Ngày ấy, khi thái t.ử đi qua ngự hoa viên, chàng tình cờ nhặt được chiếc khăn thêu mà ta vô ý đ.á.n.h rơi trên lối nhỏ.
Đôi uyên ương thêu trên khăn mềm mại như có linh khí, khiến ánh mắt chàng thoáng chốc dừng lại thật lâu.
Chỉ vì một chiếc khăn ấy, chàng lập tức sai người tra tìm chủ nhân.
Chiếc khăn thêu đó vốn là món trưởng tỷ tặng cho ta.
Ta khi ấy đã nhận lấy.
Ba ngày sau, thánh chỉ ban hôn truyền đến, ta trở thành người được hứa gả cho thái t.ử Tiêu Hoài An.
Đến ngày hồi môn về nhà mẹ đẻ, trưởng tỷ vì cơn ho bất chợt mà rút khăn thêu ra che môi.
Tiêu Hoài An nhìn nàng một lát, ánh mắt sâu xuống, tựa như trong lòng chợt nảy ra điều gì khó nói.
Kể từ hôm ấy, sự dịu dàng của chàng dành cho ta dần phai nhạt, chỉ còn lại khoảng cách lạnh lẽo.
Ta vẫn ngây ngốc nghĩ rằng bản thân kém cỏi, không đủ thông tuệ, không có tài năng để giúp chàng nên mới bị chàng ghét bỏ.
Cho đến tận khi trưởng tỷ c.h.ế.t trong u uất.
Cho đến khi ta thấy Tiêu Hoài An ngày lại ngày cầm chiếc khăn thêu ấy ngồi ngẩn ngơ, ta mới nhìn thấu chân tướng đã bị che giấu suốt bao năm.
Trước lúc tắt hơi, chàng vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc khăn trong lòng bàn tay, ánh mắt vương đầy lưu luyến.
“Đời này lỡ mất, kiếp sau bên nhau.”
Một đời sống lại, chiếc khăn thêu một lần nữa được đặt vào tay ta.
Ta bình tĩnh nói:
“Chiếc khăn thêu này là của trưởng tỷ.”
Tỷ tỷ ngước mắt nhìn ta, đáy mắt còn mờ mịt chưa hiểu, con ngươi khẽ chuyển động như đang suy nghĩ.
Ta lập tức nhắc nàng, giọng không nhanh không chậm.
“Trưởng tỷ, tỷ còn chưa mau lấy chiếc khăn thêu tùy thân của mình ra cho công công xem sao!”
Bấy giờ nàng mới như vừa tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng luồn tay vào tay áo, lấy ra một chiếc khăn thêu đôi uyên ương giống hệt. Nàng chần chừ giây lát, rồi cuối cùng vẫn đặt nó vào tay công công.
Công công nâng cả hai chiếc khăn lên, chăm chú đối chiếu từng đường thêu, từng sợi chỉ. Một lúc lâu sau, vẻ âm trầm lúc mới bước vào phủ tan sạch khỏi khuôn mặt ông ta, thay vào đó là nụ cười mừng rỡ, giọng the thé vang lên đầy hân hoan:
“Rốt cuộc cũng không phụ mệnh thái t.ử giao phó, cuối cùng đã tìm được người rồi. Tô tiểu thư không biết đấy thôi, từ hôm trước sau khi Tô đại tiểu thư rời cung, thái t.ử điện hạ vừa nhặt được chiếc khăn này đã sai người đi tìm ngay. Trời còn chưa sáng rõ, tạp gia đã cầm khăn đến từng phủ từng nhà dò hỏi, đến hôm nay vừa tròn ba ngày, cuối cùng cũng để tạp gia tìm ra!”
Có lẽ mấy ngày qua quả thật đã hao tổn không ít tâm sức, lúc Lý công công nói đến đây, vẻ mặt kích động đến mức nước bọt văng tung tóe.
Trưởng tỷ nhíu mày rất khẽ, trong mắt thoáng hiện vẻ ghét bỏ, nhưng vẫn không dám biểu lộ quá rõ, chỉ nghi hoặc hỏi:
“Nhưng mấy ngày trước ta đâu từng vào cung, chiếc khăn này sao lại thành của ta được?”
Lý công công lạnh mặt nhìn nàng, ánh mắt ẩn ẩn mấy phần oán khí. Dù sao ông ta đã bôn ba không kể ngày đêm, thân thể mỏi mệt rã rời, khó khăn lắm mới tìm được người, nàng lại nói ngay trước mặt ông ta rằng mình chưa từng vào cung, chẳng khác nào muốn phá hỏng công lao của ông ta.
Ta vội kéo Lý công công lại, mỉm cười hòa hoãn:
“Tỷ tỷ hẳn là nhớ nhầm rồi. Mấy hôm trước tỷ rõ ràng đã theo mẫu thân vào cung dự yến, chẳng lẽ mới qua hai ngày đã quên mất sao?”
Nàng còn muốn biện giải, nhưng ánh mắt ta đã lặng lẽ ghim c.h.ặ.t trên người nàng, khiến lời đến bên môi lại phải nuốt xuống.
Lý công công phất tay áo, giọng nói đã dịu đi đôi chút:
“Mấy hôm trước cô có vào cung dự yến hay không thật ra chẳng quan trọng. Quan trọng là chiếc khăn thêu này thuộc về cô. Thái t.ử tìm là chủ nhân của chiếc khăn, nhận là đường kim mũi chỉ này, chứ không phải tra người nào từng dự yến.”
“Giờ Tô đại tiểu thư cứ ở nhà an tâm chờ ban thưởng của thái t.ử điện hạ là được. Theo tạp gia thấy, tiền đồ sau này của Tô tiểu thư e là rộng mở vô cùng!”
Mặt trưởng tỷ ửng đỏ, nàng e lệ cúi đầu. Lời của công công đã nói rõ đến mức ấy, chỉ cần không phải kẻ ngu cũng nghe ra ý tứ bên trong.
“Được rồi, tạp gia còn phải hồi cung phục mệnh, không thể để điện hạ chờ lâu.”
Sau khi tiễn Lý công công rời khỏi phủ, trưởng tỷ liền nắm c.h.ặ.t cánh tay ta, sốt ruột hỏi chuyện ngày hôm đó.
“Chiếc khăn kia là muội làm rơi hôm ấy, đúng không?”
Ta im lặng không đáp.
Thấy ta như vậy, nàng càng thêm chắc chắn, lại hỏi dồn:
“Nếu thái t.ử muốn tìm người thật sự là muội thì sao?”
“Nếu chàng tìm không phải người thêu khăn, mà là người đ.á.n.h rơi chiếc khăn đó thì sao?”
“Nếu vậy chẳng phải chúng ta đã phạm tội khi quân rồi ư!”
Ta kéo nàng ngồi xuống, nhẹ giọng trấn an.
“Tỷ cứ yên tâm, thái t.ử trước nay chưa từng gặp muội, chàng đương nhiên sẽ không để ý người cầm khăn là ai. Điều khiến chàng lưu tâm chỉ là tài nghệ thêu thùa tinh xảo ấy mà thôi…”
Trưởng tỷ vẫn nửa tin nửa ngờ, vẻ do dự chưa tan khỏi đáy mắt.
“Thật vậy sao?”
“Sao muội lại biết chắc như thế?”
Bởi vì người đã từng đi qua một đời như ta, đương nhiên hiểu rõ chân tướng của kiếp trước hơn bất cứ ai.
Kiếp trước, ta bất chấp sự phản đối của phụ mẫu, nóng lòng nhận mình là chủ nhân chiếc khăn thêu.
Sau khi hay chuyện, phụ mẫu nổi giận lôi đình. Trong mắt họ, người xứng đáng gả vào hoàng thất chỉ có thể là trưởng tỷ thông minh, dịu dàng, hiền thục, tuyệt đối không phải một thứ nữ bất học vô thuật, cầm kỳ thi họa chẳng giỏi thứ gì, ngày ngày chỉ biết cưỡi ngựa b.ắ.n cung như ta.