ngài lấy lại.”