Đầu óc ta vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hắn tiến lại gần, giọng đầy tủi thân.

“Ta dùng m.á.u nơi tim mình mới cứu được nàng.”

“Nàng chẳng biết xót ta, còn bảo ta tránh xa nàng.”

“Vậy... ta đi đây.”

Trong lúc nói, hơi thở ấm nóng của hắn khẽ lướt qua vành tai ta.

Toàn thân ta bỗng mềm nhũn.

Màn đạn lập tức phát điên:

[Nam chính đúng là ngoài miệng cứng rắn, đáng đời mãi mới có được thê t.ử.]

[Nói bậy. Hắn cứng đâu chỉ có mỗi miệng. Sau này nữ chính còn phải chịu khổ dài dài.]

Ta đang xem đến hăng say, còn muốn biết rốt cuộc hắn còn chỗ nào “cứng”.

Thì hắn đã xoay người định rời đi.

Ta vội vàng kéo lấy tay áo hắn.

“Huynh ngốc thật à?”

“Chẳng phải huynh từng nói sẽ cưới ta sao?”

“Thôi bỏ đi.”

“Dù sao ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa.”

“Đừng để huynh vì ta mà thành góa phu.”

“Đến lúc ấy lại khó tái giá.”

“Là ai năm xưa đứng bên giường ta lúc sốt, nói sẽ cưới ta?”

“Chỉ cần ta còn sống một ngày, huynh sẽ làm phu quân của ta một ngày.”

Ta cố ý trêu hắn.

C.h.ế.t đi một lần rồi.

Ta chỉ thấy...

Chỉ cần còn sống thêm một ngày.

Thì phải ở bên người mình yêu thêm một ngày.

“Thôi đi.”

“Đừng miễn cưỡng nữa.”

“Có phải nàng đâu có thích ta.”

Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm.

Ta lập tức vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Rồi chủ động hôn lên môi hắn.

Hàng mi hắn run lên.

Run mãi...

Rồi từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Sở Minh Nguyệt.”

“Là nàng chủ động trêu chọc ta trước đấy.”

“Năm xưa, khi còn ở bãi tha ma.”

“Ta từng nghĩ... nếu có người cứu ta.”

“Ta sẽ tặng người ấy mười tòa thành.”

“Chuyên tâm một chút.”

Lần này đến lượt hắn lên tiếng nhắc nhở.

“Sau đó phát hiện người cứu ta là nàng.”

“Ta lại đổi ý.”

“Mười tòa thành thì đáng là gì?”

“Chi bằng... đem chính ta tặng cho nàng.”

“Huynh biết là ta cứu huynh sao?”

“Chuyên tâm.”

Đến lượt hắn đưa ra yêu cầu.

Hắn ôm ta thật c.h.ặ.t.

Chặt đến mức...

Như muốn hòa tan hai người thành một.

Từ nay về sau...

Không bao giờ phải chia lìa nữa.

Màn đạn quả nhiên không lừa ta.

Hắn...

Chỗ nào cũng “cứng” thật.

19

Ta sống đến 78 tuổi.

Đại sư huynh và Liễu Uyển Nhi từ lâu đã hóa thành một nắm đất vàng.

Người từng nói mình chẳng còn sống được bao lâu...

Lại ở bên ta đến tận ngày ta nhắm mắt.

Hắn bảo...

Là vì không nỡ để ta cô đơn.

Nên mới cố gắng sống thật lâu.

Đã biến mất từ rất lâu, màn đạn bỗng nhiên lại hiện lên:

[Đừng mà, nam chính!.Ta thật sự sắp khóc c.h.ế.t rồi.]

[Đế vương tuẫn táng theo hoàng hậu... xưa nay chưa từng có.]

(Hết).