“Giang Dịch Bạch ở bên cạnh khóe miệng ngậm nụ cười ôn nhu, cũng trêu chọc nói.”

“Đúng vậy, từ bao giờ đoàn xe đi ăn mà không gọi cả bà chủ theo thế?”

Lượng T.ử nghe lời hai người này xong thì còn gì mà không hiểu nữa chứ?

Hóa ra hai vị đại thần này đều là vì bà chủ Tần Tư Tư của bọn họ mà đến.

Nhưng bọn họ không ngờ rằng Tần Tư Tư vừa về đến đường vào Nam Thành đã bị lãnh đạo cũ của bọn họ cướp đi mất rồi.

Đó cũng là một người nôn nóng, may mà ra tay nhanh, nếu không Tần Tư Tư đến đây ăn cơm mà lại có thêm Hạ Lâm và Giang Dịch Bạch thì e là Giang Dịch Trạch muốn cướp Tần Tư Tư đi sẽ không dễ dàng như vậy đâu.

Không ngờ bà chủ của bọn họ lại được săn đón đến thế, quả nhiên là vậy, mỹ nữ có tài có sắc chính là được chào đón mà.

Tất nhiên là trong lòng Lượng T.ử thoáng qua đủ mọi suy nghĩ vòng vo, nhưng mặt ngoài không để lộ ra, anh điềm nhiên mở miệng nói.

“Hóa ra hai vị đến để tìm chị Tư Tư nhà chúng em, thật không khéo ạ, chị Tư Tư vừa về Nam Thành là có việc, đã về nhà bầu bạn với người thân trước rồi, hay là hai vị cứ vào ăn cơm trước đi, sau này có lời gì em có thể chuyển lời giúp ạ.”

Còn về việc người thân này là ai thì Lượng T.ử không nói, tin chắc rằng Hạ Lâm và Giang Dịch Bạch cũng hiểu rõ, ở khắp Nam Thành này ngoại trừ Giang Dịch Trạch ra thì Tần Tư Tư đúng là không còn người thân nào khác nữa.

Giang Dịch Bạch vừa nghe nói Tần Tư Tư bị người thân đón đi liền nghĩ ngay đến anh trai mình, trong lòng thầm nghĩ chẳng phải anh cả mình vừa mới về bộ đội sao?

Sao lại có thời gian để đến cướp Tần Tư Tư đi mất rồi?

Từ bao giờ mà việc đi lại của quân nhân tại ngũ lại có thể như gió cuốn mây tan thế nhỉ!

Anh cả không hổ danh là anh cả nha, lăn lộn như cá gặp nước vậy, còn anh muốn gặp Tần Tư Tư thì hơi khó đấy!

Nghĩ vậy ánh mắt Giang Dịch Bạch bỗng chốc trầm xuống, quay người đi ra ngoài, anh đột nhiên có một sự thôi thúc mãnh liệt muốn gặp Tần Tư Tư.

Tần Tư Tư không có ở đây, nhìn thấy Giang Dịch Bạch không chào hỏi lấy một câu đã quay người rời đi không chút lưu luyến, Hạ Lâm cũng chẳng còn tâm trạng mà ở lại đây nữa, ánh mắt liếc nhìn bóng lưng Giang Dịch Bạch đi xa, nói với Lượng Tử.

“Được rồi, đã là Tần Tư Tư không có ở đây thì tôi cũng không ở lại ăn cơm nữa, tôi còn có việc định tìm chị Tư Tư các cậu bàn bạc đây, cậu cứ dẫn anh em đi ăn cơm đi, không cần quản tôi đâu.”

Nói xong anh quay người sải bước đi về con đường lúc đến.

Lượng Tử:

“...”

Lượng T.ử đứng trước cửa phòng bao, tiễn đưa hai vị đại thần lần lượt rời đi, ngoại trừ cạn lời thì vẫn là cạn lời.

Được thôi, đã là người ta hai vị đại lão đều không phải đến để ăn cơm mà là đến để tìm chị Tư Tư nhà mình, giờ đều đi rồi thì anh em mình tiếp tục ăn cơm thôi, trong ng-ực anh còn đang giắt một đống lớn bao lì xì mà chị Tư Tư ủy thác cho anh phát cho anh em đây.

Không thể làm hỏng hứng thú của anh em được, lát nữa ăn cơm là phải phát bao lì xì ra ngay, nghĩ vậy Lượng T.ử quay người đi vào phòng bao.

Mà ở phía bên kia Hạ Lâm đi không xa không gần sau lưng Giang Dịch Bạch, ánh mắt trầm ngâm rơi trên bóng lưng thẳng tắp của Giang Dịch Bạch, rơi vào trầm tư.

Vị Giang Dịch Bạch này quả không hổ danh là anh em sinh đôi với Giang Dịch Trạch, giống kinh khủng, mang một khuôn mặt y hệt Giang Dịch Trạch, chỉ là quá đỗi nhu hòa và ôn nhu.

Đáng tiếc là Giang Dịch Bạch hôm nay bước đi dưới chân mang theo gió, dường như ẩn chứa một sự gấp gáp, không biết là muốn vội vã đi gặp người nào?

Đi gặp Tần Tư Tư sao?

Đó có thể là chị dâu của anh ta đấy.

Cứ nghĩ đến lúc trước mình đưa Tần Tư Tư qua ngân hàng làm thủ tục nghiệp vụ, làm người bảo lãnh làm khoản vay cho cô ấy thì Giang Dịch Bạch cũng từng nhảy ra xen vào một chân, thay đổi thành công thân phận người bảo lãnh và người thế chấp của anh.

Đáng tiếc là quay đầu cái Giang Dịch Trạch đã xách năm mươi vạn tệ trực tiếp trả tiền thay cho Tần Tư Tư rồi, Giang Dịch Bạch cũng coi như tốn công vô ích một phen.

Nhưng có một điểm có thể khẳng định là hai anh em này đối với Tần Tư Tư đều rất đặc biệt.

Giang Dịch Trạch sở dĩ đặc biệt với Tần Tư Tư là vì Tần Tư Tư là người phụ nữ của anh, lại là vợ hợp pháp của anh, chỉ là tình cảm của hai người này hoàn toàn không giống như người ngoài nhìn vào thấy hài hòa và hữu hảo như vậy.

Có những tình cảm dù tồn tại cũng là từ từ nảy mầm thôi.

Còn sự đặc biệt của Giang Dịch Bạch đối với Tần Tư Tư thì đúng là đáng để người ta suy ngẫm.

Còn về việc đặc biệt ở chỗ nào thì Hạ Lâm tạm thời vẫn chưa nghĩ ra, một người em chồng đặc biệt với chị dâu mình là tình thân?

Hay là một cái gì đó khác?

Ánh mắt Hạ Lâm không nhịn được mà trầm xuống, hai anh em song sinh này thật thú vị.

Mà ở phía bên kia Giang Dịch Bạch bước những bước cực nhanh đi đến trước xe, mở cửa xe, động tác dứt khoát lên xe, từ gương chiếu hậu nhìn thoáng qua Hạ Lâm đang đi theo sau anh suốt quãng đường, khóe miệng lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.

Vị Hạ Lâm này thật thú vị nha, trong tương lai không xa e là cũng sẽ là một đối thủ đấy.

Còn về việc là đối thủ trên phương diện nào thì sau này gặp rồi hãy nói.

Nhưng đối với hạng người như Giang Dịch Bạch mà nói thì bất kể sau này gặp phải đối thủ như thế nào cũng đều là người ngăn g-iết người, phật ngăn g-iết phật.

Bao nhiêu năm qua anh luôn duy trì một vẻ ngoài hiền lành ôn nhu như ngọc, người ngoài đều nói anh tính tình ôn hòa, quân t.ử như ngọc, là một mầm non tốt trầm ổn.

Loại người này thích hợp nhất để sinh tồn trong môi trường lừa lọc lẫn nhau như chính giới, vì vẻ ngoài ôn nhu mà bạn duy trì lâu dài chắc chắn sẽ khiến đối thủ phớt lờ bạn đi, thực ra bạn chính là một con sói đội lốt cừu.

Vào lúc mấu chốt là có thể lộ ra răng nanh, c.ắ.n cho đối thủ lúng túng không biết xoay xở thế nào, vứt giáp bỏ chạy.

Nhưng không ai biết được sự phản nghịch và khát m-áu ẩn sâu trong xương tủy anh, không ai có thể thách thức quyền uy và giới hạn của anh.

Những thứ anh muốn từ trước đến nay đều là phải đạt được mục đích cho bằng được...

Giống như bây giờ anh muốn vội vã gặp được Tần Tư Tư, liền không chút do dự cầm lấy điện thoại trên xe gọi cho Sở Hà.

“Alo, Giang trưởng phòng, chào ngài, có việc gì vậy ạ?”

Đầu dây bên kia vừa mới kết nối là Giang Dịch Bạch đã trực tiếp hạ lệnh.

“Sở Hà, lập tức điều tra cho tôi tung tích của anh trai tôi!”

Đã là Tần Tư Tư bị anh trai anh cướp đi mất rồi thì anh sẽ tìm tận cửa luôn.

Nghĩ vậy Giang Dịch Bạch trực tiếp ngắt điện thoại, chỉ còn lại Sở Hà cầm ống nghe với vẻ mặt ngơ ngác, tự lẩm bẩm.

“Giang trưởng phòng đây là làm sao thế nhỉ?

Hình như là hỏa khí lớn lắm đây!”

Giang trưởng phòng của bọn họ mấy ngày nay hỏa khí rất lớn, cứ hay bắt anh làm mấy việc kỳ quặc không đâu.

Ví dụ như đột ngột bắt anh đưa ra bản vẽ thiết kế cải tạo khu phố cũ do Tần Tư Tư đích thân vẽ, nhìn một cái là mất nửa ngày trời.

Chương 409 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia