“Cái đồ đàn bà nhà quê ch-ết tiệt kia, chỉ biết quyến rũ Giang Dịch Trạch thôi.

Cũng chẳng thèm nhìn xem đây là dịp gì, đây vẫn còn đang ở ngoài trời mà đã làm bậy ngay trên xe rồi."

Nhìn xe rung lắc như vậy, cô ta cũng có thể tưởng tượng được trận chiến trong cabin dữ dội đến mức nào.

Với thân hình tam giác ngược hoàn hảo của Giang Dịch Trạch thì sức bộc phát chắc chắn là cực kỳ mạnh mẽ.

Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến hormone tăng vọt rồi.

Tiếc thay, thân hình hoàn hảo như vậy lại để cho cái đồ đàn bà nhà quê kia hưởng hết, để hai người họ ngày đêm mặn nồng.

Trái lại là cô ta, ngày ngày phòng không chiếc bóng, cả người cô độc đến mức sắp phát điên rồi.

Phải, thời gian qua Đông Phương luôn tìm kiếm tung tích của Giang Dịch Trạch, nhưng tìm mãi không thấy.

Chẳng còn cách nào khác cô ta đành phải dọn đến ở căn nhà bên đường Nam Uyển này.

May mắn thay, vào lúc nửa đêm hôm nay, rốt cuộc cô ta cũng thấy xe của Giang Dịch Trạch chạy vào đường Nam Uyển.

Sau đó Đông Phương chạy vào nhà lấy ống nhòm, đang định xem người ngồi trên xe có phải Giang Dịch Trạch và cái đồ đàn bà nhà quê kia không thì...

Cô ta kinh ngạc phát hiện sau khi xe đỗ trong sân, Giang Dịch Trạch bước xuống từ ghế lái, đi thẳng tới ghế phụ.

Sau đó anh mở cửa ghế phụ, nhìn người phụ nữ ở ghế phụ với ánh mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng.

Niềm vui khi tìm thấy Giang Dịch Trạch trong lòng Đông Phương còn chưa kịp tan biến thì cô ta đã thấy Giang Dịch Trạch vốn dĩ đang nhìn Tần Tư Tư đắm đuối đột nhiên cúi đầu bắt đầu hôn lấy Tần Tư Tư đang tựa vào ghế phụ.

Trái tim Đông Phương thắt lại, cô ta cầm ống nhòm nhìn hai người hôn nhau nồng cháy mà không ngớt lời rủa xả:

“Con hồ ly lẳng lơ này, lại đang quyến rũ Giang Dịch Trạch."

Kết quả là lời vừa dứt, cô ta thấy sự việc đã đi chệch khỏi tưởng tượng ban đầu của mình.

Chỉ thấy Giang Dịch Trạch vừa hôn người phụ nữ trong lòng, vừa hạ thấp ghế phụ xuống.

Sau đó cả người anh trực tiếp như một con báo săn mồi chồm lên, một chân móc lấy cửa xe, thuận thế chặn đứng mọi ánh mắt dòm ngó từ bên ngoài.

Đông Phương đứng bên bậu cửa sổ nhà mình, cầm ống nhòm mà ch-ết lặng trước cảnh tượng trước mắt, không nhịn được hận thù nói:

“Một đôi nam nữ đồi bại, làm chuyện đó cũng chẳng thèm để ý đến hoàn cảnh, thật là, thật không biết xấu hổ!"

Vừa nói cô ta vừa bồn chồn đi tới đi lui trong phòng, mưu đồ tìm một góc độ thích hợp để xem một màn kịch nóng bỏng hiện trường.

Kết quả là mặc dù Đông Phương cầm ống nhòm chạy khắp tất cả các cửa sổ trong nhà mình nhưng vẫn không tìm thấy góc độ nào thích hợp cả.

Ngoài việc nhìn thấy ngoại quan của cả chiếc xe ra thì mọi động tác bên trong cabin đều không thể nhìn rõ.

Chiếc xe đó của Giang Dịch Trạch, kính xe đã được xử lý đặc biệt, sau khi đóng cửa xe lại thì hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên trong.

Cho dù Đông Phương có thay đổi bao nhiêu góc độ, chạy bao nhiêu phương vị, hận không thể dán mắt vào ống nhòm thì vẫn không tài nào nhìn rõ chuyện gì đang diễn ra trong chiếc xe đối diện.

Chỉ cảm thấy cabin xe đối diện bắt đầu rung lắc nhẹ...

Thế là Đông Phương càng thêm bồn chồn, cô ta trực tiếp đi lên sân thượng, đứng ở điểm cao nhất của sân thượng cầm ống nhòm nhìn chiếc xe màu đen trong sân cách đó không xa, toàn bộ thân xe đang rung lắc càng thêm dữ dội...

Đôi mắt Đông Phương đỏ ngầu, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào mọi thứ trong ống nhòm, ánh mắt như muốn phun ra lửa...

Đông Phương đang bồn chồn cảm thấy lửa giận trong người cứ vù vù bốc lên.

Cơn thịnh nộ bùng phát sắp thiêu rụi hết lý trí của cô ta.

Cuối cùng vì quá tức giận, cô ta trực tiếp ném chiếc ống nhòm đang cầm trên tay xuống sân thượng.

Chiếc ống nhòm phát ra âm thanh giòn tan, mảnh kính vỡ vụn đầy đất, vỡ nát bét.

Sau đó cô ta hậm hực hét lên:

“Cái đồ đàn bà ch-ết tiệt kia chỉ biết quyến rũ đàn ông thôi, cứ nhất định phải gây ra tiếng động lớn như vậy ngay trong sân nhà."

Trong cabin xe, mọi thứ rơi vào một cuộc giao hoan cuồng nhiệt và nóng bỏng...

Mọi thứ cuối cùng cũng bình lặng lại, Tần Tư Tư nằm liệt trên ghế phụ, khắp người đẫm mồ hôi.

Cả người cô như bị rút hết xương cốt, nằm trong lòng người đàn ông, dường như đến cả ngón chân cũng không cử động nổi.

Giang Dịch Trạch mãn nguyện ôm người phụ nữ trong lòng, nụ cười trên môi dần lan rộng.

Anh chưa bao giờ nghĩ cảm giác trong cabin xe... lại tuyệt vời đến vậy.

Trải nghiệm tối nay khiến anh như mở ra chiếc hộp Pandora, bước vào một lĩnh vực hoàn toàn mới.

Cả người anh đến tận lúc này vẫn còn trong trạng thái cực kỳ hưng phấn.

Xem ra sau này anh phải đưa vợ nhỏ ra ngoài trải nghiệm đủ loại hình thức hoa mỹ mới được, không thể cứ mãi ở trong phòng ngủ.

Lúc trước hai người cứ ở mãi trong phòng ngủ, đúng là đã bỏ lỡ biết bao khoảnh khắc tươi đẹp mà!

Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi Giang Dịch Trạch càng đậm hơn.

Anh nhìn vợ nhỏ đang nằm liệt trong lòng mình, dịu dàng nói:

“Vợ ơi, hay là làm thêm trận nữa nhé?"

Phải, chính là trải nghiệm vừa rồi quả thực là tuyệt vời không lời nào tả xiết.

Anh thấy từng tế bào vẫn còn đang gào thét thì Tần Tư Tư đã không chịu nổi rồi.

Tần Tư Tư đảo mắt một cái, lạnh lùng liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, hung hăng nói:

“Giang Dịch Trạch, anh cút đi cho em."

Mẹ kiếp, nếu bây giờ thể lực của cô mà hồi phục thì đảm bảo cô sẽ nhảy dựng lên đ.á.n.h cho người đàn ông này một trận nhừ t.ử.

Bộ anh không thấy bây giờ cô đến cả người cũng không cử động nổi rồi sao?

Cả người sắp biến thành một đống bùn nhão rồi đây.

Giang Dịch Trạch không ngờ vợ nhỏ nhà mình hỏa khí lại lớn như vậy.

Lúc nãy khi sướng phát điên lên thì sao chẳng thấy cô phát hỏa lớn như vậy chứ?

Bây giờ lại quay sang trách anh rồi, thật là, lật mặt còn nhanh hơn lật sách.

Tuy nhiên, nghĩ đến việc vừa rồi mình đã đắc thủ nên anh cũng chẳng chấp nhặt hỏa khí của vợ nhỏ nữa, vội vàng nói:

“Được được được, tôi cút ngay đây.

Tôi bế em cùng cút vào phòng tắm được chưa?"

Tần Tư Tư:

“..."

Thật sự không muốn nói là có quen biết Giang Dịch Trạch.

Đàn ông mà lẳng lơ lên thì đúng là không còn việc gì của phụ nữ nữa.

Rõ ràng là cô không quen biết Giang Dịch Trạch, nhưng anh lại cứ nhất định thể hiện là rất quen cô.

Nói xong anh liền đứng dậy chỉnh đốn một chút, lấy quần áo của mình bọc lấy Tần Tư Tư, sau đó mở cửa xe, nhanh ch.óng bế Tần Tư Tư chạy thẳng về phía bồn tắm trong phòng ngủ.

Đã dày vò lâu như vậy, hai người cũng quả thực mệt rồi.

Giang Dịch Trạch định tha cho Tần Tư Tư trước, đưa cô đi ngâm bồn một chút rồi nghỉ ngơi cho tốt.

Còn phía bên kia, Đông Phương đứng trên sân thượng nhà mình, ánh mắt thâm độc chằm chằm nhìn hai đốm đen từ cabin xe bước ra ở phía xa.

Trong mắt cô ta đầy vẻ oán độc.

Nếu ánh mắt có thể g-iết người thì Giang Dịch Trạch và Tần Tư Tư sớm đã bị ánh mắt cô ta hóa thành tro bụi, ngay cả tro cốt cũng chẳng còn.

Chương 328 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia