8

Tối qua mọi chuyện xảy ra quá thuận lý thành chương ta cũng không kịp suy nghĩ kỹ.

Rõ ràng tỷ tỷ đã nói hắn... không được.

Nhưng giờ nhìn thế này, hắn... có phải quá được rồi không?!

Chẳng lẽ vết thương bên hông kia vốn chỉ là giả?

Lừa được phụ hoàng, lừa được bá quan văn võ.

Lần này lại còn tính kế cả tỷ tỷ và ta???

Không đúng không đúng!

Làm sao hắn biết người gả cho hắn là ta được chứ...

“...Ưm!”

“Không tập trung sao?”

Hắn giữ lại mặt ta.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đáy mắt ta.

“Lúc này rồi còn đang nghĩ gì vậy? Không phải là đang nghĩ đến người tình cũ gặp hôm nay đấy chứ?”

...?!

Đây là đang dò xét ta sao?

Con ngươi xoay một vòng, ta vội vàng nở nụ cười lấy lòng.

“Phu quân đang nói gì thế, ta nghe không hiểu.”

“Buổi chiều người ta gặp trên phố là Tạ Tiểu Hầu gia nhưng hắn là thanh mai trúc mã của thập nhất muội muội của ta. Làm sao có thể là người tình cũ của ta được?”

“Ta nghĩ, hẳn là phu quân hiểu lầm gì rồi phải không~?”

Làm nũng vốn là một trong số ít sở trường của ta.

Mà Phó Hoài Yến dường như rất hưởng thụ từng tiếng phu quân này.

Ngay cả lực tay của hắn cũng rõ ràng dịu đi không ít.

Chỉ là… khiến ta càng khó chịu đựng hơn.

“Ồ? Là ta hiểu lầm sao?”

“Vậy thì tốt.”

Hắn đưa tay gạt mái tóc dài rơi trên vai ta sang một bên.

“Ngày mai còn phải hồi cung diện thánh. Tối nay vẫn nên nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Phu nhân, chuyên tâm nào. Ngoan, đừng động lung tung, được không?”

Nước hồ gợn sóng, mập mờ quấn quýt.

Khi ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Trong lòng thực ra đã niệm thanh tâm chú cả trăm lần.

Tâm tịnh như nước. Nước trong tức là tâm. Gió nhẹ không nổi. Sóng lặng không kinh.

Thanh tâm cái đầu cha ngươi!

Phó Hoài Yến! Ta muốn g.i.ế.c ngươi!!!

9

Trời vừa sáng, ta mang theo hai quầng thâm đen sì dưới mắt, bị Tô ma ma kéo dậy trang điểm.

Hôm nay hồi cung, tuyệt đối không thể để phụ hoàng nhìn ra sơ hở.

Trên xe ngựa, trong lòng ta vẫn thấp thỏm bất an.

Người bên cạnh lại đưa tay sang móc ngón tay ta.

“Sao vậy? Không khỏe à?”

“Không có. Chỉ là ngủ không ngon thôi.”

Ta lười để ý tới hắn.

Hắn khẽ “ừm” một tiếng.

Lúc mở miệng lần nữa, nốt ruồi son nơi khóe mắt lại nhuốm vài phần dịu dàng quyến luyến.

“Là lỗi của thần. Chỉ là ôn hương nhuyễn ngọc ở ngay bên cạnh, thần thực sự rất khó kiềm chế.”

“Đêm nay thần sẽ tiết chế hơn một chút. Xin điện hạ đừng trách tội.”

...?!

Nhìn xem tên háo sắc giữa ban ngày này nói gì kìa!

Ta rút tay về, hung hăng lườm hắn một cái.

Hắn vẫn chỉ cười nhạt ôn hòa, lại đưa tay chỉnh lại cây trâm trên b.úi tóc cho ta như thể vô cùng nâng niu trân trọng.

Hàng mi ta khẽ run lên không nhìn hắn nữa.

Có điều, sau màn quấy phá này của hắn nỗi lo trong lòng ta cũng vơi đi không ít.

Bánh xe ngựa lăn đều tiến vào cổng cung.

Ta chỉ cầu mong hôm nay mọi chuyện đều thuận lợi.

10

Yến tiệc được bày trong ngự hoa viên.

Phụ hoàng bận bàn quốc sự với Phó Hoài Yến ngược lại không dành quá nhiều tâm tư cho ta.

Ta cũng vui vì điều đó.

Đang nhai bánh ngọt, vừa mới thả lỏng cảnh giác một chút thì cung nhân đến báo.

Nói rằng Tạ Tiểu Hầu gia Tạ Du, đã ở ngoài đại điện.

Toàn thân ta cứng đờ.

Ta quên mất, hôm qua chính hắn đã nói hôm nay sẽ tới thăm “ta”.

Ta khẽ nghiêng người vào vùng bóng râm, muốn che khuất gương mặt mình.

Nhưng vừa quay đầu lại phát hiện Phó Hoài Yến đang nhìn ta, ánh mắt lạnh nhạt đến cực điểm.

Âm trầm khó hiểu...

Tạ Du bước vào điện.

“Bệ hạ, nghe nói công chúa Lãm Nguyệt bị bệnh, thần mua chút bánh ngọt nàng thích ăn, tới thăm nàng~”

Phụ hoàng phất tay.

“Ừm. Tiểu Thập Nhất lần này bệnh khá lâu, ngươi ở lại trò chuyện với nó nhiều một chút.”

Tạ Du vâng dạ rồi lui đi.

Trước khi rời khỏi, hắn còn lễ phép hành lễ với ta nhưng lại như không hề nhìn thấy Phó Hoài Yến...

Phía sau lưng, Tô ma ma lặng lẽ làm một động tác ra hiệu bảo ta yên tâm.

Sau đó không để ai chú ý, lén đi theo.

Thế nhưng đến tận giờ dùng bữa trưa bà vẫn chưa quay lại.

Trái tim ta lại treo lên tận cổ họng.

Phụ hoàng và bọn họ nói những gì ta hoàn toàn không biết.

Chỉ cảm thấy sau gáy mình cứ lạnh buốt như có gió thổi qua.

Nhân lúc phụ hoàng đi thay y phục, ta định đi ra cửa xem thử.

Một bàn tay lớn lại kịp thời vươn tới.

Gân xanh nổi rõ, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta.

“Dẹp bỏ ý nghĩ muốn đi gặp hắn đi. Ngồi yên ở đây.”

“Ngươi chắc cũng không muốn hôm nay đã bị bệ hạ phát hiện sơ hở đâu nhỉ? Lãm Nguyệt điện hạ.”

?!?!

Tối qua hắn căn bản không phải đang dò xét ta!

Chuyện ta chỉ là hàng giả thay thế… hắn đã biết từ lâu rồi!!

11

Khi yến tiệc đã diễn ra được hơn nửa, yêu phi Lưu Dung tới.

Phó Hoài Yến lập tức đứng dậy, thức thời xin cáo lui.

Trong cung tai mắt khắp nơi, ta vẫn chỉ có thể để hắn nắm tay, ân ân ái ái cùng nhau đi ra ngoài.

Xe ngựa đỗ ở cổng cung.

Từ xa, ta đã nhìn thấy Tô ma ma đang đứng ngoài xe đợi ta cùng với Đông Tuyết, chính là người bị ta để lại trong cung giả làm ta.

...

Nhưng sao nàng ấy có thể...

Trong lòng bàn tay bỗng rịn ra một lớp mồ hôi.

“Phó... Phó đại nhân, ta... ta ta... ta ta ta...”

Ta căng thẳng đến mức nói cũng không tròn câu.

Phó Hoài Yến vẫn khoác tay ta, ung dung nhìn ta.

“Trong nha môn vẫn còn chút công vụ, điện hạ cứ về phủ trước đi.”

“Ước chừng các người hẳn có rất nhiều chuyện muốn nói.”

Mấy ngón tay đang nắm lấy tay ta khẽ cào cào trong lòng bàn tay.

Giọng nói cố ý hạ thấp, giống như đang uy h.i.ế.p:

“À, cũng không cần tiếp tục tính chuyện bỏ trốn nữa. Cứ ngoan ngoãn đợi ta trở về là được. Phu nhân~”

12

Phu nhân! Hắn còn không biết ngượng mà gọi ta là phu nhân?!

Rõ ràng biết ta căn bản không phải trưởng tỷ vậy mà vẫn nhân cơ hội ăn sạch lau sạch ta từ trên xuống dưới.

Uổng cho hôm qua ta còn cảm thấy hắn thâm tình.

Phi! Tên khốn kiếp!

13

Xe ngựa dần rời xa cổng cung.

Đông Tuyết không nhịn được nữa, lập tức thao thao bất tuyệt:

“Hôm trước sau khi tiểu điện hạ thay gả xuất cung, cung nữ tên Vân Mộng kia đã tới Nguyệt Hoa cung của chúng ta.”

“Nàng ấy biết dịch dung, còn biết bắt chước giọng nói. Giả làm tiểu điện hạ quả thực giống như đúc, không sai lệch chút nào. Ngay cả hôm nay Tạ Tiểu Hầu gia tới thăm cũng không phát hiện ra sơ hở.”

“À, lúc đầu khi nàng ấy tới, nói mình là người do Trưởng công chúa điện hạ để lại, nô tỳ cũng không nghi ngờ nhiều.”

“Nhưng hôm nay Tô ma ma vừa nhìn thấy nàng ấy đã nói chưa từng gặp qua. Lúc đó nàng ấy mới thú nhận, nói thật ra mình là người do Phó đại nhân phái tới.”

“Có điều nô tỳ thấy nàng ấy quả thực không giống người xấu. Nếu không nàng ấy cũng chẳng giữ lại mạng cho nô tỳ, lại còn đổi nô tỳ ra để cùng tiểu điện hạ về nhà.”

“Chỉ là Phó đại nhân này rốt cuộc vì sao lại giúp chúng ta vậy?”

“Tiểu điện hạ, mấy ngày nay ngài ấy đối với người có tốt không?”

Đông Tuyết nắm c.h.ặ.t hai tay, nhìn ta dường như vẫn còn sợ hãi.

Thực ra ta cũng đang hoảng loạn vô cùng.

Trong đầu như một nồi cháo đặc sệt, nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi rốt cuộc là chuyện gì.