“Bà còn chưa trách Giang Dịch Trạch và Tần Tư Tư hai đứa con bất hiếu này không thèm qua đây thăm bà cơ mà, bà đi thăm tụi nó là nể mặt tụi nó lắm rồi, còn phải báo trước với tụi nó một tiếng, tụi nó lấy đâu ra cái mặt mũi đó vậy?”

Đông Phương ở bên cạnh nghe Lưu Hồng nói những lời không đâu vào đâu, tức đến mức mặt sắp xanh mét lại rồi.

Làm nửa ngày trời mà vẫn không hỏi ra được Giang Dịch Trạch rốt cuộc ở đâu?

Cứ như cái điệu bộ chuẩn bị chống nạnh mắng người là thế nào đây?

Giang Dịch Bạch cầm ống nghe cũng bất lực bóp bóp chân mày, tính khí của mẹ già nhà mình đúng là như pháo vậy, đụng nhẹ một cái là nổ ngay.

Chẳng trách Tần Tư Tư và anh cả anh kết hôn, mới đêm tân hôn đầu tiên đã bị bà đuổi ra ngoài rồi.

Đông Phương ở bên cạnh cũng bất lực đỡ trán, một lần nữa dùng khẩu hình nói với Lưu Hồng.

“Giang Dịch Trạch ở đâu?"

Lưu Hồng đang định cầm ống nghe phát hỏa thì nhận được khẩu hình này của Đông Phương, cố nén sự nóng nảy muốn nổi giận trong lòng xuống, tiếp tục nói.

“Vả lại, mẹ muốn đi thăm anh con cũng chẳng thấy đâu mà thăm cơ, anh con lần này về Nam Thành chẳng ở bên đường Nam Uyển đâu, ngay cả Tần Tư Tư cái đứa đàn bà nông thôn kia cũng chẳng ở đường Nam Uyển nữa, cũng chẳng biết tụi nó ở đâu, mới gọi điện hỏi con đây."

Giang Dịch Bạch ở bên kia nghe thấy lời này, lông mày không nhịn được mà nhướng lên một cái, cũng phụ họa theo.

“Ồ, mẹ nói tụi họ không ở đường Nam Uyển thì ở đâu nhỉ?"

Nếu anh cả anh và Tần Tư Tư không ở đường Nam Uyển thì chắc chắn là cố ý không ở đó rồi, mục đích chính là không muốn có người làm phiền thế giới hai người mà.

Điểm này Giang Dịch Bạch rõ hơn bất cứ ai, hèn chi mẹ anh lại gọi điện tới chỗ anh hỏi tung tích của anh cả, hóa ra là không tìm thấy anh cả và cô chị dâu mới cưới kia ở đâu nên mới gọi cuộc điện thoại này cho anh à.

Lúc này Giang Dịch Bạch chắc chắn một trăm phần trăm là anh cả anh cố ý giấu giếm tung tích, mục đích chính là không muốn cho bất cứ ai tìm thấy họ.

Nếu anh cả anh đã cố ý che giấu tung tích rồi thì Giang Dịch Bạch cũng không thể để lộ tung tích của anh cả cho mẹ mình biết được, dù sao hai bên đều là người thân, lòng bàn tay hay muội bàn tay đều là thịt cả.

Phía mẹ anh cứ xử lý lạnh một thời gian là được rồi.

Nhưng nếu để lộ tung tích của anh cả, làm xáo trộn kế hoạch của anh ấy, ngộ nhỡ Tần Tư Tư sẽ bị quấy rầy gì đó, ngộ nhỡ lúc đó Tần Tư Tư tâm trạng không vui thì cái kế hoạch cải tạo khu phố cũ của anh ai làm cho anh đây?

Đang trong lúc tính toán thiệt hơn trong lòng, Giang Dịch Bạch liền nghe thấy giọng nói của Lưu Hồng ở đầu dây bên kia tiếp tục truyền tới.

“Đúng vậy, dì Ngô ở đường Nam Uyển nói anh con và Tần Tư Tư đều không ở đó đâu, con và anh con có mối quan hệ thân thiết nhất, chắc là biết nó ở đâu, nhanh lên, báo địa chỉ của nó ra đây."

Giang Dịch Bạch đã hạ quyết tâm, tùy tiện nói một câu.

“Nhưng căn nhà của anh con ở Nam Thành thì con chỉ quen bộ ở đường Nam Uyển đó thôi, ngày thường con có việc gì đều là trực tiếp lên đó tìm anh ấy mà.

Nếu các người ở đường Nam Uyển còn không tìm thấy anh cả con thì con cũng hết cách rồi, cũng chưa biết chừng anh con đưa Tần Tư Tư đi du lịch rồi cũng nên, dù sao hai người kết hôn xong vẫn chưa đi du lịch tuần trăng mật mà."

