Tôi vẽ ra một cái bánh vẽ to đùng, nhưng anh cũng chẳng hề bị lung lay.

"Oánh Oánh, đợi anh bận nốt khoảng thời gian này đã, em nói muốn đi đâu chúng ta sẽ đi nơi đó."

Đợi qua khoảng thời gian này rồi thì anh đã là của Trình Yên mất rồi.

Tôi bất lực buông anh ra: "Được rồi."

Kỳ Tư thường xuyên mang quà về cho tôi.

Từ những thứ nhỏ nhặt như túi mù mà tôi thuận miệng nhắc tới, cho đến những bộ trang sức đá quý có giá hàng triệu tệ.

Thế nhưng anh chưa từng quẹt chiếc thẻ chi tiêu mà tôi đưa cho anh lấy một lần.

"Kỳ Tư, công ty anh vừa mới khởi sắc, tiền bạc phải dùng vào việc cần thiết chứ, em có thiếu thốn cái gì đâu."

"Nhưng anh thấy nó rất hợp với em."

Tôi không cãi lại được anh, đành phải bảo trợ lý chú ý nhiều hơn đến tình hình tài chính của anh, nhưng câu trả lời nhận được luôn là bảo tôi cứ yên tâm.

Đợi đến lúc Kỳ Tư không có nhà, tôi liền chạy đi tìm bố tôi.

Nhìn công ty mọi thứ vẫn bình thường, thậm chí đà phát triển còn đang rất tốt, tôi nghĩ mãi mà không thông tại sao nhà mình lại có thể phá sản được.

"Bố yêu dấu ơi, bố làm việc gì cũng phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói, từng bước tính toán thật kỹ nhé, Phó thị không được xảy ra chuyện gì đâu đấy. Không có bố thì con biết sống sao đây hả trời~"

"Bố yêu dấu ơi là bố yêu dấu, con không thể sống cảnh nghèo khổ được đâu mà~~ Ợ."

Bữa sáng bị Kỳ Tư nhồi nhét cho no căng cả bụng mất rồi.

Phó tổng nghe tôi khóc lóc om sòm như bệnh nhân tâm thần thì không khỏi nhíu mày: "Bác sĩ nói thế nào?"

"Doctor."

Ông ấy còn chẳng thèm ngẩng đầu lên.

"... Đừng quên uống t.h.u.ố.c, không có việc gì thì đừng có phiền. Có việc thì đi tìm Kỳ Tư của con ấy, bố còn phải kiếm thật nhiều thật nhiều tiền cho vợ bố tiêu, đừng có làm ảnh hưởng đến bố."

"..."

Chẳng nhẽ tôi không phải con gái độc nhất do chính chủ sinh ra sao?

Chút tình thương của cha cũng chẳng có nổi.

Nghĩ đến mẹ tôi suốt ngày bay khắp thế giới, hết mua đảo lại mua đất rồi mua đá quý.

Tôi thầm nghĩ, mình đúng là di truyền triệt để cái m.á.u "não yêu đương" từ bố rồi.

Màn hình trực tuyến từng nói tôi sẽ hãm hại Trình Yên, rồi tự bê đá đập vào chân mình.

Thế nên tôi luôn không dám chạm mặt cô ta, đề phòng nghìn lượt tránh nghìn lần, ai ngờ vẫn không cản nổi việc cô ta tự mình tìm đến tận cửa.

Trình Yên lúc này đã là trợ lý đặc biệt của Kỳ Tư, vừa bước vào cửa đã lao thẳng về phía tôi.

"Phó Oánh~~"

Cô ta gọi tôi bằng giọng điệu nũng nịu chảy nước, còn Kỳ Tư đang tựa vào thành cửa với vài phần say, líu lưỡi quát: "Cô về đi."

"Về đi."

Trình Yên hoàn toàn ngó lơ anh, ngược lại còn dùng đôi mắt đưa tình thiết tha nhìn tôi chằm chằm.

"Phó Oánh, sao cậu không đến công ty của Kỳ tổng chơi thế? Người ta ngày nào cũng ngóng cậu đến đấy!"

Khiêu khích à?

Tôi vừa mới nhíu mày, màn hình trực tuyến đã nhanh ch.óng lướt qua một loạt bình luận:

[Đến đi chứ, sao không đến mà xem bé cưng nhà tụi tao giỏi giang cỡ nào, chắc là sợ đến rồi lại tự thấy hổ thẹn chứ gì.]

[Chưa thấy đứa nữ phụ nào nhát c.h.ế.t như con ả này, giỏi mỗi trò bắt nạt nam chính là hay thôi.]

[Ngoại trừ cái nhan sắc với gia thế ra thì có điểm nào chuẩn bằng nữ chính của tụi tao đâu, xuống đài đi cưng ơi.]

[Chỉ muốn xem Kỳ Bảo và Yên Yên yêu nhau ngọt ngào thôi, không muốn nhìn thấy con ả làm màu đỏng đảnh kia nữa.]

Hóa ra thế giới này chỉ có một mình tôi là người bị tổn thương mà thôi.

Tôi gạt bàn tay đang nắm lấy vai mình của Trình Yên ra: "Tôi đến đó sẽ làm phiền Kỳ Tư làm việc mất, nên không đi đâu."

Tôi không thèm đến để chứng kiến cảnh hai người kề vai sát cánh, đ.á.n.h đâu thắng đó của hai người đâu nhé.

Ánh mắt Trình Yên bỗng tối sầm lại.

"Nhưng mà Kỳ tổng lẫn tôi đều mong cậu đến mà."

Cô ấy bày ra vẻ mặt đáng thương hỏi dồn: "Phó Oánh, cậu thật sự không thể thường xuyên đến công ty xem thử sao?"

Tôi trợn tròn hai mắt.

Cô ta đang dò xét tôi đấy à?

Cô ta bắt đầu dụ dỗ tôi lọt lưới rồi đúng không?

Tôi căng thẳng nuốt nước bọt một cái, Kỳ Tư đã sải đôi chân dài bước về phía tôi.

Ngay sau đó, cả người anh khẽ tựa vào vai tôi, hơi thở nóng rực phả ra ngay sau vành tai tôi.

"Cô ta phiền phức quá, đuổi cô ta đi đi."

Trình Yên nghe xong liền nhảy lùi ra xa nửa mét, thở phì phò lên tiếng trách móc Kỳ Tư.

"Kỳ Tư, sao anh lại có thể cư xử như thế hả?"

Anh cư xử làm sao cơ?

Trình Yên như đọc được sự hoang mang của tôi, liền tía lia tuôn ra một tràng kể tội.

"Cái miệng của Kỳ Tư là cái miệng cứng nhất mà tôi từng thấy trên đời này luôn đấy! Nếu như miệng của anh ta có cài mật mã, thì chắc chắn chỉ có một mình cậu mới tự động mở khóa được thôi!"

Chương 8 - Tránh Ra, Để Nữ Phụ Làm Màu Hưởng Phước! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia