Không đợi được tôi trả lời, Bùi Kiến sốt ruột, ra sức dụ dỗ tôi.
【Chẳng phải em muốn tự tay đ.á.n.h vào chỗ của anh sao?】
【Anh vừa tập tạ thêm hơn nửa tiếng, cơ bắp đang ở trạng thái căng phồng hoàn hảo nhất.】
Tôi trực tiếp lừa gạt hắn:【Thật ra… em với người anh em của anh làm lành rồi.】
Bùi Kiến chỉ cảm thấy như trời sập, hắn gào lên đầy tuyệt vọng.
【Thế mấy ngày nay tôi làm ch.ó cho cô thì tính là cái gì?】
Tôi không tiếc lời khen ngợi dành cho hắn.
【Tính là anh có thiên phú. Điểm này anh còn giỏi hơn người anh em của anh nhiều.】
Bùi Kiến:【Cô đùa giỡn tôi! Đồ trà xanh, cô cứ chờ đấy!】
Tôi không trả lời nữa, chỉ lặng lẽ nhìn hắn phát điên.
Một lúc lâu sau, Bùi Kiến mới chịu yên.
Chắc giờ mới phản ứng lại, đang vội đi tìm Chu Dữ Phong để xác nhận chuyện này.
Nhưng lúc này Chu Dữ Phong chỉ là một con rắn đen nhỏ, đương nhiên không thể trả lời hắn.
Thấy tôi cười vui vẻ, con rắn đen nhỏ cứ quấn quanh chân tôi sốt ruột đến sắp khóc.
Sau khi cố tình gọi cho Chu Dữ Phong trước mặt con rắn đen nhỏ mà không được, tôi bế nó đi khắp nơi mua đồ cần thiết để nuôi bò sát.
Con rắn đen nhỏ dính người cọ cọ vào cằm tôi.
Tôi nhân cơ hội này tiêm ngay một liều t.h.u.ố.c độc vào đầu nó,
“Anh trai kế của ta ghét ta lắm.”
“Nếu để anh ấy phát hiện ra mi, cả hai chúng ta đều sẽ bị đuổi ra ngoài.”
“Vậy nên mi nhất định phải ngoan, biết chưa?”
Con rắn đen nhỏ áy náy đến mức không dám nhìn tôi.
Vừa bước ra khỏi cửa hàng, một người đàn ông trung niên sa sút, vừa c.h.ử.i bới vừa lao tới, giơ tay định tát tôi.
“Đồ mất nết! Bám được vào mẹ mày, con đàn bà đ ê t i ệ n đó, rồi không nhận tao là ba nữa phải không?”
“Đừng quên ngày xưa mẹ mày bỏ mày chạy mất, chính tao nuôi lớn mày! Giờ có tiền rồi cũng chẳng biết hiếu kính ba mày!”
Tôi né người tránh đòn, gặp nguy hiểm thì thả rắn.
Lên đi, Pikachu… à không, Pika rắn, c.ắ.n c h ế t ông ta đi.
Trước khi tôi ra đời, ba tôi cũng từng có chút tài sản.
Sau khi phá sản, ông ta muốn gượng dậy, nhưng lại bị bạn bè lừa sạch số tiền vay được.
Từ đó, ông ta nghiện rượu, nghiện c.ờ b.ạ.c. Ngoài việc đòi tiền mẹ tôi thì chỉ biết đ.á.n.h bà ấy.
Khi mẹ muốn ly hôn, ông ta lấy mạng tôi ra uy h.i.ế.p.
Mẹ tôi c.ắ.n răng chịu đựng nhiều năm. Cuối cùng, trong một lần đi mua rượu cho ông ta, bà ấy bỏ trốn.
Ai cũng mắng bà ấy bỏ chồng bỏ con.
Chỉ có tôi chúc phúc cho bà ấy. Tôi biết, nếu không chạy, sớm muộn gì bà ấy cũng sẽ bị người đàn ông khốn khiếp ấy ép đến c h ế t.
Sau này, khi đã đứng vững ở bên ngoài. Bà ấy không chỉ ép ba tôi ly hôn mà còn đón tôi về sống cùng.
Nếu câu chuyện tôi bịa cũng đủ khiến Chu Dữ Phong đau lòng.
Thì tại sao tôi lại không tận dụng chính những khổ đau mình từng trải qua?
Một mối quan hệ chỉ được duy trì qua mạng quá mong manh, nó không chịu nổi bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Điều tôi cần gấp là một cuộc xung đột để tạo ra một mối liên kết tình cảm sâu sắc hơn với anh ấy ngoài đời.
Vì thế ngay từ khoảnh khắc nhét con rắn đen nhỏ vào túi, tôi đã tìm sẵn người, sắp đặt tất cả.
Quả nhiên, vì tiền, ông ta đã tìm đến.
Con rắn đen nhỏ vung chiếc đuôi. “Bốp! Bốp!” tát liền mấy cái vào mặt ông ta.
Giây tiếp theo, nó bị hất văng ra ngoài.
Tôi: “…”
Người đàn ông ôm bên má sưng vù, hung hăng giật lấy túi xách của tôi.
“Hôm nay mày không đưa tiền cho tao thì theo tao về lấy chồng!”
Tôi cũng đâu phải dạng dễ bắt nạt, nhấc chân đá thẳng một cú.
“Lấy cái đầu ông!”
Đúng lúc hỗn loạn, không biết Chu Dữ Phong từ bồn cây nào lao ra, một cước đá văng người đàn ông kia.
Ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy trong mắt Chu Dữ Phong sự áy náy, tự trách… và đau lòng.
Anh ấy cuống cuồng kiểm tra xem tôi có bị thương không: “Bé… khụ, Miên Nguyệt, em không sao chứ?”
Tôi lắc đầu, nhưng vẫn phải tiếp tục diễn.
“Anh có nhìn thấy con rắn đen nhỏ của em không?”
Chu Dữ Phong chột dạ, né tránh ánh mắt tôi.
“Rắn nào? Anh không thấy. Em yên tâm, anh sẽ cho người tìm giúp. Em về trước đi, chỗ này để anh xử lý.”
Về đến nhà, tôi nhìn thấy con rắn đen nhỏ trong phòng ngủ.
Nó đầy vẻ mong đợi, lắc lắc ch.óp đuôi về phía tôi.
Tôi thẳng tay nhốt nó vào hộp nuôi. Tôi chẳng còn tâm trạng diễn cùng một con rắn giả ngốc nữa.
Một tuần sau, nhìn con rắn giả ngốc cứ nửa đêm lại lén bò lên giường tôi, tôi hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.
Chẳng lẽ tôi lại đi động tay động chân với một con rắn?
Đúng lúc đó, Bùi Kiến – người liên tục bị tôi cho ăn quả đắng – lại bắt đầu điên cuồng khiêu khích tôi.
Tôi lập tức gửi cho hắn tấm ảnh một chiếc áo ren đen xuyên thấu.
【Tối gặp nhau thì mặc cái này, em sẽ đích thân thưởng cho anh.】
Bùi Kiến trả lời trong một nốt nhạc:【Ý gì đây? Lại định lấy cớ gặp mặt để lừa tôi làm ch.ó cho cô à? Trông tôi giống loại người dễ lừa thế sao?】
Hai phút sau, tôi nhắn lại.
【À… em gửi nhầm người rồi.】
【Đã qua hai phút, bên em không thu hồi được nữa. Anh tự xóa đi nhé, coi như chưa nhìn thấy.】
Bùi Kiến lập tức không bình tĩnh nổi.
【Hai người sắp gặp nhau à? Cô còn bắt cậu ta mặc cái này?】
Tôi không trả lời, chỉ gửi thẳng địa chỉ khách sạn.