Chồng tôi ngoại tình rồi.
Trên người anh vương một mùi hoa nhài nhàn nhạt, chỉ cần tôi hơi tiến lại gần, hương hoa ấy lập tức trở nên nồng đến mức khiến mũi khó chịu.
Chủ nhân của mùi hoa nhài này dường như đang ngang nhiên tuyên bố sự tồn tại của mình, không hề có ý che đậy.
Tôi và chồng vốn là cuộc hôn nhân thương mại, giữa hai người từ đầu chẳng tồn tại thứ gọi là tình yêu.
Nhưng tôi mắc chứng sạch sẽ, vì vậy trước khi kết hôn đã đặt ra ba điều kiện với người chồng lạnh lùng của mình.
Cho dù chỉ làm vợ chồng trên danh nghĩa, cũng tuyệt đối không được lén lút sau lưng đối phương. Nếu muốn ra ngoài tìm người khác, vậy thì ly hôn.
Trước ngày cưới, chồng tôi đồng ý vô cùng dứt khoát. Ba năm đầu sau kết hôn, anh cũng tuân thủ đúng thỏa thuận, cho tới năm thứ tư khi công ty tuyển một cô thư ký mới.
Cô thư ký kia vóc người nhỏ nhắn, vẻ ngoài đáng yêu, khuôn mặt thuộc kiểu khiến người ta vừa nhìn đã muốn bảo vệ, ngay cả giọng nói cũng ngọt ngào mềm mại.
Ngay cả tôi gặp cô ta còn không tránh khỏi có chút thiện cảm, nhưng đối với chồng mình, tôi vẫn cực kỳ yên tâm, bởi người đàn ông ấy từ nhỏ đã lạnh nhạt với tất cả mọi người.
Không chỉ lạnh lùng, chồng tôi có lẽ còn hơi thiếu hụt khả năng cảm nhận tình cảm.
Thật ra tôi cũng chẳng yêu cầu quá nhiều, dù sao đây chỉ là một cuộc liên hôn.
Tình cảm thiếu hụt thì thiếu hụt, ít nhất khuôn mặt của chồng tôi vẫn đúng chuẩn “tổng tài băng sơn”, chỉ riêng điểm đó cũng đủ khiến tôi hài lòng.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ có một ngày mình lại tính sai!
Người chồng băng sơn của tôi, vậy mà lại biết cười với cô thư ký nhỏ bé kia.
Một người ngày thường chẳng bao giờ nhếch khóe môi, lúc ấy lại cười đến mức cả khuôn mặt trở nên rạng rỡ!
2
Ban đầu, tôi hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi của chồng.
Mỗi lần tôi trở về nhà, anh vẫn duy trì dáng vẻ “tổng tài băng sơn” như cũ, ngồi im ở đó chẳng khác gì một pho tượng lạnh lẽo.
Chỉ cần tôi bước tới gần là đã có thể cảm nhận một luồng khí lạnh vô hình tỏa ra bốn phía, khiến tôi chỉ muốn run người phủi hết hơi rét bám trên da.
Nhưng lại có người nhất quyết muốn để tôi nhìn thấy một mặt khác của anh.
Tô Hiểu chủ động thêm WeChat của tôi, giọng lúc nào cũng ngọt ngào gọi tôi hết tiếng “chị” này đến tiếng “chị” khác.
“Em ngưỡng mộ tình cảm giữa chị và tổng tài nhất đấy. Không biết bao giờ em mới gặp được một người chồng tốt giống anh ấy!”
Nghe thật cảm động.
Thế nhưng sau lưng, cái cuốc trong tay cô ta lại đào góc tường nhà tôi không ngừng nghỉ.
Trái tim, sự dịu dàng, thậm chí cả lớp băng tưởng như ngàn năm không tan của chồng tôi đều bị cô ta từng chút một đào ra.
Chỉ cần mở vòng bạn bè của Tô Hiểu rồi kéo xuống, từng tấm ảnh, từng dòng trạng thái đều công khai phơi bày tình ý dành cho chồng tôi.
Mỗi buổi tối anh nói phải tăng ca.
Mỗi lần anh bảo công ty có việc.
Hóa ra đều là đi đ.á.n.h bóng với Tô Hiểu.
Hoặc cùng Tô Hiểu ăn một bữa tối dưới ánh nến.
Hoặc ngồi với Tô Hiểu nói chuyện lý tưởng, tương lai.
Trong khi tôi vẫn ngoan ngoãn ngồi ở nhà, có lẽ trong mắt hai người họ, tôi đã trở thành một bà vợ già nua, nhạt nhẽo.
Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại, đầu ngón tay vô thức dùng sức.
Tôi bỏ ra mấy tỷ để tiến hành cuộc liên hôn này.
Kết quả anh lại dùng tiền và địa vị có được từ đó để quay ra phản bội tôi?
Đúng là một ván cờ quá xuất sắc!
3
Đêm khuya.
Người đàn ông mang đầy hương hoa nhài trên người loạng choạng bước vào cửa. Khuôn mặt vốn lạnh như băng lúc này lại mang theo chút dịu dàng hiếm hoi.
Không biết vừa nhớ tới chuyện gì vui, khóe môi anh còn khẽ nhếch lên.
Nhưng ngay khi bắt gặp ánh mắt tôi, nụ cười đó lập tức biến mất sạch sẽ.
“Anh đã bảo rồi, không cần phải đợi anh.”
Có lẽ tự cảm thấy giọng điệu quá lạnh, chồng tôi miễn cưỡng hạ thấp giọng.
“Dạo này tối nào cũng phải xã giao, em cũng biết rồi. Anh không muốn em thức khuya vất vả đâu, vợ.”
Nếu là bình thường, nghe một tổng tài băng sơn nói ra mấy lời này, có lẽ tôi đã mềm lòng từ lâu.
Dù gì khuôn mặt lạnh lùng kia đúng là rất hợp gu tôi.
Đáng tiếc hiện tại, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
Anh vừa nói vừa cúi xuống gần tôi, tóc rủ xuống chạm vào má, dường như định hôn.
Ngay lập tức, mùi hoa nhài nồng đậm xộc thẳng vào mũi, khiến tôi suýt trợn mắt ngất tại chỗ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tại sao trên người anh lại có mùi hoa nhài? Tôi từng nói rồi, tôi dị ứng với mùi hoa nhài!”
Trên khuôn mặt lạnh lẽo của vị tổng tài băng sơn thoáng hiện chút mất tự nhiên.
Anh khẽ nhíu mày, nhìn tôi với vẻ áy náy.
“Hôm nay đi dự tiệc, chắc có cô gái nào đó vô tình cọ vào người anh. Anh đi tắm ngay.”
Nhìn người đàn ông trước mặt thản nhiên nói dối, trong lòng tôi chỉ còn lại một tiếng cười lạnh.
Hai người mới ở giai đoạn mập mờ thôi sao?
Hay thậm chí anh còn chưa nhận ra tình cảm của mình, vẫn cho rằng cô ta chỉ là một cô em gái thân thiết?
Đáng tiếc suy đoán này của tôi ngay lập tức bị hiện thực tát vào mặt.
Tôi tiện tay lướt điện thoại.
Trên màn hình xuất hiện rõ ràng một cặp nhẫn đôi.
Trạng thái của Tô Hiểu viết: Hôm nay anh ấy mua cho tôi nhẫn đôi, vui đến mức muốn khóc luôn!
Bên dưới còn kèm một bó hoa hồng và đôi nhẫn giống nhau.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh trên tay mình.
Viên kim cương lớn bằng cả móng tay, thế mà giờ phút này lại có vẻ chẳng đáng giá bằng hai chiếc nhẫn đơn giản trên màn hình.
Bởi vì người ta mới là “tình yêu đích thực”.
4
Tối hôm ấy, tôi lập tức chuyển sang ngủ phòng khác.
Không ngờ sáng sớm hôm sau lại phải chịu thêm một cú sốc — vừa ra khỏi phòng đã nhìn thấy Tô Hiểu đang nắm tay chồng tôi, cười tươi rói.
Hai người ngồi cạnh nhau bên bàn ăn, trước mặt là phần đồ ăn đã dùng gần hết. Có lẽ vừa nói chuyện, bàn tay Tô Hiểu còn chậm rãi đưa lên cổ áo chồng tôi.