Những trung thần bị hãm hại, người nào cứu được hắn đều cứu.

Nhưng để Hoàng đế không sinh nghi, ngoài mặt hắn vẫn phải giả làm một tên gian thần.

Đợi thời cơ chín muồi, hắn dùng việc "cầu thân" làm tín hiệu để Trưởng công chúa thực hiện hành động cuối cùng.

Nói cho cùng đó đều là đại nghĩa quốc gia.

Thế nhưng khi tiểu điện hạ của hắn cuối cùng cũng ngồi trong màn loan đỏ của hắn.

Khi đôi mắt linh động ấy chỉ còn phản chiếu duy nhất một mình hắn.

Hắn vẫn phải thừa nhận tư tâm của hắn… dfã không thể giấu nổi nữa.

Hắn chỉ là rất muốn trở về bên cạnh nàng mà thôi.

26

Sau này vẫn là Tô ma ma kể cho ta biết.

Nếu hôm đó ta không chỉ ăn có một chút bánh ngọt.

Nếu đại phu trong phủ không kịp thời chạy tới thì cái mạng nhỏ chẳng đáng tiền này của ta e rằng đêm ấy đã phải giao cho Diêm Vương rồi.

Nhưng bản thân ta lại chẳng cảm thấy gì cả, chỉ là mê man ngủ một giấc rất dài.

Lúc tỉnh lại đã là ba ngày sau.

Vừa mở mắt ra, thứ đầu tiên ta nhìn thấy chính là Phó Hoài Yến đang gục bên giường.

Hai mắt đỏ ngầu vì thức trắng, râu ria cũng chưa cạo, trông tiều tụy và tang thương vô cùng.

Ta còn chưa kịp trêu chọc hắn vài câu, hắn đã nhào tới, đầy vẻ hối hận và tự trách.

"Là ta không tốt. Là ta không bảo vệ được nàng. Là ta sai rồi, ta không nên đưa nàng tới bên cạnh mình. Là lỗi của ta, đều là lỗi của ta. Xin lỗi, xin lỗi..."

"Nhưng ta đảm bảo, tuyệt đối sẽ không có lần sau nữa! Tiểu điện hạ, Thập Nhất, nàng... nàng..."

Đầu óc xoay chuyển một chút, ta đại khái hiểu được lời hắn không thể nói ra là gì.

Nhưng trong chốc lát này, ta cũng chưa nghĩ ra nên trả lời hắn thế nào.

Vì thế chỉ có thể vỗ vỗ vai hắn xem như an ủi.

Nghe nói chất độc trong bánh là do cặp song sinh kia hạ.

Thấy ta được sủng ái riêng, trong lòng bất bình.

Nhưng sau khi ta trúng độc, Phó Hoài Yến nổi trận lôi đình.

Đôi mắt đỏ ngầu, lục soát khắp phủ tìm hung thủ, cặp song sinh sợ hãi tột độ sợ bị Phó Hoài Yến lăng trì vạn đao.

Thế là cả hai trực tiếp treo cổ trong viện của mình còn để lại thư nhận tội.

Từng câu từng chữ đều là sám hối.

Thế nhưng cơn giận của Phó đại nhân vẫn không thể nguôi.

Ngay trong đêm ấy, hắn đã lần lượt đưa tất cả nữ nhân còn lại trong phủ trở về nơi cũ, chỉ còn lại Cẩm Tú.

Nghe nói nàng ta là người phụ hoàng ban thưởng, không tiện đuổi đi.

Sau đó, khi ta vẫn còn phải nằm dưỡng bệnh trong phòng, ngày nào nàng ta cũng tới thăm hỏi, chu đáo vô cùng.

Những lời quan tâm cũng nói rất dễ nghe nhưng mỗi lần nàng ta tới, Tô ma ma đều nửa bước không rời mà canh bên cạnh ta.

Bởi vì chúng ta đều biết, kẻ chủ mưu thật sự chính là Cẩm Tú, cặp song sinh chỉ là dê thế tội mà thôi.

Các nàng thích tranh sủng, ghét ta là chuyện bình thường, muốn g.i.ế.c ta cũng là chuyện bình thường.

Cho nên các nàng sẽ không bỏ độc vào phần bánh rõ ràng là làm riêng cho Phó Hoài Yến.

Người đứng sau muốn lấy mạng là mạng của Phó Hoài Yến.

Vậy thì người đó chỉ có thể là người trong cung.

Là người của Lưu Quý phi hoặc là người của phụ hoàng.

Còn vì sao bọn họ lại đột nhiên ra tay?

Ta đoán… có lẽ phía biên cương cuối cùng cũng truyền về chút tin tức rồi.

Trưởng tỷ của ta sắp trở về.

Kinh thành… cũng sắp đổi trời rồi.

27

Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã từ thu sang đông.

Trước dịp năm mới, trong cung liên tiếp ban xuống mấy đạo thánh chỉ.

Lưu Dung được phong làm Hoàng Quý phi.

Nhi t.ử mang vẻ mặt lưu manh của bà ta được lập làm Thái t.ử.

Lại có thêm một nhóm quan viên bị bãi chức.

Chỉ riêng Phó Hoài Yến là được ban thưởng không ngừng.

Từng xe từng xe chở vào phủ như nước chảy.

Còn ta… vẫn tiếp tục chẳng buồn quan tâm.

Hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, chỉ yên tâm làm một con chim hoàng yến trong l.ồ.ng được đại gian thần nuôi dưỡng.

Gánh hát trong phủ cùng các đoàn tạp kỹ ngày nào cũng đổi trò mới.

Thỉnh thoảng xem chán rồi lại ra phố tiêu tiền như nước.

