Có lẽ không ngờ ta sẽ nói thẳng như vậy, trưởng tỷ c.ắ.n môi, sắc mặt có phần khó coi.

Mẫu thân khẽ thở dài, lần lượt vỗ nhẹ lên tay ta và trưởng tỷ:

“Chớp mắt một cái, hai tỷ muội các con đều đã trưởng thành, xuất giá lập gia đình. Sau này hãy sống thật tốt, phụ thân và mẫu thân chỉ mong các con được vui vẻ.”

Ta mỉm cười, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Trạc Anh.

Đầu ngón tay trưởng tỷ trắng bệch, miễn cưỡng kéo khóe môi.

Sau khi thọ yến của phụ thân kết thúc, chúng ta vừa định rời đi, không ngờ lại gặp thiên t.ử đích thân đến tặng thọ lễ cho phụ thân.

Ánh mắt lạnh nhạt của người lướt qua trưởng tỷ rồi dừng lại trên người ta.

“Mấy tháng không gặp, Tạ phu nhân dường như đã biến thành một người khác.”

Khi nói ba chữ “Tạ phu nhân”, giọng người nhàn nhạt.

Ta cụp mắt hành lễ:

“Thần phụ đã thành hôn, đương nhiên sẽ khác trước.”

Trong mắt người lóe lên một tia tối tăm, nhưng không nói thêm.

Tạ Trạc Anh nắm lấy tay ta, cáo lui với người.

Vài ngày sau, Tây Vực lại nổi chiến sự.

Tạ Trạc Anh chủ động xin lĩnh binh đến Tây Vực, ta cũng theo quân lên đường.

Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp, ta rời khỏi kinh thành.

Tây Vực cát vàng ngập trời, dân phong chất phác, ngay cả đồ ăn cũng mang vài phần thô mộc.

Nhưng ta rất thích nơi này, bởi nơi đây có sự tự do mà kiếp trước ta chưa từng có được.

Tạ Trạc Anh chinh chiến suốt ba năm, từng bị thương, từng bị vây trong thành cô lập. Dù toàn thân đầy thương tích, chàng vẫn liên tiếp lập được kỳ công. Trong trận chiến cuối cùng, chàng được thăng làm chủ soái, cuối cùng bình định Tây Vực, dẫn quân khải hoàn.

Thiên t.ử mở yến khoản đãi công thần, còn đặc biệt căn dặn mọi người đưa theo gia quyến.

Trong yến tiệc, Tạ Trạc Anh được phong làm Trấn Tây hầu, ta cũng được ban nhất phẩm cáo mệnh, phong hiệu Giai Nghi.

Khi thái giám tuyên chỉ, từ chỗ ngồi phía trên có một ánh mắt luôn nhìn chằm chằm đỉnh đầu ta.

Thần sắc ta không đổi, bình tĩnh tạ ơn.

Gió thu thổi đến, mang theo từng đợt se lạnh.

Thiên t.ử phất tay ra hiệu cho thái giám:

“Trời lạnh, chắc hẳn Giai Nghi phu nhân không chịu nổi. Đi lấy một chiếc áo choàng đến.”

Thái giám vội vã chạy đi, ôm đến một chiếc áo choàng thêu chỉ vàng, tinh xảo vô cùng. Trên áo thấp thoáng tỏa ra mùi hương quen thuộc.

Ta sững lại rồi nhàn nhạt mỉm cười.

Kiếp trước, quả thật ta rất sợ gió, là vì uất kết lâu ngày quấn thân.

Cho dù giữa mùa hạ nóng bức, ta cũng không chịu nổi một làn gió.

Nhưng đời này đã khác.

Ta lên tiếng tạ ơn, cung kính từ chối:

“Thần phụ đã theo phu quân rèn luyện tại Tây Vực ba năm, thân thể khỏe mạnh, không có gì khó chịu.”

Tạ Trạc Anh cởi áo ngoài khoác lên người ta:

“Đa tạ thiên t.ử đã thương xót thê t.ử của thần.”

Ánh mắt thiên t.ử phức tạp. Rất lâu sau, người mím môi nói một câu:

“Trấn Tây hầu và phu nhân quả thật phu thê tình thâm.”

Sau đó, người không nói thêm gì nữa.

Yến tiệc tan, Tạ Trạc Anh nắm tay ta rời khỏi hoàng cung.

Bên ngoài cửa cung có một chiếc xe ngựa đang dừng.

Phụ thân đỡ mẫu thân bước xuống, cẩn thận đ.á.n.h giá ta.

Giữa mày mẫu thân đã có thêm mấy nếp nhăn. Bà giơ tay nhẹ nhàng vuốt gương mặt ta:

“Gầy đi, cũng đen đi rồi. Tây Vực rốt cuộc không dưỡng người bằng kinh thành.”

Bà nhận lấy hộp thức ăn nặng trĩu trong tay nha hoàn, tự mình đặt vào tay Tạ Trạc Anh, dịu giọng căn dặn ta:

“Đây là canh bổ ta hầm, trở về nhớ uống khi còn nóng.”

“Trưởng tỷ con biết con trở về cũng rất vui mừng, chỉ là nó vừa mang thai, thân thể bất tiện, đặc biệt nhờ ta mang đến cho con mấy tấm gấm Thục thượng hạng mà phủ Quốc công mới có được. Con đem về may vài bộ y phục đẹp.”

Hốc mắt ta nóng lên, mỉm cười gật đầu. Dưới ánh mắt dõi theo của phụ mẫu, ta cùng Tạ Trạc Anh xoay người.

“Về nhà thôi.”

Ta nhẹ nhàng nắm lấy tay chàng.

“Về ngôi nhà mới của chúng ta.”

Chàng nắm ngược lại tay ta, ghé tới, mỉm cười nói:

“Ta đã sai người làm một chiếc xích đu mới. Chúng ta trở về xem thử nhé?”

“Được.”

Giấc mộng cũ của kiếp trước đã tan thành mây khói.

Chỉ cần nhìn hiện tại.

Toàn văn hoàn.

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Đích tỷ ta rất thích làm giá giả thanh cao.

Hoàng đế hạ chỉ phong tỷ ta làm Thái t.ử phi, tỷ ta lại cố tình khoác một thân tố y, quỳ gối trước cổng cung dầm mưa ròng rã suốt hai canh giờ.

"Thần nữ tâm hướng sơn thủy, không muốn bị cấm túc nơi Đông cung, cầu bệ hạ thu hồi thành mệnh."

Mãn triều văn võ đều chứng kiến cớ sự.

Thể diện của Thái t.ử bị tỷ ta giẫ/ m n/ át dưới bùn lầy.

Phụ thân sợ tới mức qu/ ỳ sụp ngay tại chỗ, mẫu thân khóc lóc van xin tỷ ta đừng làm loạn nữa.

Chỉ có ta đứng lặng thinh sau đám đông, cúi đầu đếm từng hạt mưa rơi.

Khắc tiếp theo, Thái t.ử cười lạnh lùng nhìn thẳng về phía ta:

"Nếu tỷ tỷ ngươi đã không muốn, vậy đổi thành ngươi gả đi."

Đích tỷ bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt cuối cùng cũng biến đổi.

1

Đích tỷ Thẩm Thanh Hành của ta là kẻ giỏi nhất trong việc ngụy trang sự "không màng thế sự".

Tỷ nói vàng bạc là phù phiếm, lại cố tình chọn thỏi mực quý đắt giá nhất trong thư phòng của phụ thân để mang đi tặng người.

Tỷ nói phú quý là trói buộc, lại cố tình diện bộ y phục thanh nhã nhất, đứng dưới ngọn đèn sáng tỏ nhất trong mỗi dịp cung yến.

Tỷ nói không màng hư danh, nhưng toàn bộ Kinh thành ai ai cũng biết, Đại tiểu thư Thẩm gia phong cốt tựa trúc xanh, không vương bụi trần.

Ta tên Thẩm Vi Lan, là Nhị tiểu thư Thẩm gia.

Cùng chung một phụ thân, nhưng khác mẫu thân.

Tỷ là đích nữ do chính thê Hạ thị sở xuất.

Ta là thứ nữ do di nương sinh ra.

