Tần Yến Vũ lập tức im bặt như bị ai bóp cổ.

Ta cười khẩy, tiếp tục nói:

“Tần Yến Vũ, chàng nên cảm thấy may mắn vì ta vẫn chưa làm đến tuyệt đường. ”

“Nếu ta thật sự độc ác, thứ ta cho chàng uống đã không chỉ là tuyệt tự d.ư.ợ.c. ”

“Chàng biết không? Ban đầu ta từng nghĩ đến việc khiến cái thứ gây họa kia của chàng phế hẳn, để nó cả đời không thể ngóc đầu lên nữa. ”

"Như thế ta mới thật sự hả giận."

Lời ta quá mức hung ác, Tần Yến Vũ bất giác rùng mình, hắn nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi:

"Sênh Sênh, sao nàng lại biến thành thế này? Giữa chúng ta sao lại đến mức này?"

Ta bật cười châm chọc:

“Câu này năm đó chính ta cũng từng muốn hỏi chàng. ”

“Phu thê bảy năm, chúng ta đâu phải chưa từng có những tháng ngày tình nồng ý đượm. ”

“Cho dù về sau tình cảm dần nhạt, nhìn vào hai đứa con thông minh đáng yêu như ngọc tuyết kia, ít nhất hắn cũng nên còn với ta vài phần tình nghĩa thân nhân. ”

"Nhưng hắn lại nảy ra ý nghĩ độc ác nhất, dùng thủ đoạn hèn hạ nhất để hủy hoại ta."

Những năm qua ta đã hết lần này đến lần khác tự hỏi tại sao.

Cũng hết lần này đến lần khác nghĩ rằng nếu năm đó người hắn sai đi mua t.h.u.ố.c không tình cờ tới tiệm của biểu muội ta.

Có lẽ dù ta phát hiện được chút dấu hiệu bất thường cũng chưa chắc đã ứng phó trọn vẹn đến vậy.

Nếu khi ấy ta thật sự trúng kế, cuộc đời ta hôm nay sẽ biến thành dáng vẻ gì?

Ta lắc đầu ép những suy nghĩ hỗn loạn xuống.

Những lời cần nói với hắn cũng đã nói hết, ta chẳng còn muốn để ý, xoay người đi vào trong.

Đi được vài bước, ta lại suy nghĩ một lát rồi quay trở ra:

"Nếu chàng thật sự muốn có con với Diêu Chi Tuyết thì cứ để nàng ta sinh một đứa đi."

Hai mắt Tần Yến Vũ đỏ lên:

"Ta thế này thì sinh bằng cách nào?"

“Thiên hạ đâu phải chỉ có mình chàng là nam nhân. ”

"Người ta vẫn nói yêu ai yêu cả đường đi lối về, chỉ cần là đứa trẻ chui ra từ bụng Diêu Chi Tuyết, quan tâm làm gì nó là giống của ai, sau này chẳng phải vẫn gọi hai người là cha mẹ sao?"

"Ngô Dư Sênh!"

"À, cũng chỉ chịu được đến thế thôi. Được rồi, ta không nói nữa."

Ta thật sự quay lưng đi, vừa đi ta còn vừa lẩm bẩm:

“Nữ nhân không sinh được thì nam nhân có thể tìm người khác sinh con, sau đó ôm về bảo là con của nữ nhân, còn làm ra vẻ nữ nhân được lợi lớn lắm. ”

"Đến lượt nam nhân không sinh được thì lại không chấp nhận nổi. Chậc chậc..."

Phía sau lập tức vang lên tiếng thứ gì đó bị đập mạnh xuống đất.

Ta không quay đầu, trực tiếp sai người đóng cửa, nhốt hắn ở ngoài.

Đến ngày đại thọ của Tần phụ, ta gặp lại Diêu Chi Tuyết sau nhiều năm.

Vừa thấy ta, nàng ta lập tức trợn tròn mắt:

"Ngô Dư Sênh, sao ngươi lại ở đây?"

