“Chu Di ngồi ở ghế sau, nghe thấy lời Giang Dịch Bạch thì ngẩng đầu nhìn cảnh vật xung quanh.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, cô ta xác nhận đây đúng là khu nhà mình rồi.
Nhưng cô ta cứ nấn ná ở ghế sau, không chịu xuống xe ngay.”
Xuống xe sao?
Để mặc Giang Dịch Bạch và Lưu Hiểu Na nam đơn nữ chiếc cùng đi về trên một chiếc xe, biết đâu tối nay lại xảy ra chuyện gì.
Vạn nhất “gạo nấu thành cơm", đến lúc đó cô ta muốn hối hận cũng không kịp.
Không xuống xe sao?
Cô ta phải tìm được một cái cớ thật hợp lý mới có thể tiếp tục ở lại trên xe.
Dù sao xe cũng đã dừng ngay cửa khu nhà cô ta rồi, không xuống xe đi về thì có vẻ hơi vô lý.
Đầu óc Chu Di xoay chuyển nhanh ch.óng, mong tìm được một cái cớ trong thời gian ngắn nhất để tiếp tục ở lại xe, cùng Giang Dịch Bạch đưa Lưu Hiểu Na về thì cô ta mới yên tâm được.
Dù sao sau khi trọng sinh, cô ta đã nỗ lực lâu như vậy, sau lưng Giang Dịch Bạch bày ra bao nhiêu trò nhỏ mới khiến anh độc thân đến tận bây giờ.
Nếu cứ thế để Lưu Hiểu Na là người đến sau mà chiếm được vị trí bên cạnh anh thì thật là xôi hỏng bỏng không.
Lưu Hiểu Na ở ghế phụ cũng nhận ra hành động chậm chạp của Chu Di.
Cô không quay đầu lại, chỉ lười biếng nhướng mí mắt, liếc nhìn qua gương chiếu hậu thấy Chu Di vẫn cứ ngồi lì ở ghế sau không chịu đi, ánh mắt cô vẫn thản nhiên không chút gợn sóng.
Nhưng trong lòng Lưu Hiểu Na đã khẳng định một điều:
“Cô cấp dưới này và Giang Dịch Bạch chắc chắn có “mờ ám" gì đó, nếu không sao lại cứ lì lợm trên xe không chịu xuống chứ?”
Chẳng lẽ là yêu đương công sở hay đôi tình nhân trẻ đang giận dỗi nhau gì đó sao?
Nếu thật sự là vậy thì cô hoàn toàn trở thành bóng đèn rồi.
Ngay khi trong lòng Lưu Hiểu Na lướt qua đủ loại suy đoán, còn Chu Di vẫn đang nấn ná ở ghế sau, Giang Dịch Bạch cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Anh mất đi phong thái điềm tĩnh thường ngày, lạnh lùng thúc giục:
“Chu Di, cô còn lề mề cái gì thế?
Mau xuống xe về đi, nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai còn có hai cuộc họp sớm đấy."
Thật là, đã đến giờ này rồi, đưa người đến tận cửa rồi mà còn cứ lề mề không xuống xe là muốn làm gì?
Đợi anh phải xuống mời cô ta sao?
Nào ngờ lời Giang Dịch Bạch vừa dứt, mắt Chu Di bỗng sáng lên, cô ta ngẩng đầu, ra vẻ khép nép nói:
“Anh Giang à, tôi chợt nhớ ra là tài liệu dùng cho cuộc họp sáng mai tôi đang để chỗ Tiểu Lý mất rồi.
Hay là anh chở tôi thêm một đoạn nữa đi, tôi cùng anh qua đó lấy tài liệu ở chỗ Tiểu Lý, rồi tối nay tôi ngủ lại chỗ cô ấy luôn.
Sáng mai hai chúng tôi sẽ đợi ở ngã tư để đi nhờ xe anh, tiện thể cùng đến cơ quan họp luôn."
Phải, chính là lúc nãy khi Giang Dịch Bạch nhắc nhở cô ta sáng mai có hai cuộc họp sớm, Chu Di bỗng nhớ ra chẳng phải Tiểu Lý cũng sống ở gần nhà Giang Dịch Bạch sao?
Thế là cô ta tùy tiện bịa ra một cái cớ.
Vốn dĩ tài liệu họp sáng mai cô ta để ở văn phòng, giờ lại bị cô ta bịa thành để ở chỗ Tiểu Lý.
Lúc này, Chu Di giống như một người sắp ch-ết đuối, cố gắng vớ lấy bất cứ ai hay việc gì có thể giúp cô ta tiếp cận Giang Dịch Bạch.
Ngay cả một bộ tài liệu cũng có thể khiến cấp dưới phải “đứng mũi chịu sào", bị cô ta dùng làm cái cớ và phương tiện để tiếp cận anh lần nữa.
Lời Chu Di vừa dứt, khóe môi Lưu Hiểu Na khẽ nhếch lên, còn sắc mặt Giang Dịch Bạch thì hiếm khi trở nên nghiêm nghị.
Qua gương chiếu hậu, anh nhìn sâu vào Chu Di đang ngồi ở ghế sau một cái.
Sau đó Giang Dịch Bạch không nói gì thêm, khởi động lại xe, nhấn ga, chiếc xe hơi lại một lần nữa lao vọt đi như mũi tên.
Xe nhanh ch.óng đến dưới lầu khách sạn nơi Lưu Hiểu Na ở.
Lần này xe vừa dừng hẳn, Lưu Hiểu Na đã nhanh nhẹn tháo dây an toàn, thoăn thoắt xuống xe, sau đó quay lại nói với Giang Dịch Bạch ở ghế lái:
“Tôi đến nơi rồi, cảm ơn anh đã đưa tôi về!
Nghỉ ngơi sớm nhé!"
Nói xong cô lại nhìn về phía Chu Di ở ghế sau, đầy ẩn ý mà lên tiếng:
“Chu Di, cô cũng vậy, lấy được tài liệu rồi thì nghỉ ngơi sớm đi nhé!"
Mặc dù người phụ nữ tên Chu Di này mang địch ý rất lớn với mình, nhưng Lưu Hiểu Na với tư cách là đại minh tinh nổi tiếng cả nước, phong thái và đẳng cấp nằm ở đó, dù sao cũng phải có chút lượng thứ, không thể chấp nhặt với một cô thư ký nhỏ được, sự đại độ cần có thì vẫn phải thể hiện ra.
Chu Di không ngờ Lưu Hiểu Na còn chào tạm biệt mình, rõ ràng lúc trước địch ý của cô ta với Lưu Hiểu Na lộ liễu như vậy.
Không khỏi nhìn người phụ nữ này bằng con mắt khác.
Chẳng trách kiếp trước người phụ nữ này có thể thành công chiếm được trái tim Giang Dịch Bạch, trở thành người phụ nữ bên cạnh anh, cuối cùng cả hai cùng tiến đến những vị trí cao hơn, điều đó không phải là không có lý do.
Về khoản phong thái và làm màu này, cô ta quả thực không bằng.
Thế là khóe môi Chu Di khẽ giật giật, khó khăn nặn ra một nụ cười nói:
“Đúng vậy, thời gian không còn sớm nữa, cô cũng mau lên nghỉ ngơi đi!"
Giang Dịch Bạch nghe cuộc đối thoại giữa hai người phụ nữ nhưng không lên tiếng, chỉ nghiêng đầu nhìn Lưu Hiểu Na một cái.
Khi khởi động xe chuẩn bị rời đi, anh bỏ lại một câu:
“Nhớ chuyện đã hứa quay phim quảng bá cho Nam Thành đấy."
Phải, đã thỏa thuận xong rồi thì không thể vì một chút chuyện không vui tối nay mà gạt chuyện đó sang một bên được.
Thế giới của đàn ông luôn là nghiêm túc thực hiện, không giống như phụ nữ cứ hay chi li tính toán.
Lưu Hiểu Na gật đầu, vẫy vẫy tay với chiếc xe sắp khởi hành:
“Sẽ nhớ mà, tôi tuy là phụ nữ nhưng nhất định nói lời phải giữ lấy lời, từ trước đến nay luôn nói là làm!"
Chuyện mình đã hứa, cho dù có khó khăn đến mấy cũng phải hoàn thành, sao có thể là người nói lời không giữ lời được chứ?
Lời Lưu Hiểu Na vừa dứt, chiếc xe lại khởi động và nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm.
Lưu Hiểu Na đứng trong bóng đêm, nhìn theo chiếc xe đi xa mới thu hồi tầm mắt, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy thú vị, lẩm bẩm một mình:
“Chu Di này đối với Giang Dịch Bạch quả thực là có ý đồ?"
Đến người ngoài cuộc như cô còn nhận ra Chu Di này rất quan tâm đến Giang Dịch Bạch, vậy người đàn ông kia là cảm nhận được hay không cảm nhận được đây?
Hay là biết cô cấp dưới này thích mình nhưng chỉ giả vờ như không biết thôi.
Tóm lại là cái cô Chu Di này đối với Giang Dịch Bạch, mục đích chắc chắn không đơn giản như vậy.
Nhưng chuyển niệm nghĩ lại, hai người này chẳng thân chẳng thích với mình, chỉ là đối tác hợp tác thôi.
Cô lo lắng nhiều thế làm gì?
Cho dù Chu Di có ý với Giang Dịch Bạch thì đó cũng là chuyện riêng của họ, cô dường như quản hơi rộng rồi.
Thay vì đứng đây lo chuyện bao đồng, chẳng bằng mau về khách sạn nghỉ ngơi đi.