“Được rồi, anh cũng đừng ở đó mà giả vờ thanh cao nữa, chẳng phải chỉ hôn một cái thôi sao?
Cũng chẳng có dấu vết gì, đến mức phải lau nhiệt tình thế à?
Ống tay áo cũng lau nhăn hết cả rồi.
Giang Dịch Trạch, những lời anh nói tôi sẽ về suy nghĩ kỹ.
Sau này tôi sẽ không dễ dàng tiếp cận anh nữa đâu."
Cho dù có tiếp cận thì cũng phải là lúc cô ta có nắm chắc thì mới từ từ tiếp cận Giang Dịch Trạch.
Tất nhiên, mấy câu cuối cùng này Phương Phương chỉ thầm nói trong lòng cho chính mình nghe.
Sau đó, Phương Phương quay người, không thèm ngoái đầu lại, giẫm trên đôi giày cao gót đi ra ngoài.
Không phải cô ta không muốn quay đầu, mà là cô ta sợ mình vừa quay đầu lại nhìn người đàn ông khôi ngô tuấn tú phía sau thì tâm trí vừa mới hạ quyết tâm rời khỏi đây sẽ lại thay đổi.
Giang Dịch Trạch cạn lời nhìn bóng lưng Phương Phương rời đi, mặt đầy vẻ phiền muộn.
Anh nhìn quanh phòng khách một lượt cũng không thấy cái gương nào, chẳng biết dấu vết trên mặt đã được mình lau sạch chưa, bèn sải bước đi về phía nhà bếp.
Tìm thấy vòi nước, Giang Dịch Trạch không thèm suy nghĩ liền bước tới, vặn vòi nước rửa mặt bằng nước lạnh, đặc biệt là chỗ Phương Phương vừa hôn, anh cố tình rửa thêm mấy lần.
Lúc Phương Phương bước ra khỏi tòa nhà chính, dư quang khóe mắt liếc nhìn về phía góc tường một cái.
Chỗ đó trống không, thậm chí đến một mảnh gấu áo cũng không thấy, nhưng Phương Phương biết Tần Tư Tư chắc chắn đang ở góc đó, chỉ là không lộ diện mà thôi.
Khóe môi người phụ nữ nở một nụ cười lạnh đầy ẩn ý, trong lòng hừ một tiếng.
“Cái loại đàn bà nông thôn này dựa vào cái gì mà có được toàn bộ tình yêu của Giang Dịch Trạch chứ?
Cho dù cô ta không có được Giang Dịch Trạch thì lúc nãy cô ta cũng cố ý nói mấy lời gây hiểu lầm cho Tần Tư Tư, lại còn cố ý để Tần Tư Tư nhìn thấy mình hôn Giang Dịch Trạch, nhất định phải làm cho người đàn bà kia trong lòng không thoải mái mới được."
Đúng vậy, đã không có được Giang Dịch Trạch thì cô ta cũng sẽ không để Tần Tư Tư và Giang Dịch Trạch sống yên ổn.
Nghĩ vậy, khóe môi Phương Phương treo nụ cười lạnh lẽo, nhanh chân rời khỏi nhà Giang Dịch Trạch.
Đã vạn phần tủi nhục mà không có được tình yêu của người đàn ông đó thì cô ta cũng không cần ở lại tự rước lấy nhục.
Chờ đến khi bóng lưng Phương Phương biến mất sau cánh cửa, Tần Tư Tư mới từ góc khuất chậm rãi bước ra.
Vị trí cô bước ra chính là nơi Phương Phương nhìn vào lúc chuẩn bị rời đi.
Có thể thấy, sự cảnh giác và khả năng phán đoán của người phụ nữ Phương Phương này vẫn khá tốt.
Tần Tư Tư với ánh mắt phức tạp đứng ở cửa tòa nhà chính, nhìn chằm chằm hướng Phương Phương rời đi, mặt đầy vẻ suy tư.
Nghĩ đến cảnh tượng Phương Phương hôn Giang Dịch Trạch vừa rồi, trong lòng cô khó chịu như vừa phải ăn một con ruồi vậy.
Và đúng lúc này, giọng nói của Giang Dịch Trạch đã từ trong nhà truyền ra.
“Tần Tư Tư, em đứng ở cửa làm gì thế?
Còn không mau vào đi?"
Khi nói lời này, ngón tay Giang Dịch Trạch vô thức lướt qua chỗ Phương Phương vừa hôn, đáy mắt thoáng hiện vẻ áy náy.
Chẳng biết cảnh tượng lúc nãy Tần Tư Tư có nhìn thấy không, anh thật sự không cố ý, ai mà ngờ được Phương Phương lại đột ngột tiến tới hôn lên má anh một cái chứ.
Tần Tư Tư nghe thấy tiếng gọi thì thu hồi ánh mắt, chậm rãi bước vào phòng khách, vừa vặn nhìn thấy thân hình cao lớn của Giang Dịch Trạch đang đứng giữa phòng khách, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm mình.
Trong đầu Tần Tư Tư không kìm được mà hiện lên cảnh tượng Phương Phương hôn anh lúc nãy, ánh mắt cô theo bản năng không nhìn về phía người đàn ông mà bước lùi sang bên cạnh.
Không biết tại sao, tự nhiên cô có cảm giác sai lệch như đồ của mình bị ai đó chạm vào làm bẩn vậy.
Giang Dịch Trạch cũng nhận ra ánh mắt Tần Tư Tư né tránh, cả người cứ như đang tránh đồ bẩn mà né tránh anh.
Anh sải bước tới, một tay kéo Tần Tư Tư vào lòng, trầm giọng hỏi.
“Trốn cái gì mà trốn?"
Trong lòng anh lại không nhịn được mà thót lên một cái:
“Chẳng lẽ lúc nãy Phương Phương hôn anh đã bị Tần Tư Tư nhìn thấy rồi?”
Nếu không thì trước khi ra ngoài vẫn còn tốt đẹp, còn mặn nồng với anh cơ mà, sao ra vườn dạo một vòng về là đã có biểu hiện trốn tránh anh rồi.
Một người đàn ông nào đó trong lòng chột dạ, theo bản năng ướm hỏi.
“Lúc nãy em đi đâu thế?"
Tần Tư Tư vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Giang Dịch Trạch, cố ý kéo giãn khoảng cách giữa hai người, lắc lắc hai quả chanh vàng trong tay nói.
“Đi hái chanh ở góc vườn đằng kia về pha nước chanh đấy."
“Đi hái chanh?"
Đại não Giang Dịch Trạch nhanh ch.óng hiện lên vị trí cây chanh trong vườn nhà mình, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, cây chanh đó cách tòa nhà chính không gần lắm, thời gian đi hái chanh rồi quay về chắc là vừa vặn lỡ mất cảnh tượng Phương Phương hôn anh ở trong nhà.
Tần Tư Tư chắc là không nhìn thấy cảnh Phương Phương hôn anh đâu.
Đã không nhìn thấy thì Giang Dịch Trạch nghĩ thầm, cũng chẳng cần giải thích chuyện Phương Phương hôn anh lúc nãy nữa.
Dù sao anh cũng không có ý đó với Phương Phương, cô ta đột ngột hôn anh, lúc đó anh cũng rất ngẩn người.
Vì Tần Tư Tư không nhìn thấy cảnh đó nên cũng không cần giải thích, tránh nói ra lại làm vợ nhỏ nhà mình thêm tắc nghẽn.
Nghĩ đến đây, Giang Dịch Trạch đưa tay ra định xoa mái tóc đen mượt mà của Tần Tư Tư.
Một khi đã hạ quyết tâm nhường không gian cho Tần Tư Tư, muốn xem tiếp theo cô sẽ làm gì, nhân lúc Phương Phương đến tìm cô để mượn gió bẻ măng, anh sẽ nhanh ch.óng ra ngoài, để lại đủ không gian cho Tần Tư Tư.
Nào ngờ tay Giang Dịch Trạch vừa đưa tới cách Tần Tư Tư không xa, trong đầu Tần Tư Tư lập tức hiện lên những lời Phương Phương nói với Giang Dịch Trạch và cảnh tượng đột ngột hôn anh.
Trong lòng cô bỗng nhiên nảy sinh cảm giác bài xích với sự thân mật mà Giang Dịch Trạch thể hiện, theo bản năng né sang một bên.
Tay Giang Dịch Trạch chạm vào không trung, nhìn Tần Tư Tư đang né tránh mình như tránh dịch bệnh, trên mặt thoáng hiện vẻ không vui nói.
“Né cái gì thế?
Chẳng phải anh sắp đi làm việc rồi sao, muốn trước khi đi thì mặn nồng với em một chút thôi mà."
Thật là, nhìn Tần Tư Tư vừa rồi né tránh ngón tay anh xoa đầu, không biết tại sao trong lòng Giang Dịch Trạch bỗng cảm thấy trống rỗng.
Tần Tư Tư đứng ở xa, nhìn bàn tay Giang Dịch Trạch vẫn đang lơ lửng giữa không trung chưa thu về, giải thích.
“Ha ha ha, em không có né, chỉ là... phản ứng bản năng thôi."
“Phản ứng bản năng?"
Sắc mặt Giang Dịch Trạch không khỏi đen lại, lặp lại ý tứ trong lời nói của Tần Tư Tư.
Tần Tư Tư trên mặt mang theo nụ cười gượng gạo, nhìn Giang Dịch Trạch mặt mày đen kịt nói.