“Câu này hỏi thật lạ. ”

"Tần lão gia là tổ phụ ruột của hai đứa con ta, ta nhận lời mời tới chúc thọ ông ấy, chẳng phải rất bình thường sao?"

Những năm qua, Tần mẫu thường xuyên sai người mang đồ đến cho ta hoặc mời ta sang trò chuyện.

Nhưng thật ra, từ khi trở thành nữ sư dạy không hầu cho tiểu huyện chúa phủ Bình Ninh công chúa, ta đã rất ít tới Tần trạch.

Hôm nay ta tới cũng chỉ vì thấy Tần phụ thật lòng tận tâm dạy dỗ hai đứa trẻ, trong lòng cảm kích ông.

Nhưng Diêu Chi Tuyết đâu biết chuyện ấy, nghe ta nói vậy, nàng ta lập tức nổi giận:

"Thảo nào khi hòa ly ngươi nhất quyết đòi mang hai đứa trẻ đi, hóa ra là muốn lấy chúng làm cái cớ để quấn lấy Tần gia, quấn lấy phu quân ta!"

Ta lắc đầu:

"Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta mang hai đứa trẻ đi chỉ đơn giản vì sợ chúng rơi vào tay một mẹ kế chẳng ra gì và một người cha cặn bã bị giày vò đến hỏng cả tương lai."

Lời nói quá khó nghe, Tần Yến Vũ lập tức không chịu nổi, hắn chắn trước Diêu Chi Tuyết:

"Dư Sênh, nàng cần gì phải nghĩ xấu như vậy? Ta và Tuyết Nhi sao có thể là loại người đó?"

“Một người thay lòng đổi dạ, một người biết rõ kẻ kia có vợ vẫn lén lút dây dằng. ”

"Nhân phẩm hai người thế nào chẳng phải nhìn là biết sao? Tin các người, ta đâu có điên."

"Ngô Dư Sênh, gào cái gì, không thấy mất mặt à?"

“Có những lời ta chỉ nói trước mặt hai người, chưa đem ra ngoài giơ d.a.o đã là giữ thể diện cho các người rồi. ”

"Đừng có được voi đòi tiên."

Tần Yến Vũ càng tức hơn, gân xanh trên trán giật liên hồi, may mà đúng lúc ma ma bên cạnh Tần mẫu tới gọi hai người họ xem như kịp thời giải vây.

Nếu không, ta thật sự sợ hai người họ sẽ cùng lúc tức đến ngất xỉu.

Có lẽ biết ta chắc chắn chẳng cho họ sắc mặt tốt, sau hôm ấy ta không gặp lại Tần Yến Vũ và Diêu Chi Tuyết nữa.

Mãi đến một ngày trước khi họ trở về kinh thành, không biết Tần Yến Vũ nghĩ gì mà tự mình đưa hai đứa trẻ về.

Bọn trẻ tuy không rõ toàn bộ ân oán giữa ta và hắn, nhưng chúng biết ta không thích phụ thân mình.

Vì thế chúng cũng không tự tiện đưa hắn vào trong, chỉ tới báo ta một tiếng rằng phụ thân đang đứng ngoài cửa hỏi ta có muốn gặp không.

Ta nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn đi ra.

Nhìn thấy ta, Tần Yến Vũ hơi ngẩn người:

"Sênh Sênh, ta còn tưởng nàng sẽ không gặp ta."

Ta ghét bỏ trợn mắt:

“Ta ra đây là có vài lời muốn nói với chàng.”

"Tần Yến Vũ, nghe cho kỹ, chàng nhất định phải tiền đồ như gấm, quan vận hành thông đấy nhé."

Ít nhất trước khi con trai ta trưởng thành, hắn phải sống thật tốt.

Chương 5 - Tra Nam Muốn Hủy Thanh Danh Ta, Ta Cho Hắn Tuyệt Tự - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia