“Nói hay lắm, cô là ông chủ nên tùy hứng, muốn nghỉ là nghỉ, muốn không nhận đơn của khách là không nhận.

Vậy thì tôi đây là một thực khách cũng rất tùy tính, tôi chính là không thèm đến t.ửu lầu khác tiêu xài, tôi sẽ đợi đến khi nào cô kinh doanh trở lại, khi nào cô nhận đơn của tôi mới thôi."

Nói đến đây, Tề Đằng dường như nhận ra người phụ nữ trong lòng đang run rẩy nhẹ.

Trong lúc đôi bên đang kề tai mài tóc, người đàn ông nhanh ch.óng đưa đầu lưỡi ra l-iếm nhẹ vào vành tai nhỏ nhắn của cô một cái.

“Ưm!"

Hành động đó làm Ngụy Toàn giật mình thốt lên một tiếng, cô run rẩy muốn đẩy người đàn ông ra.

Tiếc là Tề Đằng dường như nhận ra ý định của cô, anh càng ôm c.h.ặ.t người phụ nữ trong lòng hơn, bá đạo lên tiếng:

“Cho nên...

Ngụy ông chủ, cô phải cho tôi biết một chút, khi nào cô mới kinh doanh lại?"

Ngụy Toàn:

“..."

Bà đây khi nào kinh doanh thì liên quan gì đến anh chứ?

Bà muốn mở t.ửu lầu, muốn kinh doanh thì kinh doanh, không kinh doanh thì dẹp tiệm.

Dựa vào cái gì mà phải nói cho anh biết?

Nghĩ đến đây, Ngụy Toàn hậm hực ngẩng đầu.

Chẳng quản việc mình đang bị người đàn ông này siết trong lòng, cô trừng mắt nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt mang theo vẻ khinh miệt và thách thức.

Tề Đằng như đoán được hoạt động tâm lý của Ngụy Toàn, anh lại một lần nữa áp sát vành tai cô, dùng giọng nói mập mờ mà chỉ hai người mới nghe thấy tiếp tục bảo:

“Không nói thời gian kinh doanh của cô chứ gì?

Vậy thì đêm nay hai chúng ta cứ thế này mà tiêu tốn thời gian thôi.

Dù sao tôi có đầy thời gian, tiêu tốn được.

Ngược lại là Ngụy ông chủ đây, ăn mặc diễm lệ thế này, ngộ nhỡ bị người đàn ông khác nhìn thấy cô bị tôi ôm trong lòng với tư thế cực kỳ mập mờ và quấn quýt này, e rằng ngày mai việc làm ăn ở t.ửu lầu này của cô sẽ rớt thê t.h.ả.m cho xem."

Kể từ khi cùng Tần Tư Tư đến t.ửu lầu này ăn cơm và phát hiện bóng lưng người phụ nữ này rất giống Tề Mạn, anh đã âm thầm quan sát Ngụy Toàn suốt một thời gian dài.

Anh phát hiện Ngụy Toàn cứ đến giờ cơm là lại ăn mặc yêu kiều phong trần, mang vẻ cực kỳ mê hoặc mà lượn lờ qua lại giữa các bàn thực khách.

Thần thái và dáng vẻ đó đầy tính lôi cuốn, khiến các nam thực khách hăng hái hẳn lên, mỗi lần cô ghé qua một bàn là có thể giúp nhà hàng tiêu thụ thêm một bình rượu trắng nhỏ.

Người phụ nữ này rất biết cách lợi dụng phong tình và vóc dáng quyến rũ của mình để mưu cầu lợi ích cho nhà hàng.

Nếu đám đàn ông ngoài kia biết được vị nữ thần mà họ thèm khát bấy lâu nhưng không ăn được lại bị một người đàn ông như anh bá đạo ép vào lối lên cầu thang, ôm c.h.ặ.t trong lòng với tư thế mập mờ chưa từng thấy.

E rằng sau này Ngụy Toàn muốn lượn lờ giữa đám thực khách, dựa vào việc phô bày phong tình và uống vài ly rượu để xong chuyện là không thể nữa rồi.

Đám đàn ông đó chắc chắn phải sàm sỡ trên người cô vài cái mới chịu bỏ qua.

Bởi vì đàn ông mà, đều là động vật ăn thịt, điều này Tề Đằng hiểu rõ hơn ai hết.

Đám đàn ông đó sở dĩ lũ lượt kéo đến t.ửu lầu Vong Ưu ăn cơm chẳng phải vì muốn ngắm nhìn vẻ lẳng lơ đầy quyến rũ của bà chủ Ngụy sao?

Nếu họ biết có thể sàm sỡ được mà bấy lâu nay cứ phải tốn bao nhiêu tiền để ăn cơm không công, chẳng phải sẽ phẫn nộ sao.

Dĩ nhiên họ phải đòi lại trên người bà chủ này rồi.

Mỗi lần đến ăn cơm không sờ soạng trên người Ngụy Toàn vài cái thì thật là uổng phí.

Như vậy thì Ngụy Toàn sau này muốn giữ mình giữa đám thực khách là chuyện không thể nào.

Tất nhiên Ngụy Toàn là người thông minh, những điều Tề Đằng nói cô đều nghĩ tới được, ý tứ mà Tề Đằng muốn diễn đạt cô cũng hiểu rõ.

Thế là cô điều chỉnh lại cảm xúc hỗn loạn của mình, nhỏ giọng nói:

“Vậy anh buông tôi ra, buông tôi ra, chúng ta nói chuyện hẳn hoi."

Nếu không buông, vậy thì hai người cứ thế này mà tiêu tốn thời gian.

Dù sao nhân viên đã về hết rồi, cả nhà hàng lúc này chỉ còn hai người họ ở lối lên cầu thang, sẽ không ai nhìn thấy hai người vào lúc này đâu.

Nhưng Tề Đằng lại dùng ánh mắt không tin tưởng hỏi ngược lại:

“Cô chắc chứ?

Chúng ta có thể nói chuyện hẳn hoi, cô không chạy trốn nữa?"

Ngụy Toàn ngẩng đầu, khóe miệng thoáng hiện một nụ cười, nụ cười này không chạm đến đáy mắt, cô châm chọc lên tiếng:

“Anh nghĩ hiện giờ tôi còn có thể trốn thoát được sao?"

Người đàn ông này hiện giờ vẫn đang ôm c.h.ặ.t cô trong lòng, muốn chạy trốn ư, liệu có khả năng đó không?

Chưa nói đến bộ trang phục trên người cô không mấy thuận tiện cho việc chạy trốn, chỉ riêng đôi giày cao gót dưới chân này liệu có chạy thắng được gã đàn ông cao to chân dài như Tề Đằng không?

Tề Đằng nhìn người phụ nữ trong lòng, ánh mắt thong thả lướt qua đôi giày cao gót dưới chân cô, khóe miệng nhếch lên:

“Cũng đúng, xem ra cô cũng rất biết điều!"

Nghĩ bụng người phụ nữ này cũng không bay khỏi lòng bàn tay mình được, Tề Đằng cũng không giữ người lâu quá.

Nếu ép quá mức, người phụ nữ này giống như Tôn Ngộ Không, nhỡ đâu lại biến hóa khôn lường rồi biến mất trước mắt anh lần nữa thì thật là lợi bất cập hại.

Khó khăn lắm mới xác định được người phụ nữ trước mắt chính là Tề Mạn mà mình đã tìm kiếm bao nhiêu năm qua, anh dĩ nhiên không thể ép quá c.h.ặ.t, phải từ từ thôi.

Cuối cùng cũng được tự do, Ngụy Toàn chỉnh lại tà áo lộn xộn trên người, rồi lại chỉnh lại mái tóc bị người đàn ông làm rối.

Sau khi chỉnh đốn xong diện mạo của mình, Ngụy Toàn lại khôi phục dáng vẻ bà chủ yêu kiều vạn phần, phong tình vạn chủng.

Cô liếc đôi mắt đào hoa xinh đẹp nhìn Tề Đằng, chậm rãi nói:

“Vị tiên sinh này, tối nay anh tìm tôi là để đặt một bàn tiệc phải không?

Vậy đi, ngày mai nhà hàng chúng tôi không đóng cửa nữa, anh cứ đến đặt tiệc là được."

Khi nói những lời này, đôi mắt Ngụy Toàn không chút gợn sóng, giống như người phụ nữ hoảng loạn mất kiểm soát vừa rồi không phải là cô vậy.

Không còn cách nào khác, Ngụy Toàn lúc này phải cố gắng giữ cho mình thật bình tĩnh, phải thể hiện ra như thể chưa từng gặp Tề Đằng bao giờ.

Vì người ta chỉ đến để bàn chuyện đặt tiệc với cô, cô việc gì phải hoảng hốt, việc gì phải tỏ ra hoảng loạn chứ?

Chẳng phải là “lạy ông tôi ở bụi này" sao?

Nếu đã bị bám lấy thì giờ chính là lúc thi thố định lực rồi.

Dù sao thì chẳng ai quen ai cả, cứ theo quy tắc kinh doanh mà làm.

Tề Đằng nhìn chằm chằm gương mặt không chút gợn sóng của Ngụy Toàn, đột nhiên bật cười, nụ cười đó... thật khó tả.

“Chẳng phải bảo ngày mai nghỉ sao?

Sao đột nhiên lại quyết định kinh doanh vì tôi thế?"

Người phụ nữ này vậy mà lại hay thay đổi đến thế, sao trước đây anh không biết nhỉ?

Tề Mạn ngày xưa rất ngây thơ, rất lương thiện, trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp luôn tràn ngập ánh sao lấp lánh và sự sùng bái, trong ánh mắt ấy chỉ toàn hình bóng của anh.

Chương 210 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia