“Đương nhiên cô sẽ không nói rằng theo ký ức của kiếp trước, hôm nay là ngày Giang Dịch Bạch và Bạch Triển Thành hẹn gặp nhau, hai người ăn cơm ở nhà hàng này để thảo luận một chuyện rất quan trọng.”

Đó chính là Công ty Khai khoáng Chí Viễn đã giành được một đơn hàng lớn, hình như là thầu khoáng sản, và cái thầu khoáng sản này đã trở thành bước ngoặt quan trọng cho sự thăng tiến vượt bậc của Giang Dịch Bạch và Công ty Chí Viễn đứng sau cậu ta sau này.

Điều đáng buồn cười là ở kiếp trước vào lúc này, hai người hẹn nhau đi ăn cơm, Bạch Triển Thành lại mang theo rất nhiều hồng nhan tri kỷ, cuối cùng có một cô hồng nhan tri kỷ còn nhìn trúng vẻ chín chắn điềm đạm, ngoại hình tuấn tú của Giang Dịch Bạch, thế là đi trêu chọc Giang Dịch Bạch, khiến Giang Dịch Bạch tức giận đến mức ngay tại chỗ đập đũa bỏ đi, bữa cơm này cuối cùng kết thúc không vui vẻ gì.

Mà Sở Hà lúc này cũng đi ra ngoài làm việc rồi, căn bản không có ai đón Giang Dịch Bạch đang ăn cơm ở nhà hàng về, tức đến mức Giang Dịch Bạch phải đi bộ về văn phòng, đi ròng rã hơn một tiếng đồng hồ.

Đợi đến khi về đến văn phòng thì vừa hay gặp được Chu Di đang tăng ca ở đó, cũng chính từ lúc đó Giang Dịch Bạch mới biết hóa ra trong phòng thư ký của mình còn có một cô thư ký nhỏ tên là Chu Di.

Chu Di của kiếp trước còn vì việc Giang Dịch Bạch lúc này đã biết đến sự tồn tại của mình mà đắc ý vui mừng, nhưng cô làm sao biết được người ta chỉ đơn giản là biết đến cô mà thôi.

Vì vậy kiếp này cô tuyệt đối không ngồi chờ ch-ết thêm nữa, phải nắm bắt cơ hội này, trực tiếp đến nhà hàng này chuẩn bị đón Giang Dịch Bạch sắp sửa nổi trận lôi đình trở về.

Kiếp này Chu Di đã quyết định rồi, cô không muốn ngồi chờ người khác biết đến sự tồn tại của mình, mà phải chủ động tạo ra sự hiện diện của bản thân.

Đúng vậy, cô chính là muốn chủ động đến nhà hàng này giả vờ như tình cờ gặp gỡ để đón Giang Dịch Bạch đang sắp sửa nổi giận đùng đùng về văn phòng, để anh biết rằng sự tồn tại của cô có giá trị lợi dụng nhất định.

Nhưng không ngờ là kiếp này đã có một số thay đổi, Sở Hà thế mà vẫn còn ở nhà hàng này, tình cờ bị cô bắt gặp.

Vậy thì Chu Di chỉ có thể nói dối là hẹn vài người bạn ăn cơm ở đây, không cẩn thận gặp phải.

Nhưng Sở Hà làm sao biết được Chu Di là người trọng sinh, hơn nữa còn mang tâm địa xấu xa đến nhà hàng chứ.

Nghe đối phương nói mình lười biếng thì vô thức phản bác:

“Làm gì có chứ, chẳng qua là Giang xứ đang ăn cơm ở đây, tôi ra ngoài làm chút việc thì gặp cô thôi.”

Nói đến đây, Sở Hà nhìn quanh quẩn rồi nói với Chu Di:

“Đúng rồi, cô ở phòng bao nào vậy?”

Nếu thật sự không được thì để Giang xứ qua phòng bao của Chu Di cùng ăn cơm đi, dù sao cũng sắp qua giờ cơm rồi.

Không thể để Giang Dịch Bạch và Giang Dịch Trạch cùng dùng bữa trưa thì tìm một bữa tiệc khác cũng tốt.

Ai bảo mình không giữ được Giang Dịch Trạch, làm hỏng cả bữa tiệc chứ?

Chu Di vốn chỉ là nói dối là đến ăn cơm rồi tình cờ gặp, không ngờ đối phương còn hỏi dồn hỏi dập cô ở phòng bao nào?

Đại não cô lập tức cảnh giác, vội vàng nói:

“À, ngay phòng bao phía trước thôi, vừa mới ăn xong, tôi vừa tiễn bạn ra ngoài rồi.”

Nực cười, cô cũng chỉ đến để tình cờ gặp Giang Dịch Bạch thôi, nếu thật sự nói ra một cái tên phòng bao nào đó, ngộ nhỡ trong phòng bao đó còn có người mà cô lại không quen biết thì chẳng phải là lộ tẩy sao?

Nghe nói bữa tiệc của Chu Di đã kết thúc, ngay cả người cũng đi rồi, đáy mắt Sở Hà lóe lên một tia thất vọng, vô thức nói:

“Ồ, hóa ra là vậy!”

Xem ra hôm nay anh chắc chắn bị Giang xứ phê bình rồi.

Chu Di đứng tại chỗ, thu hết vẻ thất vọng trên mặt Sở Hà vào mắt, chủ động mở lời gợi ý:

“Đúng rồi, chẳng phải nghe đồng nghiệp nói anh và Giang xứ ra ngoài làm việc sao, thế nào, đến giờ này rồi mà hai người vẫn chưa ăn cơm à?”

Dựa theo kinh nghiệm của kiếp trước để phán đoán, giờ cô đã có thể khẳng định đám ong bướm của Bạch Triển Thành đã đến phòng bao nơi Giang Dịch Bạch đang ngồi rồi.

Nếu không Giang Dịch Bạch là một người đàn ông rất tự luật, tuyệt đối không để đến giờ cơm mà vẫn chưa khai tiệc, rất có thể là sự xuất hiện của đám ong bướm đó đã làm ảnh hưởng đến cảm giác thèm ăn của anh.

Phải thừa nhận rằng Chu Di tuyệt đối là một cao thủ đọc tâm, ngay cả khi trọng sinh một lần, đoán cũng rất chính xác, thậm chí là vừa vặn.

Nghe Chu Di hỏi như vậy, Sở Hà không đề phòng mà xả hết nỗi khổ:

“Ôi, đừng nhắc đến nữa, làm gì có cơm mà ăn chứ?

Còn không phải là Bạch Triển Thành...”

Nói đến đây Sở Hà đột nhiên nhận ra điều gì đó, vội vàng ngậm miệng lại, dù sao Bạch Triển Thành cũng phong lưu đa tình, chuyện này đàn ông biết là được rồi, Chu Di dù sao cũng là phụ nữ, không cần thiết phải biết những chuyện này.

Nhưng không ngờ Sở Hà không muốn nói lại có người muốn truy hỏi đến cùng, khóe miệng Chu Di khẽ nhếch, tiếp tục hỏi:

“Ồ, Bạch Triển Thành làm sao vậy?”

Mà lúc này Sở Hà lại không đi sâu tìm hiểu xem Chu Di làm sao mà biết Bạch Triển Thành, Chu Di chỉ là một thư ký trong phòng thư ký của họ, chuyện tiếp xúc với Bạch Triển Thành thì Giang Dịch Bạch luôn chỉ phái anh đi tiếp xúc, họ rõ ràng chưa từng gặp mặt.

Đành phải chuyển hướng câu chuyện, thay đổi một cách nói khác:

“Haizz, còn có thể làm sao chứ?

Là anh ta đột nhiên gọi một đám người đến ăn cơm, làm cả phòng bao loạn hết cả lên, tôi và Giang xứ không có cách nào ăn cơm được!”

Chu Di tỏ vẻ bừng tỉnh hiểu ra:

“Ồ, hóa ra là vậy!”

Nhưng lại hoàn toàn quên mất lúc này cô là người trọng sinh, vào thời điểm này căn bản không quen biết Bạch Triển Thành.

Nói chính xác hơn là trong cả kiếp trước của cô, cho đến khi cô ch-ết ngoẻo rồi cô cũng không quen biết Bạch Triển Thành, mà là thỉnh thoảng nghe thấy cái tên này từ miệng Sở Hà, biết có một người như vậy là đối tác hợp tác của Giang Dịch Bạch.

Người này và Giang Dịch Bạch quan hệ luôn rất thân thiết, cái người tên Bạch Triển Thành đó tuy đào hoa không ngớt, trong ao cá có rất nhiều cá nhưng khi ở cùng một người đàn ông thuần khiết như Giang Dịch Bạch thì lại không hề có chút ngăn cách nào, mãi cho đến khi Chu Di ch-ết ngoẻo rồi sự hợp tác giữa hai người họ vẫn c.h.ặ.t chẽ như vậy.

Mà cô từ đầu đến cuối cũng chỉ là một cô thư ký nhỏ, cả đời mình cứ thế tầm thường trong cái ô văn phòng đó, lãng phí cả cuộc đời mình.

Thậm chí còn chưa từng gặp qua mấy nhân vật lớn, Giang Dịch Bạch chính là nốt chu sa duy nhất trong lòng cô, chỉ là sự trọng sinh của cô khiến cô quyết định phải thay đổi cách sống.

Chương 117 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia