Yêu nhau 10 năm, cùng nhau từ hai bàn tay trắng.
Anh là giảng viên đại học được người người kính trọng.
Tôi là người đã cùng anh đeo đôi nhẫn kim cương rẻ tiền năm đó.
Cho đến ngày tôi thấy ảnh anh trong phòng thí nghiệm lúc 12 giờ đêm.
Ngón áp út trống trơn. Không còn nhẫn cưới.
Bên cạnh anh là nữ sinh của anh.
Tôi hỏi: "Anh mệt mỏi vì ở bên em đúng không?"
Anh đáp: "Ừ. Mệt."
Một câu nói, kết thúc 10 năm.
Không ồn ào, không níu kéo.
Tôi chỉ xin một cuộc ly hôn và trả lại tự do cho nhau.
Đây là câu chuyện về một cuộc tình trưởng thành đến mức mục nát.
Và một người phụ nữ học cách buông tay để tự cứu lấy mình.