Di nương mất sớm, ta lớn lên trong Thẩm phủ, bài học đầu tiên ta khắc cốt ghi tâm, chính là ít mở miệng.

Bài học thứ hai, là đừng bao giờ chắn ánh hào quang của Thẩm Thanh Hành.

Ngày thánh chỉ tứ hôn của Hoàng đế giáng xuống Thẩm phủ, phụ thân Thẩm Hoài Chương qu/ ỳ gối giữa tiền đường, trán áp sát lớp gạch xanh, giọng nói run rẩy không thôi.

"...Thần nữ Thẩm Thanh Hành, đoan trang hiền thục, tứ hôn nhập Đông cung,chọn ngày lành tháng tốt cử hành hôn sự."

Truyền chỉ thái giám vừa dứt lời, cả sảnh đường đồng loạt rập đầu tạ ân.

Hạ thị mừng rỡ đến đỏ hoe khóe mắt, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy chiếc khăn tay.

Phụ thân càng là liên tục khấu đầu, dáng vẻ hệt như vừa bắt được nấc thang lót đường thăng tiến tột bậc cho Thẩm gia.

Nhưng Thẩm Thanh Hành lại không bái lãnh thánh chỉ.

Tỷ quỳ thẳng lưng tắp, tà váy trắng muốt trải dài trên mặt đất, tựa như một mảng tuyết lạnh lẽo.

Tỷ ngẩng đầu nhìn tên truyền chỉ thái giám, thanh âm rất nhẹ, nhưng đủ để lọt vào tai tất thảy mọi người.

"Thần nữ vô phúc, không dám nhận."

Cả sảnh đường lặng ngắt như tờ.

Phụ thân đột ngột ngẩng phắt đầu.

Nụ cười của Hạ thị cứng đờ trên mặt.

Ta đứng khuất sau cây cột, trên tay vẫn còn bưng khay trà dùng để tiếp khách.

Nước trà rất nóng, hơi nóng phả thẳng vào mặt, nhưng ta lại chỉ cảm thấy lạnh toát.

Truyền chỉ thái giám nheo mắt lại.

"Thẩm đại tiểu thư, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"

Thẩm Thanh Hành rũ mi mắt.

"Thanh Hành tâm hướng sơn thủy, không nguyện nhập Đông cung."

Phụ thân tức khắc biến sắc mặt.

"Câm miệng!"

Thẩm Thanh Hành tựa như không nghe thấy.

"Nếu bệ hạ giáng tội, thần nữ nguyện một mình gánh chịu."

Lời nói ra nghe thật êm tai.

Nhưng thiên t.ử tứ hôn, nào phải một câu "nguyện gánh chịu" của tỷ là có thể phủi sạch quan hệ với Thẩm gia.

Quan lộc của phụ thân, tiền đồ của huynh trưởng, tính mạng của mấy chục con người trên dưới Thẩm phủ, thảy đều đặt cược vào cuộn thánh chỉ minh hoàng kia.

Hạ thị nhào tới kéo tay tỷ.

"Thanh Hành, con điên rồi sao?"

Thẩm Thanh Hành nhẹ nhàng rút tay về.

"Mẫu thân, nữ nhi không nguyện vì vinh hoa của Thẩm gia mà chôn vùi cả một đời."

Dứt lời, ánh mắt tỷ lướt qua ta.

Rất nhạt nhòa.

Giống như đang nhìn một món đồ vật có thể tiện tay vứt bỏ.

Ta cúi đầu, không lên tiếng.

Truyền chỉ thái giám thu cuộn thánh chỉ vào ống tay áo, cười lạnh một tiếng.

"Đã vậy, tạp gia đành phải hồi cung phục mệnh."

Phụ thân quỳ gối lết theo hai bước, sắc mặt xám ngoét.

"Công công xin dừng bước, tiểu nữ nhất thời hồ đồ, xin dung cho hạ quan khuyên nhủ."

Truyền chỉ thái giám không hề dừng bước.

Nhưng Thẩm Thanh Hành lại đứng lên.

Tỷ thay một thân tố y, ngay cả ô cũng chẳng buồn che, dứt khoát bước ra khỏi phủ môn.

Buổi chiều hôm đó, trước cổng cung đổ một trận mưa.