“Mỗi một phút một giây Giang Dịch Gia và Tần Tư Tư ở bên nhau đều giống như móng mèo cào vào tim Đông Phương, khiến lòng cô không thể yên định, cô nhất định phải làm cho hai người này tan rã thì tâm trạng cô mới bình phục được.”

Đến mức lúc cô qua chỗ Giang Dịch Gia bấm chuông đều quên mất phép lịch sự tối thiểu, ngón tay cứ ấn lì trên nút chuông cửa, ấn không ngừng nghỉ.

Mới có cảnh tượng trước đó chuông cửa cứ vang không dứt, nhưng Tần Tư Tư và Giang Dịch Gia lại làm ngơ, tiếp tục ân ái ăn sáng.

Mà bây giờ, dì Ngô đã mở cửa ra, vậy Đông Phương đã chắc chắn Giang Dịch Gia và Tần Tư Tư còn ở đường Nam Uyển, nhất định sẽ xông vào căn nhà này, hận không thể lôi hai người đang ân ái trong nhà ra, thuận tay quăng Tần Tư Tư đi vạn dặm xa, sau đó cô độc chiếm Giang Dịch Gia.

Chấp niệm độc chiếm Giang Dịch Gia khiến khuôn mặt vốn xinh đẹp của Đông Phương trông có chút vặn vẹo, có chút dữ tợn.

Dì Ngô không nhịn được lùi lại một bước, rụt rè lên tiếng.

“Đông Phương này, Dịch Gia đúng là có ở nhà, nhưng bây giờ cậu ấy vẫn chưa ngủ dậy, không biết cô có chuyện gì gấp tìm cậu ấy, hay là để tôi nhắn lại giúp cô?"

Có lẽ vì tâm trạng độc chiếm Giang Dịch Gia quá bức thiết, vẻ mặt oán độc trên mặt Đông Phương không hề che giấu mà hiện rõ ra ngoài, để dì Ngô nhìn thấy hết, đáy mắt không nhịn được xẹt qua một tia lo lắng, cho nên dì mới theo bản năng nói để mình chuyển lời giúp Đông Phương.

Dì Ngô hiểu rõ hơn ai hết, Giang Dịch Gia và Tần Tư Tư tối qua giày vò đến rất muộn, sáng nay dậy muộn là lẽ đương nhiên, hiện giờ chắc đang ân ái quấn quýt ăn đồ ăn trong nhà.

Nếu để Đông Phương đầy oán khí xông vào làm hỏng bầu không khí thì không hay chút nào, dù sao người ta là đôi vợ chồng trẻ mới cưới, dì còn mong đôi trẻ này giày vò nhiều một chút, sớm ngày sinh ra một đứa bé, dì và chồng dì cũng có thể giúp trông nom, tìm kiếm sự an ủi về tinh thần.

Dù sao cuộc sống của người già cũng rất đơn điệu và cô đơn, có một đứa nhỏ trắng trẻo xinh xắn làm đồ chơi cũng rất tốt mà.

Trong lòng Đông Phương đầy oán hận, đang nghĩ lát nữa cô g-iết vào trong nhà, nhìn thấy đôi nam nữ trẻ bên trong, cô nên băm vằm con tiện nhân Tần Tư Tư kia như thế nào?

Bất thình lình nghe thấy dì Ngô uyển chuyển từ chối, còn nói muốn chuyển lời giúp cô, trên mặt lập tức xẹt qua một tia không vui, ánh mắt cũng lạnh lùng xuống, cô thản nhiên nói.

“Dì Ngô, cháu có việc gấp cần tìm Đoàn trưởng Giang, chuyện ở đơn vị chúng cháu có rất nhiều chuyện là bí mật, không phải chuyện gì dì cũng có thể chuyển lời được đâu, cấp trên đã dặn cháu phải đích thân gặp Đoàn trưởng Giang mới được báo cáo."

Ý tứ rất rõ ràng, cô có chuyện vô cùng cơ mật, phải gặp mặt trực tiếp Giang Dịch Gia mới nói được.

Dì Ngô tính là cái thá gì chứ, mà lại muốn chuyển lời giúp cô, thật là quá đề cao bản thân mình rồi, một mụ già sắp ch-ết, ăn bám ở nhà người khác chờ ch-ết thì thôi đi, còn dám xen vào chuyện của Giang Dịch Gia và cô.

Dám cản cô, không cho cô gặp Giang Dịch Gia, đúng là chán sống rồi.

Biết thế tết Trùng Cửu lần trước cô đến thăm mụ già này, không nên vì muốn thể hiện trước mặt Giang Dịch Gia mình là người biết kính lão đắc thọ mà mua bao nhiêu quà cáp cao cấp cho mụ già này làm gì, cô nên mua ít bột ngũ cốc và sữa mạch nha hết hạn, để mụ già này ăn mấy thứ đồ hết hạn đó, tốt nhất là ngộ độc thực phẩm từ từ mà ch-ết đi.

Nếu mụ già này không còn ở đây, bây giờ làm sao có thể đứng trước cửa nhà Giang Dịch Gia cản cô chứ, đúng là sống lâu quá nên đầu óc không còn linh hoạt nữa rồi.

Sự oán độc thoáng qua trong đáy mắt Đông Phương, dì Ngô không nhìn thấy, ngược lại dì vẫn tươi cười nói.

“Ồ, hóa ra cô tìm Dịch Gia có chuyện cơ mật cần bàn bạc à, vậy cô cứ đứng đây chờ đi, để tôi vào gõ cửa xem vợ chồng Dịch Gia đã dậy chưa, đợi họ thu xếp ổn thỏa rồi mới cho cô vào gặp cậu ấy được."

Đúng vậy, trong lòng dì Ngô, Giang Dịch Gia coi như nửa đứa con trai của dì rồi, Tần Tư Tư tự nhiên chính là con dâu của dì, con trai và con dâu còn đang nghỉ ngơi trong phòng, đương nhiên là không thể để người ngoài vào làm phiền rồi, vạn nhất nhìn thấy cảnh không nên thấy, ví dụ như cảnh tượng mãnh liệt tối qua thì không hay chút nào.

Đông Phương cố giữ nụ cười cứng đờ trên mặt, vốn tưởng rằng dì Ngô nghe cô có chuyện riêng tư khẩn cấp tìm Giang Dịch Gia thì sẽ cho cô vào, không ngờ mụ già này lại bảo cô đứng ngoài chờ.

Cơn giận trong lòng lại một lần nữa bùng lên, có một loại phẫn nộ vô song sắp sửa phun trào...

Đông Phương âm thầm lẩm bẩm trong lòng vài câu, hít sâu, hít sâu, đừng nổi giận, đừng nổi giận.

Sau đó cuối cùng cũng kìm nén được tính khí nóng nảy điên cuồng của mình, gượng gạo cười còn xấu hơn khóc, nói với dì Ngô.

“Cháu và Đoàn trưởng Giang đã là bạn học, đồng nghiệp và bạn bè nhiều năm rồi, rất thân thiết với nhau, chắc không cần phải đứng đây chờ đâu ạ?

Hay là cháu trực tiếp vào nhà tìm anh ấy luôn?"

Lúc nói lời này, một đôi chân dài của Đông Phương đã bước vào trong cửa, dường như giây tiếp theo cô sẽ chen vào, đi thẳng về phía tòa nhà chính nơi vợ chồng Giang Dịch Gia ở.

Nhưng dì Ngô là ai chứ, người thường xuyên ở chợ tranh giành rau giảm giá với đám ông già bà lão, động tác còn nhanh hơn Đông Phương, ngay lúc Đông Phương sắp sửa xông vào cửa lớn đường Nam Uyển, dì liền đưa một cánh tay gầy guộc ra cản đường Đông Phương, cười nói.

“Đông Phương này, cô có thân với Dịch Gia nhà chúng tôi đến mấy thì cũng chỉ là bạn bè và đồng nghiệp thôi, Dịch Gia nhà chúng tôi khó khăn lắm mới được nghỉ, lúc này chắc đang quấn quýt với vợ nhỏ rồi, cô cứ thế xông vào thì không hay lắm đâu, cô cứ đứng đây chờ đi, để tôi vào xem trước đã, đợi họ thu xếp xong xuôi tôi sẽ báo cô vào."

Nói rồi, dì lại đẩy một chân Đông Phương vừa bước ra về chỗ cũ, sau đó trực tiếp đóng sầm cửa lại ngay trước mặt Đông Phương.

Đông Phương:

“..."

Đông Phương đứng ngoài cửa, nhìn cánh cửa lớn lại bị đóng c.h.ặ.t, nghiến răng nghiến lợi, vẻ dữ tợn trên mặt từng chút từng chút nứt ra.

Trong lòng hận thầm mắng mụ già dì Ngô sao không ch-ết quách đi cho rồi, lại còn hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà dì Ngô, độc địa nghĩ, thảo nào mụ già dì Ngô này không được ai ưa, con trai bị nước lũ cuốn trôi mất, đáng đời tuyệt hậu.

Chương 335 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia