“Dù sao người phụ nữ Tần Tư Tư này làm việc trước giờ luôn gan lớn tâm tỉ mỉ, tầm nhìn độc đáo, đi theo cô ta lấy mấy mảnh đất để đó chắc không sai được.”
Còn Tần Tư Tư tất nhiên không biết Giang Dịch Bạch đã hạ quyết tâm định đi theo cô kiếm mảnh đất để đó sau này phát tài lớn, chỉ là nghe Giang Dịch Bạch nói sau khi về sẽ làm báo cáo cấp đất cho cô, vẻ vui mừng nơi đáy mắt càng chân thành hơn, đôi mắt cong cong nói lời cảm ơn.
“Vậy thì cảm ơn anh nhiều nhé, sự phát triển của đội xe chúng tôi sau này hoàn toàn phải nhờ anh tốn tâm sức rồi!"
Khóe miệng Giang Dịch Bạch không nhịn được giật giật, thầm nghĩ:
“Người phụ nữ này cái miệng cứ như bôi mật ấy, trước đây lúc mặc cả với mình thì một bộ giọng điệu sắc sảo không nhường một tấc, đợi đến khi chuyện bàn xong rồi ngược lại dùng tới tôn xưng 'anh' rồi, đúng thật là..."
Gió chiều nào theo chiều ấy nha, nhưng biết làm sao đây?
Hình như anh không ghét ánh mắt lộ vẻ mong đợi và tin tưởng nhìn mình của Tần Tư Tư.
Ngược lại còn có một chút... cảm giác thành tựu.
Thế là người đàn ông trong lòng khá có cảm giác thành tựu đứng bật dậy, tâm trạng khá tốt phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên người nói.
“Được rồi, chuyện đã bàn xong, nhớ lấy những gì cô đã hứa với tôi, nhanh ch.óng mở rộng đội xe của cô, giải quyết nút thắt vận chuyển của Khoáng nghiệp Chí Viễn cho tôi, tôi phải đi đây."
Hôm nay nghe ngóng được nơi ở của Tần Tư Tư, anh đã trốn việc trực tiếp đến đây tìm Tần Tư Tư bàn chuyện, lúc này phải quay về đi làm thôi.
Trong văn phòng còn một đống văn kiện và một đống cuộc họp họp không xuể đang đợi anh, anh phải quay về chìm đắm trong cái công việc khô khan và bề bộn lặp đi lặp lại đơn điệu đó.
Người trong hệ thống là như vậy, mỗi ngày làm những công việc khô khan, rườm rà lại lặp đi lặp lại đơn điệu nhưng lại không thể không tiếp tục vùi đầu khổ cực làm cái công việc lãng phí sinh mạng này.
Tần Tư Tư thấy chuyện đã bàn xong, mục đích của mình đã đạt được, đã là Giang Dịch Bạch muốn đi thì việc nhiệt tình tiễn khách các thứ tự nhiên phải thể hiện cho tốt, đứng dậy ân cần nói.
“Anh yên tâm đi, chuyện tôi đã hứa với anh tự nhiên có thể giải quyết cho anh, để tôi tiễn anh ra ngoài nhé!"
“Ừ!"
Giang Dịch Bạch ừ một tiếng, rất hài lòng với sự biết điều của Tần Tư Tư, nhấc chân đi ra phía ngoài.
Hai người một trước một sau nhanh ch.óng đi tới cửa, Giang Dịch Bạch ngoảnh lại nhìn Tần Tư Tư tự nhiên dừng bước ở trong cửa nói.
“Tiễn đến đây thôi, Tần Tư Tư, đợi hai ngày nữa đến văn phòng của tôi để chốt xong chuyện mảnh đất đó."
Chỗ phía Nam của phía Nam không khó làm, tin rằng chỉ cần báo cáo trình lên sẽ được bật đèn xanh cấp cho thôi.
Bởi vì lúc này tất cả ánh mắt của các lãnh đạo chính quyền Nam Thành đều không đặt trên những mảnh đất phía Nam của phía Nam này, thậm chí còn không đầu tư quá nhiều sự quan tâm.
Ánh mắt và mức độ quan tâm của họ đa số dừng lại trên những dự án tạm thời có thể mang lại nguồn thu cho Nam Thành, còn mức độ quan tâm còn lại đều dùng vào việc đấu đá lẫn nhau rồi.
Tần Tư Tư tự nhiên biết có Giang Dịch Bạch ra mặt thì mảnh đất này của mình sẽ nhanh ch.óng được phê duyệt thôi, nhận được câu trả lời khẳng định của đối phương, lập tức cười rạng rỡ nói.
“Được rồi, vài ngày nữa tôi sẽ tới tìm anh làm các thủ tục liên quan, đợi chuyện xong xuôi sẽ mời anh ăn cơm nhé!"
Chỉ cần mảnh đất đó thành công rơi vào tay cô thì việc mời một bữa cơm gì đó chỉ có thể coi là quà tặng kèm thôi.
Nhưng không ngờ Tần Tư Tư tùy miệng nhắc tới như vậy Giang Dịch Bạch lại cho là thật, đưa ngón tay thon dài ra chỉ về phía Tần Tư Tư từ xa, nghiêm túc nói:
“Đây là cô nói đấy nhé, nợ tôi một bữa cơm đó!"
Cũng không biết tại sao qua lần giao lưu này Giang Dịch Bạch càng cảm thấy thời gian ở bên cạnh Tần Tư Tư lại dễ chịu như vậy, không có một chút cảm giác lạc lõng nào.
Có lẽ đây chính là lý do người thông minh thích giao thiệp với người thông minh chăng, rất nhiều chuyện không cần nói rõ, chỉ cần khơi mào là mọi người đều có thể hiểu rõ lẫn nhau, cảm giác này cho Giang Dịch Bạch một sự chấn động về sự đồng điệu trong tâm hồn giữa hai người.
Cảm giác này rất lạ lẫm, khiến người ta không thể nắm bắt nhưng lại khiến người ta... mê đắm ch-ết tiệt!
Tần Tư Tư lập tức cười đáp ứng.
“Đó là đương nhiên, bữa cơm này nhất định phải ăn!"
Chỉ cần mảnh đất đó có thể lấy được thì đừng nói một bữa cơm, ăn mười bữa tám bữa hoàn toàn không thành vấn đề nha.
Bởi vì hôm nay Giang Dịch Bạch mang đến cho cô nguồn hàng và lợi nhuận phong phú đủ để Tần Tư Tư vui mừng đến mức không tìm thấy đường về, cái người nào đó đang vui mừng đến mức không tìm thấy đường về lại tiếp tục bổ sung.
“Không chỉ ăn một bữa, sau này chỉ cần anh có thời gian chúng ta đều có thể cùng nhau ăn cơm."
Đến lúc đó lại gọi thêm anh trai sinh đôi Giang Dịch Trạch của anh ta nữa, mọi người coi như cùng nhau ăn bữa cơm gia đình thôi.
Có lẽ là người làm chính trị đã quen với việc xã giao tiến thoái có chừng mực với người khác, dẫu sao thì người em chồng này Tần Tư Tư không hề ghét.
Giang Dịch Bạch không ngờ Tần Tư Tư lại nói như vậy, vẻ mặt thoáng hiện sự ngây ngẩn trong giây lát, tiếp đó xẹt qua một tia vui sướng mà chính anh cũng không nhận ra, hài lòng nói.
“Được thôi, câu nói này tôi ghi nhớ rồi!"
Sau này nếu anh có thời gian chắc chắn sẽ thường xuyên đến chỗ Tần Tư Tư ăn chực uống chực.
Từ sau khi hôm nay được ăn món lương quyển phấn chính tay Tần Tư Tư làm và uống canh ô mai, Giang Dịch Bạch bỗng nhiên hiểu ra vẻ mặt đầy kiêu ngạo của anh trai mình khi nhắc tới tay nghề nấu nướng của Tần Tư Tư là thế nào rồi?
Trong nhà có một cô vợ như hoa như ngọc, nấu ăn ngon, ra khỏi cửa lại là một nữ tinh anh thương trường sấm lộng gió giật, đúng là người trợ thủ đắc lực “lên được phòng khách, xuống được nhà bếp" mà.
Anh trai anh quả thực là một người đàn ông hạnh phúc!
Nghĩ vậy Giang Dịch Bạch bỗng nhiên có chút hâm mộ anh trai mình rồi, hóa ra hôn nhân mang lại cho một người đàn ông không chỉ là sự chín chắn và trưởng thành, mà còn có cả những hạnh phúc mà người khác hâm mộ nhưng lại không có được.
Nếu bên cạnh anh cũng có một người phụ nữ như Tần Tư Tư, mỗi ngày ở bên cạnh anh hỏi han ân cần, vì anh mà xuống bếp nấu canh, vì anh mà xắn tay áo đứng trên đỉnh cao thương trường lặng lẽ khuấy động phong vân.
Anh nghĩ có lẽ anh cũng sẽ vì một người phụ nữ như vậy mà dừng chân, để lại tất cả sự dịu dàng và luyến ái trong đời cho cô ấy chăng!
Còn Tần Tư Tư tự nhiên không biết trong lòng Giang Dịch Bạch đã xẹt qua đủ loại tình ý lạ lẫm và chua xót, hớn hở nói một câu với Giang Dịch Bạch sắp đi xa.