“Nghĩ đến chuyện này, Tề Đằng cảm thấy phổi mình sắp nổ tung vì tức rồi.”
Giang Dịch Trạch cầm ống nghe, không khó để tưởng tượng ra vẻ mặt tức đến xanh mét của Tề Đằng ở đầu dây bên kia, tiếp tục dặn dò:
“Cho nên, mau ch.óng làm việc theo lời tôi dặn đi.”
Nói đến đây, giọng điệu của Giang Dịch Trạch hơi khựng lại một chút, rồi dặn tiếp:
“Ngoài ra, hãy lấy hết bản lĩnh của cậu ra, truy tìm khắp thành phố cho tôi một người phụ nữ tên là Tần Tư Tư, sau khi tìm thấy cô ấy thì gửi địa chỉ cho tôi.”
Nói cho cùng, cái này mới là trọng điểm, với mạng lưới quan hệ hiện có trong tay anh muốn tìm Tần Tư Tư không khó, nhưng cần thời gian, nếu cộng thêm nguồn lực trong tay Tề Đằng thì chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ, anh đảm bảo có thể tra ra Tần Tư Tư đang trốn ở xó xỉnh nào.
Người phụ nữ này dám hết lần này đến lần khác khiêu khích giới hạn của anh, tìm thấy cô ta xong anh phải dạy dỗ người phụ nữ này thật tốt để cô ta biết đạo lý làm người sao cho yên phận mới được.
Tề Đằng cầm điện thoại tức đến nhảy dựng lên, đột nhiên nghe thấy lời của Giang Dịch Trạch liền lập tức bắt được trọng điểm trong câu nói:
“Cái gì?
Một người phụ nữ tên là Tần Tư Tư?
Cái tên này hình như tôi đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải?”
Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của Tề Đằng nhướng lên, sao lại cảm thấy cái tên Tần Tư Tư này nghe quen thuộc thế nhỉ?
Hình như mấy ngày trước đã nghe thấy ở đâu đó rồi thì phải, chỉ là nhất thời không nhớ ra được thôi.
Đối với lời của Tề Đằng, Giang Dịch Trạch coi như không nghe thấy, trực tiếp lạnh lùng dặn dò:
“Với cái đầu óc đó của cậu thì đừng có nghĩ mấy chuyện tào lao đó nữa, cậu chỉ cần đi nghe ngóng về người phụ nữ này cho tôi, chắc là cô ta đến tỉnh thành vào khoảng bốn năm ngày trước, nghe ngóng được xong thì vứt địa chỉ qua cho tôi là được.”
Nghe thấy ở đâu không quan trọng, quan trọng là mau ch.óng tìm cho ra người phụ nữ này cho anh.
Anh chẳng rảnh mà đi kể với Tề Đằng rằng Tần Tư Tư chính là người vợ anh mới cưới về giờ đã bỏ trốn đâu.
Chuyện này mà nói ra thì mặt mũi anh để đâu cơ chứ?
Tề Đằng cầm ống nghe, đôi lông mày đều xoắn lại với nhau, không ngừng truy vấn:
“Đợi đã, cậu không thể nói cho tôi biết Tần Tư Tư này là ai sao?
Sao tôi càng nói càng thấy cái tên người phụ nữ này quen lắm nhỉ?”
Tề Đằng vốn phản ứng nhạy bén, thế mà lúc này lại không tài nào nhớ nổi cái tên Tần Tư Tư này anh đã nghe thấy ở đâu.
Đột nhiên, mắt Tề Đằng sáng lên, một ý nghĩ táo bạo thốt ra:
“Không phải là cái thằng nhóc cậu vừa mới kết hôn xong đã lại đi gây ra nợ đào hoa ở bên ngoài đấy chứ?”
Đừng nhìn Giang Dịch Trạch là người đàn ông lạnh lùng như băng thế này, chứ ở bên ngoài cũng có không ít phụ nữ muốn dâng tận cửa đâu.
Riêng những người anh biết cũng đã không ít rồi.
“Tôi nói này, cậu đang nghĩ cái quái gì thế hả?
Đừng có lảm nhảm với tôi nữa, mau đi tìm người cho tôi đi, trong vòng ba tiếng đồng hồ nếu cậu mà không tìm thấy được dù chỉ là một vài lời về Tần Tư Tư thì vị trí Giám đốc điều hành của Bất động sản Hằng Đại có khi phải đổi người rồi đấy.”
Nói xong, Giang Dịch Trạch trực tiếp cúp điện thoại, anh còn phải dặn dò người khác đi tìm Tần Tư Tư nữa, không rảnh mà lải nhải với cái tên này.
“Ấy?
Sao cậu lại...?”
Chỉ còn lại Tề Đằng ở đầu dây bên kia cầm ống nghe, nghe thấy tiếng tút tút truyền lại từ điện thoại mà lầm bầm:
“Chậc, cái tên này lại thế rồi, lần nào cũng nói xong những gì mình muốn nói là trực tiếp cúp máy luôn, chẳng thèm đếm xỉa gì đến lời Giám đốc Tề tôi định nói cả.”
Đợi đến khi cất điện thoại đi mới phát hiện ba người trên bàn bài đang nhìn mình chằm chằm, ra vẻ “cậu lại định chuồn phải không".
Tề Đằng vội vàng nhét điện thoại vào túi, xin lỗi ba người bạn chơi bài có mặt tại đó:
“Nào nào nào, chúng ta chơi tiếp, sau ba vòng nữa tôi có việc phải đi rồi, ai muốn thắng tiền thì nhanh chân lên nhé, nếu không thì phải đến ngày mai mới tìm được tôi chơi bài đấy.”
Nói xong, anh dùng sức xoa xoa những quân bài trên bàn tạo ra những tiếng loảng xoảng.
Ba người bạn chơi bài còn lại nhìn nhau một cái rồi bất lực lắc đầu.
Trong đó, một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa đối diện anh mỉm cười nói:
“Giám đốc Tề, lần nào hẹn cậu ra chơi bài cũng đều là chơi được một nửa là cậu có việc phải đi rồi, hôm nay lại chỉ chơi có ba vòng thôi sao, thế thì mấy anh em đều chưa đã thèm đâu.”
Tề Đằng dùng sức xoa những quân bài trên bàn, ủ rũ nói:
“Tiểu Hải à, không phải là anh không muốn chơi cùng cậu, cậu cũng thấy rồi đấy, đại boss nhà anh vừa gọi điện cho anh hạ quân lệnh trạng rồi, nếu còn không về làm việc thì cậu ta sẽ lôi anh xuống khỏi vị trí Giám đốc điều hành đấy, đến lúc đó thì xong đời luôn.”
Với cái tính khí nóng nảy của Giang Dịch Trạch thì nếu anh không tìm thấy người phụ nữ tên là Tần Tư Tư kia, anh dám đảm bảo cái tên đó thực sự có thể lôi anh xuống khỏi vị trí Giám đốc điều hành, bắt anh làm một nhà đầu tư thảnh thơi đấy, lúc đó anh thật sự chỉ có thể ngày ngày chơi bài thôi.
Cái người được anh gọi là Tiểu Hải đó cứng giọng nói:
“Giám đốc Tề à!
Ở công ty cậu cũng là ông chủ mà, việc gì phải quan tâm đến một nhà đầu tư khác chứ?”
Đây chính là nhược điểm của việc hai người cùng hợp tác mở công ty rồi, ai cũng muốn có quyền quyết định?
Tề Đằng vừa bốc bài vừa nói:
“Cái đó chẳng phải là nói nhảm sao?
Nhưng cổ phần của Giang Dịch Trạch nhiều hơn tôi mà, cái tên đó thực sự sẽ ra tay tàn độc đấy!”
Người khác không biết Giang Dịch Trạch là hạng người gì nhưng anh với tư cách là cộng sự của cậu ta thì biết rõ hơn bất kỳ ai hết, cái tên này hằng ngày thì lạnh lùng hờ hững nhưng làm việc cũng lạnh lùng hờ hững theo, chẳng biết khi nào thì cậu ta sẽ chơi đểu mình một vố đâu.
Anh sai ở chỗ hồi đó đầu óc bị lừa đá hay sao mà lại để Giang Dịch Trạch tăng vốn để trở thành cổ đông lớn nhất của công ty chứ.
Cái người đàn ông tên Tiểu Hải đó đ.á.n.h ra một quân bài rồi nói với Tề Đằng:
“Thế thì cậu cũng chẳng sợ gì cả, nếu cậu ta thực sự ra tay tàn độc đá cậu ra khỏi công ty thì cùng lắm là mình tự mở công ty thôi.”
Dù sao trong tay ai cũng có vốn, việc gì phải đ.â.m đầu vào một chỗ chứ?
Tự mình ra ngoài mở một công ty chẳng phải tốt hơn sao?
Mình muốn xoay xở thế nào cũng chẳng ai quản được?
Tề Đằng bốc một quân bài, chậm rãi nói với Tiểu Hải:
“Cái này cậu không hiểu rồi phải không?
Thủ đoạn của Giang Dịch Trạch tàn độc hơn những gì các cậu tưởng tượng nhiều.”
Nhớ lại hồi đó khi anh và người nhà xảy ra mâu thuẫn chính Giang Dịch Trạch đã tiếp nhận anh rồi cùng anh hợp tác mở một công ty, công ty này giao cho Tề Đằng quản lý nhưng mãi mà chẳng ra ngô ra khoai gì.
Cũng chính là nhờ nguồn lực mà Giang Dịch Trạch mang lại không những thành công kéo về cho công ty vài đơn hàng lớn mà còn mở rộng đầu ra cho công ty thông qua những nguồn lực này, công ty của họ mới có được quy mô như ngày hôm nay.