“Đúng vậy, Chu Di thời gian này cứ thần thần điên điên, luôn làm những chuyện không theo lẽ thường.
Thay vì để người phụ nữ này quấy rối trong văn phòng, chi bằng trực tiếp cho cô ta nghỉ phép để cô ta về nhà điều chỉnh lại tâm lý của mình.”
Nếu thật sự không ổn, ánh mắt Giang Dịch Bạch lạnh đi, thì chỉ có thể chuyển đổi vị trí công việc thôi.
Là một người trẻ tuổi nắm quyền có thủ đoạn, có bản lĩnh, đối với trợ thủ bên cạnh mình, ngay cả thư ký cũng có những yêu cầu nhất định.
Nếu thư ký của chính mình luôn làm việc không đâu vào đâu thì chỉ có thể thay thế.
Giọng nói của Giang Dịch Bạch mạnh mẽ đanh thép, thấy không còn cơ hội để xoay chuyển nữa, mặt Chu Di trắng bệch, môi run rẩy.
“Chuyện này...”
Nhưng lời định nói ra lại không nghĩ ra nên nói cái gì.
Lập trường của Giang Dịch Bạch rất công bằng chính trực, dựa trên nguyên tắc để cô ta nghỉ ngơi điều dưỡng cho tốt nên mới cho cô ta nghỉ phép.
Danh nghĩa là để cô ta về nhà điều chỉnh lại cảm xúc, thực chất tình hình đã khá nghiêm trọng rồi, đó là để cô ta về nhà bình tĩnh lại, phản tỉnh lại những gì mình đã làm trong thời gian qua.
Nếu vẫn không nhận ra lỗi lầm của mình thì chỉ có thể điều chuyển công tác hoặc rời đi.
Sở Hà đứng một bên nhìn biểu cảm ngoan cố của Chu Di, không nhịn được mà thở dài trong lòng, tiến lên một bước nói.
“Được rồi Chu Di, nếu anh Giang cho cô nghỉ phép để cô về nhà nghỉ ngơi mấy ngày thì cô mau ch.óng bàn giao công việc trong tay rồi về nhà nghỉ ngơi cho tốt, điều chỉnh lại tâm trạng đi.
Biết đâu đợi cô quay lại, cả người lại tập trung trở lại thì sao.”
Cũng không biết người phụ nữ Chu Di này là thật sự ngu ngốc hay giả vờ ngu ngốc nữa.
Người ta Giang Dịch Bạch đã nể mặt cô ta lắm rồi, để cô ta về nhà nghỉ ngơi thực chất là để cô ta về nhà suy nghĩ kỹ lại, phản tỉnh cho tốt.
Vậy mà còn không mau mượn gió bẻ măng, nhanh ch.óng về nhà nghỉ dưỡng mấy ngày đi.
Phản tỉnh lỗi lầm của mình rồi quay lại sửa đổi là được, vậy mà còn cứng đầu cứng cổ ở đây đối đầu, là muốn bị điều chuyển đi trực tiếp sao?
“Nhưng...”
Chu Di thu hồi ánh mắt nhìn về phía Sở Hà, trong mắt đầy rẫy sự không cam tâm.
Nhưng nỗi cay đắng tràn trề trong lòng cô ta lại không thể nói ra được, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, trên mặt đầy nụ cười đắng chát.
Giang Dịch Bạch không còn tâm trí để đôi co với Chu Di ở đây nữa, anh trực tiếp vẫy vẫy tay nói với Sở Hà.
“Sở Hà, đưa cô ta xuống đi, để cô ta bàn giao xong công việc trong tay rồi sắp xếp cho cô ta nghỉ ngơi một thời gian.”
Có một số người chính là như vậy, anh càng nể mặt họ, càng giữ thể diện cho họ thì họ lại càng không nhận ra lỗi lầm của mình.
Vậy thì chỉ có thể cưỡng chế thực hiện mệnh lệnh của mình thôi.
Dù sao anh với tư cách là cấp trên của Chu Di, những gì có thể làm là cho Chu Di một lối thoát, để xem sau khi Chu Di nghỉ ngơi quay lại có thể nhận ra lỗi lầm của mình, chấn chỉnh lại thái độ, làm tốt công việc của mình hay không.
Nếu như vẫn còn thần thần điên điên, lộn xộn như hiện tại thì anh cũng hết cách rồi.
Cho dù trình độ văn chương của Chu Di có giỏi đến đâu thì phòng thư ký của anh cũng không dung nạp được cô ta nữa.
Chu Di nghe Giang Dịch Bạch dặn dò xong, mặt nhỏ lập tức sợ tới mức trắng bệch, vội vàng bám vào bàn làm việc định giải thích.
“Anh Giang, anh nghe tôi nói...”
Đáng tiếc Giang Dịch Bạch đã không muốn nghe cô ta giải thích nữa rồi, anh bất đắc dĩ phất phất tay.
Sở Hà lập tức tinh ý tiến lên, túm lấy Chu Di, lên tiếng khuyên nhủ.
“Chu Di, tôi khuyên cô nên làm theo lời dặn của anh Giang đi, về nhà nghỉ phép mấy ngày, sắp xếp lại cảm xúc của mình, đừng ở đây nói mấy chuyện không đâu vào đâu nữa.
Nếu không, lỡ như khiến lãnh đạo không vui...”
Trực tiếp điều chuyển đi thì đó chỉ là chuyện nhỏ, chuyển cô tới một thị trấn hẻo lánh ít người, khiến cô vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được, cả đời làm một công chức bình thường vô danh tiểu tốt ở những thị trấn nhỏ đó thì coi như xong đời luôn.
Dù sao họ làm trong ngành chính trị này là một hệ thống cực kỳ nghiêm ngặt.
Có người cả đời chỉ có thể làm một công chức bình thường sống qua ngày ở thị trấn nhỏ, mà Chu Di đã leo lên tới vị trí thư ký bên cạnh cán bộ cấp xử trẻ tuổi nhất Nam Thành rồi, điểm xuất phát đã cao hơn rất nhiều người không chỉ là một bậc.
Nếu như cứ không biết điều như vậy mà bị đuổi đi một cách nhục nhã tới những nơi khác, những thị trấn hoang vắng đó, cứ thế mà sống qua ngày thì kiếp này căn bản không còn khả năng ngóc đầu lên nữa, trừ khi cô không còn làm trong biên chế nữa, ra ngoài tìm lối thoát khác thì họa may còn có cách khác.
Quả nhiên, Chu Di dù có không cam tâm đến đâu, khi nghe thấy câu nói cuối cùng mà Sở Hà chưa nói ra đó, lòng cô ta run lên.
Cô ta rất biết điều mà buông tay đang nắm bàn làm việc ra, mặc cho Sở Hà kéo lôi kéo nhấc đưa ra khỏi văn phòng.
Là một người sống hai kiếp đều làm việc trong giới chính trị, tuy chỉ là một vấn đề nhỏ nhưng không ai hiểu rõ hơn cô ta, làm trong hệ thống này nếu làm tốt thì gọi là phong quang vô hạn, nếu làm không tốt thì đừng nói phong quang, ngay cả ánh sao bạn cũng không nhìn thấy nổi đâu.
Có người chỉ vì không biết điều, không biết nịnh nọt, đắc tội với lãnh đạo mà trực tiếp bị điều chuyển từ thành phố phồn hoa tới một nơi khỉ ho cò gáy, khiến bạn cả đời làm một nhân viên ở những nơi đó, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.
Vừa nghĩ tới việc mình có thể bị điều chuyển khỏi bên cạnh Giang Dịch Bạch, trải qua những ngày tháng tăm tối đó, lòng Chu Di chợt run lên mạnh mẽ.
Cô ta từ bỏ mọi sự phản kháng, chẳng phải là nghỉ phép sao?
Vậy thì cô ta về nhà sắp xếp lại cảm xúc của mình cho tốt.
Nghĩ kỹ lại xem thời gian qua rốt cuộc mình đã chọc giận Giang Dịch Bạch ở chỗ nào, hay là những chỗ nào làm hơi quá trớn rồi?
Xem ra sau này cô ta phải cẩn thận hơn mới được.
Cứ như vậy, Sở Hà vừa đẩy vừa kéo lôi Chu Di ra khỏi văn phòng của Giang Dịch Bạch, trực tiếp kéo về phòng thư ký.
Những cô em trong phòng thư ký đều kinh ngạc đến ngây người, ngẩng đầu nhìn Thư ký Chu Di vốn kiêu ngạo không ai bằng hàng ngày, giờ như một con gà chọi bại trận bị Sở Hà kéo từ văn phòng anh Giang ra.
Cảnh tượng đó nhếch nhác đến mức không thể nhếch nhác hơn, khó coi đến mức không thể khó coi hơn.
Mọi người trong lòng hả hê một trận nhưng lại không dám châm chọc lộ liễu, thậm chí không dám tiến lên hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ đành lặng lẽ ngồi ở chỗ của mình, trao cho nhau ánh mắt “đã xảy ra chuyện gì tôi cũng không biết", rồi sau đó tiếp tục ở vị trí của mình, giả vờ bận rộn với công việc trong tay, thực ra chẳng có việc quái gì cả, sự chú ý đều đặt hết lên người Chu Di.
Cũng may Chu Di cũng là người biết co biết duỗi, sau khi bị Sở Hà lôi vào phòng thư ký, Sở Hà buông cô ta ra, cho cô ta một ánh mắt đầy thâm ý để tự mình cảm nhận rồi quay người sải bước rời đi.