“Dù sao thì Tần Tư Tư cũng là vợ mình?

Cho dù cô ấy có làm gì ở bên ngoài, hay muốn dùng số tiền này vào việc gì, anh cũng không thể để vợ mình nợ ngân hàng năm mươi vạn được.”

Còn về việc truy cứu những chuyện rắc rối mà cô ấy đã làm sau lưng mình, đời này anh có thừa thời gian để tính toán rõ ràng với cô ấy.

Mà lúc này, Cao Minh đang trong đầu “tự sướng" với đủ loại kịch bản ân oán tình thù, đột nhiên nghe thấy lời của Giang Dịch Trạch thì ngẩn người ra, vẻ mặt không thể tin nổi nói.

“Giang Đoàn, anh nói cái gì?

Anh muốn trả nợ thay cho Tần Tư Tư?"

Cái này mẹ nó sao chẳng giống như tưởng tượng chút nào vậy, đáng lẽ phải giống như lão nghĩ trong đầu chứ, ba nam tranh một nữ, hoặc là tới làm một tên ác bá, ngăn cản khoản vay này cũng được mà!

Giang Dịch Trạch này sao không đi theo con đường bình thường thế nhỉ?

Cứ tưởng tiếp theo anh sẽ nói “lấy bản hợp đồng vay vốn đó ra đây, xóa tên Giang Dịch Bạch đi, dòng người bảo lãnh và người thế chấp đó, hãy đổi thành tên của tôi."

Như vậy mới phù hợp với phong cách xưa nay của anh em sinh đôi chứ, dù sao thì Giang Dịch Bạch cũng làm như vậy mà, trực tiếp xóa dòng tên của Hạ Lâm ở vị trí người bảo lãnh và người thế chấp, đích thân anh ta đứng ra bảo lãnh cho Tần Tư Tư.

Mà Giang Dịch Trạch là anh trai của Giang Dịch Bạch, vốn dĩ lão tưởng anh cũng sẽ như vậy, trực tiếp xông tới tuyên bố một cách bá đạo, loại bỏ tên của Giang Dịch Bạch, rồi thay tên mình vào vị trí người thế chấp và bảo lãnh.

Nhưng lão đã nghe thấy gì cơ, người này vừa tới đã trực tiếp muốn trả nợ cho Tần Tư Tư.

Vở kịch ân oán tình thù không được diễn ra, vở kịch ba nam tranh một nữ cũng chẳng được khai màn, mà là trực tiếp dùng sự bá đạo mạnh mẽ tới trả tiền, khiến lão không được xem kịch ân oán tình thù thì thôi đi, ngay cả tiền lãi cũng chẳng được hưởng nữa.

So với những suy nghĩ quanh co trong lòng Cao Minh, Giang Dịch Trạch lại mang vẻ mặt đạm mạc, đương nhiên nói.

“Đúng vậy, Tần Tư Tư chẳng phải vừa mới vay năm mươi vạn ở ngân hàng các ông sao?

Tôi trả thay cho cô ấy thôi!"

Vợ mình không nghe lời, không hiểu chuyện, lúc cần tiền lại không tìm đến anh ngay lập tức, mà lại chạy tới ngân hàng vay vốn, anh còn cách nào khác đâu, chỉ có thể tới trả tiền thôi.

Người phụ nữ của mình mà mình không dùng thực lực để che chở thì ai che chở đây?

Chẳng lẽ thật sự để Tần Tư Tư nợ ngân hàng năm mươi vạn?

Hàng tháng vất vả dẫn theo mấy người dưới trướng lái xe tải nhỏ đi kiếm tiền để trả nợ?

Vậy mặt mũi anh để đâu cho hết chứ?

Đúng vậy, ngoài chuyện Tần Tư Tư vay vốn ngân hàng ra, Nam Hùng đã điều tra mọi hành tung của Tần Tư Tư từ khi cô tới Nam Thành cho tới nay một cách tường tận, đều được viết hết trên tờ giấy đó, lúc nãy anh đã xem qua một lượt.

Có điều, giờ chưa phải lúc để truy cứu những chuyện rắc rối đó.

Bao gồm cả việc sau khi Tần Tư Tư tới Nam Thành, thực sự có xảy ra tranh cãi với mẹ anh, sau đó bỏ nhà ra đi, lén lút sau lưng anh đi bán đồ ăn nhẹ, bán quần áo, bán ga trải giường, bán đủ loại thứ linh tinh để kiếm tiền sinh hoạt, rồi thuê nhà ở bên ngoài.

Còn về nguồn gốc những món hàng mà cô buôn bán từ đâu ra thì tạm thời vẫn chưa tra được.

Một người đã lăn lộn nhiều năm trong giới như Nam Hùng mà cũng chẳng tra được nguồn gốc.

Vậy anh nghĩ chắc Tần Tư Tư có nguồn hàng riêng của mình, sau này từ từ điều tra là được.

Tất cả những chuyện này, trong mắt Giang Dịch Trạch, thực ra đều rất đáng thông cảm.

Dù sao thì lúc đó bản thân anh cũng khá khốn nạn, vừa mới kết hôn với người ta xong, đưa người ta tới Nam Thành là vứt luôn ở đó rồi trực tiếp quay về đơn vị thực hiện nhiệm vụ, chẳng đưa tiền sinh hoạt cũng chẳng có lời dặn dò nào.

Tần Tư Tư buôn bán những thứ đó để kiếm tiền sinh hoạt cũng là lẽ đương nhiên.

Dù sao thì người ta cũng dựa vào nỗ lực của chính mình, kiếm tiền bằng con đường chính đáng.

Hơn nữa, lúc đó bản thân anh cũng đang ở nơi khác thực hiện nhiệm vụ, môi trường làm việc cường độ cao khiến anh quên sạch mọi thứ, không thể giúp đỡ gì được cho Tần Tư Tư, Tần Tư Tư tự kiếm tiền tự tiêu cũng chẳng có vấn đề gì cả.

Mà hiện tại, bản thân anh đang ở Nam Thành, có lẽ Tần Tư Tư đã quen với việc độc lập tự chủ, lúc cần tiền cũng sẽ không nghĩ tới người chồng là anh đầu tiên, điểm này mới khiến anh bực mình.

Nhưng cái này có thể trách ai đây?

Nói cho cùng thì mầm mống của mọi chuyện cũng là do sự không tin tưởng và lạnh lùng của anh đối với vợ trước đây mà ra?

Anh nên gánh chịu hậu quả, thế nên Tần Tư Tư vay tiền ngân hàng, anh tình nguyện tới trả nợ.

Anh không muốn vợ mình phải gánh trên vai khoản nợ nặng nề, sớm tối bôn ba trên các con phố, giành giật từng phút từng giây để lái xe tải chỉ để trả nợ.

Tất nhiên, nếu như làm vận tải là sở thích của Tần Tư Tư, thì anh cũng sẽ không ngăn cản, thích làm gì thì cứ làm thôi.

Nhưng anh thực sự không muốn vợ mình vì kiếm tiền cước vận chuyển để trả nợ mà phải bôn ba vất vả.

So với sự nặng nề và cảm giác áy náy mơ hồ trong lòng Giang Dịch Trạch, Cao Minh lại mang vẻ mặt chán nản xác nhận lại.

“Cái gì?

Anh muốn trả nợ thay cho cô ấy?"

Lão chắc chắn là mình không nghe lầm, Giang Dịch Trạch đúng là tới để trả nợ.

Người tên Tần Tư Tư đó có đức có tài gì chứ?

Đầu tiên là hai người đàn ông ưu tú tranh nhau làm người bảo lãnh cho cô ấy, sau đó lại có rồng trong loài người như Giang Dịch Trạch đích thân ra mặt trả nợ thay.

Người phụ nữ như vậy chắc hẳn phải xuất sắc tới mức nào, xinh đẹp tới mức nào, mới có thể khiến ba người đàn ông ưu tú như vậy đều đứng ở sau lưng âm thầm ủng hộ cô ấy.

Sự tò mò của Cao Minh đối với Tần Tư Tư đã đạt tới đỉnh điểm, lão khao khát được làm quen với người phụ nữ này.

Tất nhiên, trong lòng Cao Minh tuy nảy ra vô vàn suy nghĩ, nhưng ngoài miệng lại nhanh ch.óng đáp ứng.

“Vậy được, Giang Đoàn, xin hãy đợi một chút, bây giờ tôi sẽ bảo người mang hồ sơ vay vốn của Tần Tư Tư lên đây."

Vừa nói, lão vừa sải bước đi tới cửa, vẻ mặt nghiêm trọng dặn dò người trợ lý đang đứng đợi bên ngoài một câu.

“Đi lấy bộ hồ sơ vay vốn của Tần Tư Tư hồi sáng này tới đây, tiện thể gọi cả chị Hoàng ở dưới lầu lên nữa."

Hồ sơ là do chị Hoàng làm, khoản vay cũng là do chị Hoàng đích thân theo dõi giải ngân, hiện giờ có người trực tiếp tới trả nợ, số tiền này đương nhiên là do chị Hoàng xử lý, sẵn tiện thu số tiền này lại, làm theo đúng quy trình để trả khoản vay.

Người trợ lý đứng đợi ngoài cửa nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của hành trưởng, không dám chậm trễ nửa giây, đáp lại một câu.

“Vâng, tôi đi ngay đây!"

Nói xong, anh ta chạy thục mạng về phía sảnh giao dịch dưới lầu.

“Ừm!"

Còn Giang Dịch Trạch đang ngồi trên ghế sofa thì nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó ưu nhã tựa người vào ghế sofa trong phòng khách, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Chương 301 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia