Lửa dữ liếm láp xà gỗ trong nhà lao, tay chân ta bị xiềng sắt khóa chặt.
Phu quân đích thân đưa đến một chén rượu độc, bên cạnh hắn đứng người muội muội thứ xuất mà ta đã hết lòng yêu thương từ nhỏ.
“Thư tỷ, thân phận đích nữ Hầu phủ của tỷ, ngôi vị Hoàng hậu của tỷ, từ nay về sau đều là của muội.”
Khoảnh khắc rượu độc trôi xuống cổ họng, ta nhìn thấy bọn họ ôm nhau đứng đó, trong đáy mắt đều là ý cười mãn nguyện như thể cuối cùng cũng đạt được điều mình mong muốn.
Lần nữa mở mắt, ta đã trở về đêm trước lễ cập kê, chỉ còn mười hai canh giờ nữa là đến lúc ta ký nhầm hôn ước.