Những ngày tháng này quả thực sung sướng vô cùng.

Nhìn ta ngày càng trắng trẻo mũm mĩm dưới sự chăm sóc của Phó Hoài Yến, Tô ma ma chỉ che miệng cười trộm, còn ta thì ngửa mặt than dài.

Ta biết quá rõ Phó Hoài Yến đang tính toán điều gì.

Nuôi ta béo trắng mềm mại như cái bánh bao.

Đến cuối cùng… Mgười được lợi chẳng phải vẫn là hắn sao...

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hiện giờ ta dường như không còn bài xích những chuyện trên giường như trước nữa.

Có lẽ vì… kỹ thuật của hắn thực sự quá tốt?

Hay là vì… ta càng nhìn càng thấy hắn thuận mắt hơn rồi?

Ôm lò sưởi tay, cuộn mình trên chiếc sập nhỏ, ta nhìn nghiêng gương mặt người bên cạnh có chút thất thần.

Hắn vừa đọc sách vừa đưa một tay sang chạm nhẹ vào mặt ta.

"Than trong phòng nóng quá sao? Sao mặt nàng đỏ thế?"

...

Ách, chắc không phải vì nóng đâu.

Ta tránh tay hắn, đang định lăn xa ra một chút thì Tô ma ma đã vội vàng bước vào phòng, mày nhíu c.h.ặ.t.

"Đại nhân, trong cung truyền chỉ, muốn điện hạ lập tức vào cung."

"Tạ tiểu hầu gia không nghe khuyên can, đã vào tận trong viện rồi."

"Lão nô thấy hắn không giống tới truyền chỉ, ngược lại giống như… trực tiếp tới cướp người."

28

Phó Hoài Yến nắm tay ta, đích thân đưa ta ra ngoài.

Tạ Du mặc chiến giáp đứng chờ trước cổng.

Khi nhìn thấy hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy nhau của chúng ta, ánh mắt hắn tối đi đôi chút.

"Phó đại nhân. Hôm nay bệ hạ chỉ muốn gặp một mình điện hạ. Ngài không cần đi cùng nữa."

Phó Hoài Yến chẳng buồn để ý tới hắn.

Chỉ xoay người lại cẩn thận chỉnh lại chiếc khăn lông cáo trắng quanh cổ cho ta.

"Phu nhân cũng đã lâu không về cung rồi. Nếu bệ hạ giữ nàng lại thì cứ ở lại bầu bạn với ông ấy thêm một chút, không vội. Sáng mai chúng ta sẽ tới đón nàng."

...

Ý trên lời nói, ta hiểu rồi.

Vì thế ta xách váy, bình thản bước lên xe ngựa.

Tối nay trong cung đèn đuốc sáng trưng, số lượng cấm vệ quân cũng tăng lên mấy vòng, trong lòng ta cười nhạo.

Khi đi tới trước đại điện, Tạ Du vẫn luôn đi phía trước dẫn đường, đột nhiên quay đầu nhìn ta.

"Thập Nhất. Nàng hãy ngoan ngoãn nhận lỗi đi. Bệ hạ sẽ tha cho nàng một mạng."

Ta chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

"Lưu Dung vốn không thể nào phát hiện ra Thập Nhất công chúa trong Nguyệt Hoa cung là giả."

"Là ngươi phát hiện, cũng là ngươi tố giác."

"Tạ gia các ngươi đã đầu quân cho Lưu Dung rồi, đúng không?"

...

Hắn mím c.h.ặ.t môi không trả lời.

Ta vượt qua hắn, cất bước vào điện.

Đông Tuyết, người đã được ta đưa về cung từ trước cùng với Vân Mộng cô nương biết thuật dịch dung, người đóng giả ta đều đang quỳ dưới đất, trên váy áo còn dính m.á.u, xem ra đã bị dùng hình.

Nhưng sống lưng của cả hai vẫn thẳng tắp không hề có chút sợ hãi.

Ta bước nhanh tới, che chắn hai người họ phía sau lưng mình.

Mà vị phụ hoàng tốt của ta thì đang ngồi ngay ngắn trên long ỷ.

Bên trái là Lưu Quý phi mà ông ta yêu thương nhất.

Bên phải là tiểu Thái t.ử mà ông ta yêu thương nhất.

Một nhà ba người quả thực đầy đủ chỉnh tề.

Ta qua loa hành lễ.

"Phụ hoàng."

"Nghịch nữ!"

Ông ta gầm lên một tiếng.

"Còn không mau quỳ xuống cho trẫm, thành thật khai báo!"

"Nói! Rốt cuộc ngươi là Lung Nguyệt hay là Lãm Nguyệt?!"

Ta bật cười lạnh.

"Ta là ai ư? Ngài thử đoán xem nào~"

29

Trưởng tỷ dẫn theo Việt tướng quân bí mật trở về kinh thành, sắp tới ngoài cửa thành rồi.

Phó Hoài Yến có thể yên tâm đưa ta vào cung là bởi chúng ta đều hiểu rõ bọn chúng không dám g.i.ế.c ta.

Chúng còn muốn dùng ta làm con tin để uy h.i.ế.p trưởng tỷ nữa.

Hiện giờ ta ngoan ngoãn tới đây, cũng chỉ là để kéo dài thời gian mà thôi.

Kéo dài tới trời sáng, kéo dài tới khi trưởng tỷ tới đón ta.

Đã đến nước này, ta cũng lười tiếp tục giả vờ khách sáo với bọn chúng.

Chẳng phải chỉ là chọc vào tim gan của phụ hoàng thôi sao?

Ta đã sớm muốn làm vậy rồi.

"Phụ hoàng à, người thiên vị quá đấy."