“Chuyện nghe ngóng được này không hề đơn giản, nguyên nhân đằng sau khiến anh khá chấn động.

Phán đoán của anh không hề sai, hồ sơ vay vốn của anh và Tần Tư Tư quả nhiên đã bị người ta nhúng tay vào.”

Mà người đã động vào hồ sơ vay vốn của bọn họ lại là một nhân vật có tiếng tăm ở Nam Thành, chính là tân tú lừng lẫy trong giới chính trị - Giang Dịch Bạch.

Vốn dĩ là anh đi qua làm thế chấp và bảo lãnh cho khoản vay của Tần Tư Tư, ai mà ngờ được nhân tài chính trị trẻ tuổi kiệt xuất nhất Nam Thành là Giang Dịch Bạch lại đột ngột xen vào một chân, khéo léo thay đổi tên người thế chấp và bảo lãnh của cô thành tên của chính mình.

Điều này khiến anh nghi ngờ giữa Giang Dịch Bạch và Tần Tư Tư có mối liên hệ mật thiết, bèn sai người điều tra sâu hơn.

Kết quả điều tra được chuyện còn khiến anh kinh ngạc hơn nữa nằm ở phía sau.

Giang Dịch Bạch thay đổi người bảo lãnh và người thế chấp không lâu, người anh trai sinh đôi của Giang Dịch Bạch là Giang Dịch Trạch đã đến chính ngân hàng mà anh và Tần Tư Tư vay vốn, trực tiếp đem năm mươi vạn tệ mà Tần Tư Tư đã vay trả lại toàn bộ.

Truy cứu nguyên nhân, Tần Tư Tư hóa ra chính là người vợ mới cưới của vị đoàn trưởng mặt lạnh nổi danh kia.

Bây giờ anh coi như đã hiểu tại sao hai anh em sinh đôi lừng lẫy Nam Thành là Giang Dịch Bạch và Giang Dịch Trạch lại ra mặt cho một người phụ nữ có vẻ ngoài thân phận bình thường, hết người này đến người kia làm người thế chấp và bảo lãnh, người còn lại thì trực tiếp trả nợ thay cô.

Hóa ra hai anh em sinh đôi có thế lực này, một người là em chồng của Tần Tư Tư, người kia lại chính là chồng của Tần Tư Tư.

Nghĩ đến đây, lông mày Hạ Lâm không khỏi nhíu lại, trong lòng càng thêm trống rỗng, có một cảm giác chua xót khó tả.

Từ sớm đã có nguồn tin nói Giang Dịch Trạch kết hôn rồi, cưới một cô gái nông thôn, không ngờ lại chính là Tần Tư Tư.

Người phụ nữ mình khó khăn lắm mới nhìn trúng, nay lại thành vợ của người khác, cảm giác này giống như chính mình ở ngoài đồng hoang, khó khăn lắm mới nhặt được một viên ngọc trai bám đầy bụi bặm, sau khi kinh hỉ liền đem đặt vào lòng sưởi ấm, còn chưa kịp ấm lên thì đã có người nhảy ra nói viên ngọc này là của người ta đ.á.n.h rơi trước đó, hơn nữa còn tận mắt thấy anh nhặt được, đòi trả lại.

Thật là... khiến người ta không cam lòng.

Sự xuất sắc của Tần Tư Tư là do anh tận mắt chứng kiến, loại phụ nữ này sao có thể là từ nông thôn đến chứ?

Kể từ khi anh quen biết cô gái nhỏ này, anh đã chứng kiến suốt chặng đường khởi nghiệp đầy rẫy những tia lửa điện chớp nhoáng của cô, tận mắt thấy sự trỗi dậy của cô.

Vốn dĩ muốn tham gia vào đó, cùng cô chung tay tung hoành thương giới, nào ngờ đâu bây giờ biết được đối phương lại là một người phụ nữ đã có chồng.

Trong lòng anh có quá nhiều sự bất bình.

Nghĩ vậy, Hạ Lâm bưng tách trà đã sớm nguội lạnh trên bàn lên, hớp một ngụm thật mạnh vào miệng.

Đúng lúc này, Tần Tư Tư dưới sự dẫn dắt của nhân viên cửa hàng xe cũ bước vào, vừa hay nhìn thấy Hạ Lâm đang hớp một ngụm trà thật mạnh, khóe môi cô hiện lên một nụ cười, trêu chọc nói.

“Ồ, anh Hạ Lâm, đã hẹn cùng nhau đi xem xe cơ mà, ai mà ngờ được anh đến từ sớm lại trốn ở đây uống nước trà thế này?

Chẳng thèm đón tiếp em lấy một câu."

Vừa nói, Tần Tư Tư vừa sải đôi chân dài, trên mặt mang theo nụ cười rạng rỡ, bước vào văn phòng của Hạ Lâm một cách rất quen thuộc.

“Tần Tư Tư, em đến rồi à!"

Biểu cảm phiền muộn và u ám vốn có của Hạ Lâm biến mất ngay khoảnh khắc Tần Tư Tư xuất hiện, đôi mắt dài hẹp đón lấy gương mặt nhỏ nhắn tươi cười của Tần Tư Tư, lớp băng sương dưới đáy mắt tan biến như tuyết xuân, dường như nghe thấy tiếng lá cây nảy mầm sau mùa đông giá rét.

Người phụ nữ này luôn như vậy, mỗi lần xuất hiện đều tự mang theo vầng hào quang và hơi ấm, giống như một tiểu vũ trụ phát sáng, có thể chiếu rọi bóng tối xung quanh anh.

Dù biết người phụ nữ này đã sớm gả cho người ta làm vợ, nhưng mắt Hạ Lâm vẫn không thể rời đi ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Tần Tư Tư.

Không còn cách nào khác, một “vật thể phát sáng" như Tần Tư Tư bất kể đi đến đâu cũng có thể trở thành tiêu điểm, mà Hạ Lâm anh lại bất tri bất giác chìm đắm vào trong đó.

Có một khoảnh khắc, Hạ Lâm dường như nghe thấy tiếng bức tường mà mình khó khăn lắm mới dựng lên trong lòng sụp đổ tan tành.

Tần Tư Tư luôn như vậy, trong vô tình có thể phá hủy mọi hàng phòng thủ trong tim anh.

Người phụ nữ này dường như đã trở thành một sự tồn tại quan trọng trong sinh mệnh của anh.

Khi Hạ Lâm nhận ra điều này, anh đột nhiên đưa ra một quyết định, đáy mắt lóe lên một sự kiên định.

Bất kể Tần Tư Tư có kết hôn hay không, gả cho ai, là vợ của ai, là người phụ nữ của ai?

Chỉ cần người phụ nữ này đủ xuất sắc thì tại sao anh phải từ bỏ chứ?

Chẳng phải có câu nói rất hay sao, chỉ cần cái cuốc vung tốt thì chẳng có bức tường nào không đổ.

Đào góc tường gì đó cũng chẳng có gì là không thể, cứ thử đào xem sao, vạn nhất thành công thì sao?

Nghĩ anh là Hạ Lâm, tung hoành thương trường bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ là một người đàn ông dễ dàng từ bỏ.

Nếu gặp một chút trắc trở hay một chút rãnh sâu không thể vượt qua mà anh đã từ bỏ thì mẹ con anh đã sớm ch-ết không có chỗ chôn rồi, thậm chí đến mức lưu lạc đầu đường xó chợ cũng chẳng có nơi nào nương thân, sao có được vinh quang như ngày hôm nay, sao có được tiền bạc và tài thế như hôm nay.

Nghĩ đến đây, đáy mắt Hạ Lâm đột nhiên lóe lên một tia sáng mang theo ý chí nhất định phải đạt được.

Người phụ nữ anh nhìn trúng xuất sắc như vậy, sao có thể dễ dàng buông tay?

Cho dù Tần Tư Tư đã gả cho người ta thì đã sao?

Cho dù chồng của Tần Tư Tư là một trong cặp sinh đôi lừng lẫy Nam Thành - Giang Dịch Trạch, người được mệnh danh là đoàn trưởng thép thì đã sao?

Anh chưa bao giờ là một người biết thoái lui, càng không phải là một người tự nhiên mà rút lui.

Thứ anh nhìn trúng từ trước đến nay chỉ có đạt được, không có từ bỏ.

Nếu từ bỏ Tần Tư Tư thì đời này anh không biết liệu mình còn có thể gặp được người phụ nữ nào xinh đẹp yêu kiều, có đầu óc lại thông tuệ như Tần Tư Tư hay không.

Huống hồ, anh vừa mới nảy sinh tình cảm với Tần Tư Tư mà đã bảo anh từ bỏ, sao anh có thể cam tâm chứ?

Nghĩ vậy, d.ụ.c vọng chiến đấu trong lòng Hạ Lâm hoàn toàn bị khơi dậy, ánh mắt nhìn về phía Tần Tư Tư mang theo sự rực lửa chưa từng có.

Thứ mình muốn đạt được luôn phải dựa vào chính mình để tranh thủ.

Trong từ điển của anh chưa bao giờ có hai chữ từ bỏ.

Tần Tư Tư bước vào văn phòng của Hạ Lâm, dạo quanh một vòng, tự cảm thấy văn phòng trang trí theo phong cách cổ xưa rất có phong thái của một gia đình lớn.

Cô quay người lại, vừa hay đón lấy ánh mắt Hạ Lâm đang nhìn mình, mang theo sự rực lửa chưa từng có và một sự thôi thúc không nói nên lời.