“Đừng sợ, sau này em cứ đến bến cảng này bốc hàng vận chuyển bình thường, đừng chủ động lại gần họ.

Nếu có ai gây rắc rối cho em, cứ báo tên anh, tự khắc sẽ có người xử lý bọn họ."

Bến cảng là nơi như thế này, thượng vàng hạ cám hạng người nào cũng có, có kẻ lưu manh già đời cũng có trí thức cao, có tỷ phú cũng có kẻ ăn mày đầu đường xó chợ.

Nhưng chỉ cần trong tay có một thế lực, bất kể hạng người nào cũng không phải sợ.

Tần Tư Tư là do anh rủ đến bến cảng vận chuyển hàng, anh đương nhiên phải bảo vệ cô chu toàn.

Hơn nữa, trong lòng anh còn đang tính chuyện rước người ta về làm vợ, đương nhiên phải bảo vệ tốt vợ tương lai của mình rồi, nếu có sứt mẻ phân hào nào, sau này anh có mà hối hận đ.ấ.m ng-ực.

Tần Tư Tư dĩ nhiên không biết những toan tính trong lòng Hạ Lâm, cô rất cảm kích nói với anh:

“Anh Hạ Lâm, vậy thì cảm ơn anh nhé, sau này em chạy xe quanh vùng này, anh phải thường xuyên bảo kê cho em và đội xe của em đấy."

Đúng vậy, ngay vừa rồi, trong lúc trò chuyện với đám tài xế xe tải bóng bẩy kia, Tần Tư Tư không phải không có thu hoạch.

Cô biết được nhóm tài xế này đều là những người làm vận tải lâu năm ở bến cảng, trong tay ai cũng có vài chiếc xe.

Ngoài chiếc xe tự lái, họ còn thuê thêm tài xế để chở hàng, thu nhập mỗi tháng rất khấm khá.

Tần Tư Tư lập tức dự định tự mình chạy vận tải vài ngày, nếu thu nhập thực sự đáng kể như lời các tài xế nói, cô cũng không ngại mua thêm vài chiếc xe tải, thành lập một đội xe nhỏ, rồi thuê tài xế lái là được.

Dù sao hiện giờ trong tay cô cũng có chút tiền nhàn rỗi, xe tải mới tinh thì mua không nổi, chứ xe cũ thì vẫn mua được vài chiếc.

Đến lúc đó thuê thêm vài tài xế lái xe vận tải cho cô là xong, dù sao trước đây cô cũng đã có ý định thuê thêm tài xế rồi.

Bởi vì hiện tại cô mang thân phận là phụ nữ đã có chồng, Giang Dịch Thệ hiện giờ không có nhà cô mới có thể không kiêng dè gì mà ra ngoài chạy xe kiếm tiền.

Đợi khi người đàn ông đó trở về, cô phải ngoan ngoãn thu lại lớp vỏ bọc của mình, làm một người vợ nhỏ.

Đến lúc đó xe tải trong tay tuyệt đối không được để trống, phải có người lái, cho nên trước khi người đàn ông kia quay về, việc thành lập đội xe và tuyển tài xế là rất cần thiết.

Tất nhiên, Hạ Lâm không hề biết bàn tính trong lòng Tần Tư Tư lúc này, anh chỉ nhướng mày, mỉm cười hỏi:

“Ồ, bảo kê cho em thì anh hiểu, sao lại còn bảo kê cho đội xe của em nữa?"

Cô gái này khẩu khí không nhỏ nha, trong tay rõ ràng chỉ có một chiếc xe tải nhỏ, vừa mới thấy nguồn hàng chưa được vài phút đã muốn thành lập đội xe rồi, đúng là một người có dã tâm và gan dạ.

Anh đúng là đã đ.á.n.h giá thấp cô gái này rồi, hóa ra cũng là một người phụ nữ có bản lĩnh.

Nghĩ vậy, nụ cười của Hạ Lâm càng sâu hơn.

Có lý tưởng, có dã tâm, có gan dạ là chuyện tốt, người phụ nữ của Hạ Lâm anh không thể chỉ là một đóa hoa trong l.ồ.ng kính, mà phải có thể cùng anh chinh chiến thương trường, tiếu ngạo giang hồ.

Tần Tư Tư nghiêng đầu, cười một cách đầy “gian xảo", dùng ngón tay bấm bấm giải thích:

“Cái này anh không hiểu rồi phải không?

Anh xem nguồn hàng ở bến cảng này nhiều như thế, em phải chăm chỉ lái xe nhỏ của em làm vận tải, đợi khi kiếm được tiền lại đến cửa hàng của anh mua thêm xe cũ để tiếp tục làm.

Cứ như vậy, gà sinh trứng, trứng lại nở ra gà, chẳng bao lâu nữa chẳng phải là có đội xe sao?

Đến lúc đó anh phải bảo kê cho em một chút đấy."

Tần Tư Tư cố ý nói quá trình gây dựng đội xe của mình nghe có vẻ vất vả một chút, bởi vì một cô gái tay trắng lập nghiệp muốn đạt được thành tựu quả thực phải trải qua một quá trình phấn đấu.

Mà quá trình “gà sinh trứng, trứng lại nở ra gà" mà cô nói, chính là quá trình mà tất cả những thương nhân tay trắng lập nghiệp đều phải trải qua.

Cô tin rằng Hạ Lâm với tư cách là người trong giới kinh doanh chắc chắn hiểu được ý trong lời nói của cô, đó là muốn dựa vào đôi tay của chính mình để tạo dựng một tương lai tốt đẹp.

Hạ Lâm bật cười:

“Em đúng là một cô gái có rất nhiều ý tưởng, cứ xoay vòng gà sinh trứng như vậy, quả thực có thể thành lập được một đội xe."

Nói đến đây, Hạ Lâm lại rất nghiêm túc bảo Tần Tư Tư:

“Em cứ chạy vận tải vài ngày đi đã, xem xem em có chịu nổi cường độ lao động này không rồi hẵng nói?"

Đừng để đến lúc lý tưởng thì đầy đặn mà hiện thực thì gầy mòn, Tần Tư Tư da trắng mặt xinh chân dài thế này, trông như một cô tiểu thư yểu điệu, chỉ muốn rước về nhà cất giấu trong phòng, không biết có chịu nổi cái khổ này không.

Tần Tư Tư:

“..."

Đã nói mình là một cô gái chịu thương chịu khó rồi, bộ cô trông giống hồ ly tinh lắm hả?

Cái kiểu nhìn là thấy không chịu nổi khổ ấy.

Thế là một người phụ nữ nào đó thầm thề trong lòng, nhất định phải bộc lộ tinh thần chịu thương chịu khó, nỗ lực chạy vận tải vài ngày cho Hạ Lâm lác mắt.

Cô vội vàng gật đầu nói:

“Được thôi, chạy vận tải thì chạy vận tải!

Em sẽ cho các anh thấy thực lực thực sự của chị đây!"

Chẳng phải là làm việc thôi sao?

Chẳng phải là thức khuya dậy sớm dầm mưa dãi nắng thôi sao?

Không tin nổi, một phụ nữ hiện đại như chị đây từng trải qua ba năm thi đại học khốc liệt và những tháng ngày đen tối vừa rửa bát vừa đi học ở nước ngoài mà lại không chạy nổi cái vận tải này.

Nhìn dáng vẻ hào khí ngút trời của Tần Tư Tư, Hạ Lâm không nhịn được cười mà xoa xoa đầu cô, cổ vũ:

“Được rồi, tuổi còn nhỏ mà xưng chị cái gì chứ?

Anh sẽ đợi xem năng lực làm việc của em.

Nếu em làm tốt, thời gian tới anh sẽ để ý giúp em tìm vài chiếc xe tải công suất cực lớn chuẩn bị sẵn cho em, để em thành lập đội xe của mình."

Nghe nói Hạ Lâm sau này sẽ để ý giúp mình vài chiếc xe tải công suất lớn, đôi mắt Tần Tư Tư sáng rực lên, dùng sức gật đầu một cái “Ừm!".

Thế là ngay ngày hôm đó, Tần Tư Tư đã dốc hết sức mình, gần như đạp lún cả chân vào chân ga, lao đi đi lại lại giữa bến cảng và ga tàu hỏa, cố gắng chạy thêm vài chuyến, thực sự đạt đến trạng thái của một “liều mạng tam nương".

Đến nỗi Hạ Lâm ngồi ở ghế phụ, cảm nhận tốc độ lao đi của Tần Tư Tư khi lái xe tải, cũng không nhịn được mà khóe miệng co giật, chỉ đành nhỏ giọng nhắc nhở bên cạnh:

“Tần Tư Tư à, lúc xe không có hàng chúng ta cố gắng chậm lại một chút, an toàn là trên hết!"

Tần Tư Tư tập trung cao độ quan sát tình hình đường xá phía trước, không thèm ngoảnh đầu lại nói:

Chương 204 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia