“Bạch Triển Thành, cậu đang làm cái gì thế hả?

Giang xứ của chúng ta tới rồi đây."

Thật là, cũng không thể trách Sở Hà gào thét một cách mất hình tượng như vậy.

Ở công trường máy móc gầm rú, mọi người đang bận rộn làm việc túi bụi này lại chưa có bộ đàm gì cả, giao tiếp cơ bản đều dựa vào hét.

Cũng may Sở Hà ngày thường trông có vẻ ôn hòa nho nhã, nhưng tiếng hét này lại thể hiện rõ bản sắc đàn ông.

Mọi người có mặt tại hiện trường đều bị tiếng hét này làm cho giật mình mà hướng tầm mắt về phía đó.

“Sao anh ta lại tới đây?"

Tần Tư Tư cũng lộ vẻ nghi hoặc nhìn Giang Dịch Bạch, những phỏng đoán trong lòng cuối cùng cũng trở thành sự thật.

Giang Dịch Bạch rất có thể chính là ông chủ lớn đứng sau màn của Khoáng nghiệp Chí Viễn.

Nếu không thì lúc này Giang Dịch Bạch không nên xuất hiện ở đây.

Hôm nay là ngày đầu tiên Công ty vận tải Cự Long và Khoáng nghiệp Chí Viễn hợp tác, nếu Khoáng nghiệp Chí Viễn không có bất kỳ mối liên hệ nào với Giang Dịch Bạch thì Giang Dịch Bạch lẽ ra phải đang ngồi trong văn phòng họp hành hoặc đi cùng lãnh đạo khảo sát, chứ không phải xuất hiện ở đây.

Nhưng Giang Dịch Bạch lại xuất hiện, hơn nữa còn vào ngày đầu tiên lãnh đạo chủ chốt của cả hai công ty cùng chứng kiến việc khởi động ngành vận tải hàng hóa.

Điều đó chứng tỏ ông chủ đứng sau màn của Khoáng nghiệp Chí Viễn này rất có thể là Giang Dịch Bạch, Bạch Triển Thành chỉ là đối tác của anh mà thôi.

Giống như Tề Đằng và Giang Dịch cùng đầu tư vào Địa ốc Hằng Đại, vì thân phận đặc biệt của Giang Dịch nên Tề Đằng chịu trách nhiệm xử lý các công việc hàng ngày.

Còn tính chất công việc của Bạch Triển Thành chắc cũng tương tự như Tề Đằng.

Hai anh em sinh đôi nhà họ Giang này quả thật là biết tính toán, vừa nắm chắc công việc chuyên môn vừa nắm bắt kinh tế, không bỏ sót cái nào.

Ngay lúc Tần Tư Tư đang suy nghĩ đủ điều trong lòng thì Bạch Triển Thành đã bị tiếng hét kinh thiên động địa của Sở Hà làm cho ngẩng đầu lên.

Anh ta nghi hoặc nhìn về phía hai người ở bên cạnh chiếc xe Jeep phía xa, khóe miệng không nhịn được mà giật giật, cũng chẳng buồn tán tỉnh Tần Tư Tư nữa.

Anh ta nhấc chân đi về phía Giang Dịch Bạch và Sở Hà đang bước tới, miệng oang oang nói.

“Vãi thật, sao hai người lại tới đây?"

Chẳng phải trước đó Giang Dịch Bạch nói chỉ làm ông chủ đứng sau màn, sẽ không xuất hiện ở những dịp quan trọng sao?

Sao đột nhiên lại tới?

Hai người cùng nhau hợp tác mở công ty nhiều năm qua, rất nhiều việc mang tính quyết sách trước đây hai người đều liên lạc qua điện thoại để đưa ra quyết định.

Giờ đây, vào ngày đầu tiên hợp tác vận tải với Công ty vận tải Cự Long, Giang Dịch Bạch thế mà lại xuất hiện ở nơi công cộng, hơn nữa còn xuất hiện trước mặt bao nhiêu người như vậy, tên này rốt cuộc định làm trò quái gì đây?

Đã nói là làm ông chủ đứng sau màn cơ mà?

Đã nói là phải giữ vẻ huyền bí cơ mà?

Đã nói là nhất định phải khiêm tốn kiếm tiền lớn cơ mà?

Đều không tồn tại nữa đúng không?

Hay là nói bao nhiêu năm qua, hai người hợp tác thuận buồm xuôi gió khiến Giang Dịch Bạch quên mất thân phận của mình chỉ là một chính khách, không thích hợp xuất hiện ở những dịp thương mại như thế này.

Bạch Triển Thành lải nhải trong lòng, đủ loại ý nghĩ không hợp thời lướt qua não bộ, trong chớp mắt đã mặt đối mặt với Giang Dịch Bạch đang đi tới.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, mang theo ý vị khó hiểu.

Cuối cùng Bạch Triển Thành không nhịn được mở miệng hỏi.

“Giang Dịch Bạch, sao hôm nay lại nghĩ tới chuyện qua đây?"

Đã bảo làm ông chủ bí mật rồi cơ mà?

Cứ thế này rình rang xuất hiện, sợ người ta không biết Khoáng nghiệp Chí Viễn có liên quan tới anh sao?

Ánh mắt Giang Dịch Bạch không nhìn Bạch Triển Thành mà dừng lại trên người Tần Tư Tư ở phía xa.

Hôm nay Tần Tư Tư mặc một bộ đồ thể thao đen trắng phối hợp rất hài hòa và tươm tất, đi đôi giày thể thao cùng bộ, cả người đứng giữa đám đông vẫn rạng rỡ như vậy, trông đầy sức trẻ và sức sống, bộ dạng tràn đầy nhiệt huyết khiến tâm trạng anh không khỏi vui vẻ hẳn lên, thản nhiên nói.

“Đến xem người nhà."

Đúng vậy, chính vào khoảnh khắc vừa rồi, khi xuống xe nhìn thấy ánh mắt Bạch Triển Thành nhìn chằm chằm Tần Tư Tư, anh đột nhiên nảy sinh sự cảnh giác.

Đó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ, hơn nữa tính xâm lược rất mạnh, ý vị chiếm hữu kiểu sói rất nồng đậm.

Liên tưởng tới cuộc điện thoại Bạch Triển Thành gọi cho anh mấy ngày trước với vẻ đầy hứng khởi, nói rằng anh ta yêu rồi, để ý một người phụ nữ, anh lập tức hiểu ra người phụ nữ mà Bạch Triển Thành để ý chính là Tần Tư Tư.

Chuyện này sao có thể chứ?

Một người phụ nữ thuần khiết và thông tuệ như Tần Tư Tư tuyệt đối không thể để con bướm hoa như Bạch Triển Thành trêu chọc được.

Thế giới của Tần Tư Tư không cho phép Bạch Triển Thành nhúng tay vào.

Vì vậy, ngay khi vừa xuất hiện, anh nhất định phải bày tỏ thái độ của mình một cách rõ ràng, phải công khai thân phận của Tần Tư Tư để tên nhóc Bạch Triển Thành này biết khó mà lui.

Dù nói thế nào thì bây giờ Tần Tư Tư cũng là chị dâu của anh, nói cách khác là người nhà của anh thì không sai vào đâu được.

Khi anh chưa chắc chắn tuyệt đối có thể thu phục người phụ nữ này vào lòng thì tuyệt đối không thể để bất kỳ ai nhòm ngó Tần Tư Tư.

Tất nhiên, so với sự bảo vệ đột nhiên trỗi dậy trong lòng Giang Dịch Bạch, Bạch Triển Thành lại không hề hay biết, ngược lại còn đầy ẩn ý nhìn theo ánh mắt của Giang Dịch Bạch về phía Tần Tư Tư ở xa xa, khóe miệng khẽ nhấm nháp hai chữ.

“Giai nhân?"

Đúng vậy, lúc này Tần Tư Tư đứng giữa đám đông, mặc một bộ đồ thể thao tràn đầy sức sống, trông thanh khiết như đóa hoa sen mới nở mà không kém phần quyến rũ, giống như một đóa hồng nở rộ lúc sáng sớm, rực rỡ lay động lòng người, không hổ là người phụ nữ anh ta nhìn trúng, quả nhiên xứng đáng là một tuyệt đại giai nhân không sai vào đâu được.

Thế là Bạch Triển Thành cũng không vòng vo, dùng ngón tay chỉ về phía Tần Tư Tư nói.

“Giang Dịch Bạch, anh nói tuyệt sắc giai nhân là không sai, lần này coi như anh có mắt nhìn.

Người phụ nữ đằng kia chính là mỹ nữ mà mấy ngày trước tôi nói với anh là tôi nhìn trúng đấy, quả thực là một tuyệt đại giai nhân.

Tôi nói với anh nhé..."

Ánh mắt Bạch Triển Thành nhìn chằm chằm vào Tần Tư Tư trong đám đông, từng nụ cười từng cái liếc mắt của người phụ nữ đó trong mắt anh ta lúc này trông vô cùng sinh động.

Miệng anh ta thì liêu liêu liên tục nói với Giang Dịch Bạch về đủ thứ tốt đẹp của Tần Tư Tư, từ khuôn mặt xinh đẹp tới thân hình quyến rũ, rồi tới cả cái đầu thông minh, sáng suốt của người phụ nữ này như thế nào, đều được anh ta kể hết một lượt.

Anh ta hoàn toàn không chú ý tới việc trong những lời lải nhải của mình, ánh mắt Giang Dịch Bạch đột nhiên trở nên lạnh lùng và trầm xuống, sắc mặt càng tối sầm như nhọ nồi.

Mãi cho đến cuối cùng, Giang Dịch Bạch không chịu nổi ánh mắt bỉ ổi của Bạch Triển Thành nhìn Tần Tư Tư nữa, liền lên tiếng ngắt lời.

“Đủ rồi, Bạch Triển Thành, cậu có biết mình đang nói cái gì không?

Cậu nói người phụ nữ cậu nhìn trúng là chị dâu Tần Tư Tư của tôi, tức là người nhà của tôi đấy!"

Chương 489 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia