Nghe vậy, hàng lông mày Lý Kỳ giãn ra.
Ta vội vàng hỏi: "Pháp sư, ý của ngài là tỷ tỷ ta vẫn còn cứu được sao?"
"Có thể dùng vật dụng mang hơi thở của Triệu thí chủ cùng với m.á.u của con ruột để làm phép, may ra có thể từ từ gom góp lại tàn hồn, đưa nàng ấy vào luân hồi."
"Nhưng kỷ vật của tỷ tỷ ta đã bị người Thôi gia tàn phá gần hết rồi, thứ trong tay ta e rằng phải về lại dinh cơ cũ ở Tấn Châu mới lấy được…" Ta nhíu mày, nhanh ch.óng tính toán.
"Không cần rắc rối như vậy," Liễu Trần chỉ vào chiếc túi thơm đeo trên người ta, "Ở đây chẳng phải có sao."
Ta có chút không hiểu: "Nhưng chiếc túi thơm này đâu phải của tỷ tỷ ta…"
Đột nhiên, ta như nhớ ra điều gì đó, vội vã tháo túi thơm xuống trút ra.
Bên trong là một chùm hoa quế đã khô héo từ lâu.
……
Thôi Tân Uẩn bị tuyên án c.h.é.m đầu, trước khi hành hình nói muốn gặp ta một lần.
Ta có chút bất ngờ, không nghĩ giữa chúng ta còn điều gì để nói.
Chẳng lẽ là chuyện có liên quan đến tỷ tỷ?
Nghĩ đến đây, ta trỗi dậy chút tò mò, mặc kệ Kỷ Hành ăn vạ ngăn cản mà đến thiên lao một chuyến.
Hắn ngồi trên chiếu rơm, hình dung nhếch nhác chật vật, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, thấp thoáng vẫn là Thôi đại công t.ử phong thái tuấn tú như ngọc năm nào.
Thấy ta đến, hắn dường như có chút bất ngờ, giống như không ngờ ta lại thực sự tới.
Hắn mỉm cười: "Vãn Vãn, muội có thể đến, ta rất vui."
"Có lời gì thì nói thẳng ra đi." Ta mặt không cảm xúc cất lời.
Hắn im lặng một khoảnh khắc: "Muội quả nhiên rất ghét ta… Trực trước đây ở trước mặt ta phải gượng cười, chắc là cực nhọc lắm nhỉ? Làm muội chịu uất ức rồi."
Ta có chút mất kiên nhẫn: "Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?"
Hắn không trả lời ta, tự mình nói tiếp: "Thực ra, ta sinh ra không phải đã xấu xa như thế, chỉ là vì Thôi gia, ta không thể không từ bỏ một số thứ, tình cảm nam nữ, lương tâm, nương t.ử…"
"Khi tỷ tỷ ta bị cưỡng ép tráo hồn, ngươi có ở đó không?" Ta đột nhiên cất lời.
Thôi Tân Uẩn im lặng.
Ta tức đến bật cười thành tiếng, nói ra nghe bất lực nhường nào, nhưng đến lúc làm thì chẳng hề nương tay chút nào, người Thôi gia quả nhiên chưa bao giờ làm người khác thất vọng!
Dĩ nhiên, Nghi Nhi là ngoại lệ, con bé mang huyết mạch của tỷ tỷ, tự nhiên là khác biệt.
Chỉ là nghĩ đến sự cô lập không ai giúp đỡ của tỷ tỷ khi đó, ta lại hận không thể băm vằn người trước mắt này thành hàng ngàn mảnh.
Án c.h.é.m đầu vẫn còn quá hời cho hắn, đáng phải tuyên án lăng trì mới đúng.
Ta tự thấy không còn gì để nói với hắn, quay người muốn đi.
Thôi Tân Uẩn đột nhiên cất lời: "Thực ra những lời ta nói trước đây đều là thật lòng, nếu muội ngoan ngoãn ở lại Thôi phủ, ta sẽ bảo vệ muội cả đời an yên, tuyệt đối không để họ đụng đến muội."
"Ngay cả trưởng tỷ của ta mà ngươi còn không bảo vệ nổi, sao lại có da mặt nói ra những lời này?" Ta bĩu môi giễu cợt.
"Nàng ấy và muội không giống nhau, Vãn Vãn, thực ra lúc gặp mặt xem mắt với muội ban đầu, ta…"
"Đừng nói nữa!"
Ta cảm thấy buồn nôn, không phải vì nhận ra tình cảm trong lời nói của Thôi Tân Uẩn, mà vì trưởng tỷ mà ta trân quý lại bị hắn đem ra so sánh với ta, còn dùng giọng điệu coi thường như thế để chà đạp nàng!
"Ngươi thật khiến người ta kinh tởm."
Thôi Tân Uẩn ngược lại cười như trút được gánh nặng: "Quả nhiên, người muội để ý từ đầu đến cuối vẫn luôn là A Doanh, chỉ có khi ta thể hiện ra vẻ thương nhớ A Doanh khôn nguôi, muội mới chịu nhìn ta bằng ánh mắt coi trọng hơn một chút."
"Thực ra ta vốn muốn hỏi, nếu như ban đầu ta không vì mưu đồ của Thôi gia mà cưới A Doanh, mà tiếp tục qua lại với muội, muội có…"
"Tuy nhiên, ta nghĩ ta đã biết câu trả lời rồi."
Ta không nhìn hắn thêm nữa, thẳng bước rời đi.
…….
Rốt cuộc ta vẫn không nhịn nổi, chạy đến trước mặt Lý Kỳ "gièm pha", thành công giúp Thôi Tân Uẩn đổi án thành lăng trì.
Hắn xứng đáng bị như vậy.
Về phần những người khác của Thôi gia, kẻ đáng g.i.ế.c thì g.i.ế.c, kẻ đáng lưu đày thì lưu đày, đều đã xử lý gần xong xuôi.
Chỉ còn lại Thôi Tân Thỉnh đang chiếm lấy thân xác của trưởng tỷ.
Lý Kỳ và ta đã bàn bạc nhiều lần, chúng ta đều không chịu nổi cảnh Thôi Tân Thỉnh sống yên ổn, nhưng lại không đành lòng làm tổn hại đến thân xác của trưởng tỷ.
Cuối cùng vẫn là Kỷ Hành một lời thức tỉnh kẻ trong mộng, chỉ có tàn nhẫn hạ quyết tâm kết liễu Thôi Tân Thỉnh, mới có thể đuổi hoàn toàn thứ bẩn thỉu đó ra khỏi thân thể của trưởng tỷ.
Rất có lý.
Ngay đêm đó chúng ta đã tiễn ả đi, còn làm lễ trừ tà cho thân thể của trưởng tỷ.
Bụi lắng gió yên.
Chỉ là hồn phách của trưởng tỷ vẫn chưa gom đủ, Liễu Trần pháp sư nói, e rằng còn cần một thời gian rất dài rất dài nữa…
Nhưng chỉ cần vẫn còn hy vọng, thời gian dài đến đâu thì có là gì chứ.
Lý Kỳ muốn truy phong trưởng tỷ làm Hoàng hậu, lần này dùng chính là tên thật của nàng.
Hắn muốn chiêu cáo thiên hạ rằng, nương t.ử của hắn là Triệu Vãn Doanh.
Đám lão thần dập đầu bái lạy liên tục: "Vạn vạn không thể được! Đây là quân cướp vợ thần, có hại cho thánh danh!"
Kỷ Hành nói: "Xét về trước sau, rõ ràng là tên Thôi Tân Uẩn kia 'thần cướp vợ quân', Bệ hạ đây là dẹp loạn phò chính!"
Lý Kỳ còn muốn phong Nghi Nhi làm Công chúa, ban cho quốc họ, sau này gọi là Lý Lệnh Nghi.
Đám lão thần lại đòi lao đầu vào cột ngay tại điện: "Vạn vạn không thể được! Đây là hành vi làm hỗn loạn huyết mạch hoàng thất!"
Kỷ Hành lại nói: "Lệnh Nghi công chúa là ruột thịt của Hoàng hậu, Hoàng hậu là người hoàng thất danh chính ngôn thuận, Công chúa tự nhiên là huyết mạch hoàng thất thuần khiết! Hơn nữa Công chúa đã mang họ của Bệ hạ, vậy thì chính là con gái ruột của Bệ hạ và Hoàng hậu!"
Sắc mặt Lý Kỳ bình thản, nhưng quay đầu lại ban thưởng cho Kỷ Hành mấy rương lớn kỳ trân dị bảo.