Khi nói những lời này, Giang Dịch Bạch không khỏi thầm nghĩ trong lòng, để giúp Tần Tư Tư che đậy, anh cũng coi như là mở mắt nói dối không cần nháp rồi.

Hy vọng Tần Tư Tư và cao nhân đứng sau lưng cô ấy có thể giúp anh mưu tính thật tốt bản vẽ thiết kế cải tạo khu phố cũ đi, tốt nhất là có thể đưa ra một bản thiết kế khiến anh tuyệt đối hài lòng thì mới xứng đáng với cái giá mà anh mở mắt nói dối, dù sao người bị lừa gạt chính là mẹ già nhà mình mà!

Lưu Hồng không ngờ sẽ là kết quả này, không nhịn được cao giọng hỏi ngược lại.

“Cái gì?

Con nói anh con đưa Tần Tư Tư đi du lịch rồi."

Đông Phương ở bên cạnh nghe được tin này thì càng hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong mắt xẹt qua một tia độc ác, Giang Dịch Trạch vậy mà lại đưa cái đứa đàn bà nông thôn thấp hèn kia đi du lịch rồi, hèn chi cô sắp lật tung cả cái Nam Thành này lên mà vẫn chẳng tìm thấy họ đâu.

Mà Giang Dịch Bạch lúc này cầm ống nghe, không hề có áp lực tâm lý nào mà nói.

“Đúng vậy mà, nếu anh con đã về Nam Thành rồi mà lại không ở đường Nam Uyển thì chắc chắn là đưa vợ đi du lịch rồi, dù sao cũng mới kết hôn, tân hôn nồng nhiệt mà, mẹ ơi, cái này mẹ cũng hiểu phải không?"

Giang Dịch Bạch nói đến đây còn cười khẽ một tiếng trầm thấp, cười đến mức mặt già của Lưu Hồng cũng hơi ửng hồng.

Tức đến mức Lưu Hồng nghiến răng mắng con trai mình.

“Cái thằng ranh con này, cứ lấy mẹ ra làm trò đùa đúng không?"

Ai mà chẳng từng trẻ trung chứ?

Ai mà chẳng từng có đam mê chứ?

Năm đó khi bà mới gả cho Giang Thiên Nhiêu, lúc mới cưới cũng mặn nồng như mật vậy.

Chỉ là vừa nghĩ đến con trai mình bị cái đứa đàn bà nông thôn kia chiếm mất, kỳ tân hôn còn đưa cái đứa nông thôn đó đi du lịch là trong lòng bà lại thấy hậm hực không yên.

Còn Giang Dịch Bạch ấy mà, sở dĩ lôi cái chủ đề nhạy cảm này ra là muốn dập tắt ý định mẹ anh đi tìm anh cả anh.

Với cái tính đó của mẹ anh, tìm anh cả chắc cũng chẳng có việc gì lớn, chẳng qua là muốn tới trước mặt Tần Tư Tư ra oai một chút thôi, vậy thì anh thay anh cả chắn cái rắc rối này, còn về người tên Đông Phương kia tìm anh cả có việc gì thì đó chẳng liên quan gì đến anh cả, trong đơn vị có nhiều lãnh đạo như vậy, có việc gì sao không đi tìm các lãnh đạo khác mà giải quyết?

Anh cả anh đều đã nghỉ phép rồi mà còn có thể đuổi tới tận Nam Thành, có thể thấy cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Thành công lấp l-iếm được chuyện Lưu Hồng tìm Giang Dịch Trạch, Giang Dịch Bạch nhìn đồng hồ treo trên tường nói.

“Được rồi mẹ, nếu anh cả con không có ở Nam Thành thì đợi anh ấy về tự nhiên sẽ về nhà thăm mẹ thôi, mẹ cũng đừng lo lắng cho họ nữa, con bên này còn có một cuộc họp đây, không nói nhảm với mẹ nữa đâu."

Quả nhiên, Lưu Hồng đang cầm ống nghe vừa nghe con trai mình nói còn có một cuộc họp, sắc mặt cũng trở nên rất nghiêm túc.

“Á, con còn một cuộc họp à, chẳng phải mới họp xong sao?"

Giang Dịch Bạch ấy mà, cầm ống nghe tiếp tục nói dối.

“Mẹ, mẹ lại không biết con trai mẹ công việc bận rộn thế nào rồi, bằng không đã sớm về nhà thăm mẹ rồi."

Anh không nói như vậy thì mẹ anh lại cứ ở bên tai anh lải nhải, nói anh mấy ngày không về nhà, dứt khoát tìm luôn cái lý do mình không về nhà một thể đi!

Người mẹ già hay lo lắng nào đó vừa nghe con trai mình nói bận rộn đến mức tối tăm mặt mày, trên mặt xẹt qua một tia không nỡ, vội vàng nói.

Chương 255 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia