12
Thấy ta không chịu xin lỗi, Liễu Uyển Nhi khẽ hừ một tiếng.
“Ngươi cho rằng lời xin lỗi của ngươi, ta hiếm lắm sao?”
Giọng nàng trong trẻo, dịu dàng như tiếng chim hoàng oanh.
Thế nhưng...
Toàn thân ta lại lạnh buốt.
Ta biết nàng không hiếm.
Bởi nàng còn có nhiều cách hơn để diệt sạch cả nhà ta.
Đại sư huynh đứng bên cạnh lạnh lùng thúc giục:
“Mau xin lỗi.”
“Nếu muội vẫn ngoan cố như vậy, ta sẽ không đón muội vào phủ tướng quân.”
Nghe những lời ấy, ta bỗng hiểu ra.
Lòng tự trọng của ta...
So với tính mạng của người nhà, thì đáng là gì?
Ta quỳ sụp xuống đất.
Dập đầu thật mạnh.
Một cái...
Hai cái...
Ba cái...
...
“Xin lỗi.”
“Là ta không nên mạo phạm tiểu thư.”
“Sau này ta tuyệt đối không dám nữa.”
Ta vừa dập đầu vừa nói.
Đại sư huynh đắc ý cười:
“Thấy chưa? Cuối cùng vẫn là muốn vào phủ tướng quân.”
Chàng tưởng...
Ta quỳ xuống là vì muốn được gả vào phủ tướng quân.
Sắc mặt Liễu Uyển Nhi dường như càng thêm khó coi.
Thế là ta học theo những cảnh diễn trong hí khúc mình từng xem.
Càng dập đầu mạnh hơn nữa.
Đất cát hòa lẫn nước mắt khiến mắt ta không sao mở nổi.
Mãi đến khi chất lỏng chảy vào miệng mang theo vị tanh của m.á.u...
Ta vẫn không dừng lại.
Đại sư huynh lên tiếng:
“Đủ rồi.”
“Sau này chỉ cần muội đừng có ý định hại Uyển Nhi nữa là được.”
Ta khẩn khoản cầu xin:
“Liễu tiểu thư.”
“Ta xin thề, từ nay về sau tuyệt đối sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào với Trung lang tướng.”
“Nếu trái lời thề này... xin cho ta c.h.ế.t không được toàn thây.”
Giọng đại sư huynh bỗng chốc thay đổi:
“A Sở...”
“Muội... lại dám phát lời thề độc như vậy?”
“Xem ra bảo muội xin lỗi, trong lòng muội vẫn rất không cam tâm.”
Ta không đáp lại chàng.
Chỉ hướng về phía Liễu Uyển Nhi mà cầu khẩn:
“Liễu tiểu thư.”
“Trước đây là A Sở ngu muội, không hiểu chuyện.”
“Xin người rộng lòng, đừng chấp nhặt với ta.”
Tiểu nha hoàn bị ta xô ngã lúc nãy nhân cơ hội nhổ một bãi nước bọt vào người ta.
“Phi…”
“Đồ hèn hạ.”
“Ngươi cũng xứng kéo quan hệ với tiểu thư nhà ta sao?”
Đại sư huynh nhìn thấy nước bọt trên tóc ta thì khựng lại.
“A Sở...”
Chàng nghẹn lời.
Không nói tiếp được nữa.
Liễu Uyển Nhi tủi thân nói:
“Ta đâu có bắt ngươi làm như vậy.”
“Cớ gì lại diễn trò này trước mặt đại sư huynh của ngươi?”
“Làm như thể ta ép ngươi vậy.”
Đại sư huynh lập tức đứng thẳng người.
“A Sở.”
“Đến lúc này rồi, muội vẫn còn giở thủ đoạn để hãm hại Uyển Nhi.”
“Đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.”
Ta muốn giải thích.
Nhưng đại sư huynh đã cùng Liễu Uyển Nhi phất tay áo bỏ đi.
Ta ngồi thẫn thờ dưới đất.
Rốt cuộc...
Ta đã làm sai điều gì?
Giá như...
Ta vẫn là đứa ngốc năm tám tuổi, bị va đầu đến hồ đồ...
Có phải sẽ tốt hơn không?
Màn đạn lại hiện lên:
[Đại nữ chính đúng là ngầu thật!]
[Nhưng ta thật sự thấy nữ phụ quá oan uổng, cũng quá đáng thương.]
[Nam chính có phải bị bệnh rồi không?]
[Ôi dào, nam nữ chính đều có hào quang nhân vật chính mà. Mọi điều vô lý đều sẽ thành hợp lý. Không phục thì ngươi đi mà làm nhân vật chính.]
[Tức c.h.ế.t mất. Dựa vào đâu đối xử với nữ phụ như vậy?]
[Nữ phụ, mau đi tìm nam phụ đi.]
[Đúng rồi… Phải đi tìm nam phụ.]
13
Ta trở về phòng, lau sạch mặt, chỉnh đốn lại y phục rồi quay lại đại sảnh.
Mọi người ở đó hoàn toàn không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Ngụy Sơn Hà cầm cây trâm, vội vàng đuổi theo ta.
“Sở Minh Nguyệt.”
“Nàng thật lòng muốn nhận cây trâm của ta sao?”
Nước mắt lưng tròng, ta ra sức gật đầu.
Ngay lúc ta dập đầu liên tiếp khi nãy...
Đầu óc ta bỗng trở nên sáng suốt.
Ta nhớ lại rất nhiều chuyện trước đây.
Ta luôn vì đại sư huynh mà buồn lòng.
Có lúc chàng đối xử với ta rất tốt, khiến ta cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Nhưng cũng có lúc chàng vô cùng lạnh nhạt, thiếu kiên nhẫn với ta.
Ta cứ mãi chìm trong sự thay đổi thất thường ấy.
Lúc vui lúc buồn.
Lúc được lúc mất.
Mỗi khi ta giận dỗi hay đau lòng...
Ngụy Sơn Hà đều chạy đến chọc ghẹo ta.
Ta cầm gậy đuổi đ.á.n.h hắn.
Hắn vừa chạy vừa cười:
“Sở Minh Nguyệt.”
“Nàng định mưu sát phu quân tương lai sao?”
Lần nào ta cũng đuổi đến mồ hôi nhễ nhại.
Bắt được hắn rồi thì đ.á.n.h cho một trận.
Hắn luôn rất nhanh chịu thua.
Sau đó lại mang đến một đống quà vặt để nhận lỗi.
Thậm chí còn chưa kịp ăn vào miệng.
Tâm trạng ta đã vui trở lại.
Bây giờ ta mới hiểu...
Đâu có chuyện nào trùng hợp đến thế.
Chỉ là...
Hắn không nỡ thấy ta buồn.
Nên luôn nghĩ mọi cách để chọc ta cười.
Mà ta...
Chỉ khi ở trước mặt hắn...
Mới là chính mình.
Không sợ hắn chê ta phiền.
Cũng không sợ hắn cười ta ngốc.
Ta còn nhớ có lần mình sốt rất nặng.
Hắn cuống cuồng đến mức luống cuống tay chân.
Hắn nằm bò bên giường, khe khẽ gọi:
“Sở Minh Nguyệt...”
“Sở Minh Nguyệt...”
“Nàng mau khỏe lại đi.”
“Nếu không... ta biết cưới ai đây?”
Hắn cứ tưởng ta không nghe thấy.
Thật ra...
Ta chỉ ngượng ngùng nên không đáp trả hắn mà thôi.
Trong thoại bản nói...
Vì ta, hắn mất cả giang sơn.
Cuối cùng còn c.h.ế.t t.h.ả.m.
Hắn...
Sao lại ngốc đến vậy chứ?
Ta lao vào lòng hắn.
Khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
Lần này...
Ta nhất định phải cứu hắn.
Cũng phải cứu chính mình.
Cứu cả người nhà ta.
Thấy ta khóc, hắn lại luống cuống.
“Sở Minh Nguyệt.”
“Nàng... thấy tủi thân sao?”
“Nếu nàng không muốn cây trâm này...”
“Thì... không nhận cũng được.”
“Đừng khóc nữa.”
Ta mơ màng nước mắt nhìn hắn.
“Ý ngươi là sao?”
Hắn dè dặt dò hỏi:
“Không đúng... không... không thể không nhận.”
“Nếu nàng thật sự không muốn... thì... thì để sau hẵng nói.”
Ta nghẹn ngào hỏi:
“Ngươi nhìn chỗ nào mà thấy ta không muốn nhận?”
Sư thúc giơ tay cốc lên đầu Ngụy Sơn Hà một cái.
“Đồ ngốc.”
“A Sở nói rõ ràng như thế rồi.”
“Ngươi rảnh quá hay sao mà tự chuốc thêm phiền phức?”