“Dịch Trạch à, mẹ bảo này...”

Tiếc là bà ta chưa kịp nói xong đã bị giọng nói lịch sự mà khách sáo của đối phương ngắt lời.

“Chào bà, thưa bà, Đoàn trưởng Giang của chúng tôi đã dẫn đội đi tập huấn rồi.

Phiền bà để lại thông tin liên lạc, khi nào Đoàn trưởng Giang về tôi sẽ báo lại với anh ấy để anh ấy gọi lại cho bà!”

Lưu Hồng:

“...”

Cái quái gì thế này.

Định tìm người để mách lẻo mà lại không tìm thấy con trai, khiến bà ta uất ức không để đâu cho hết.

Cúp điện thoại, Lưu Hồng hằn học nói với Đông Phương:

“Đông Phương ơi, Dịch Trạch nhà bác đi tập huấn mất rồi, không tìm được nó, giờ tính sao đây?”

Không tìm được người, không mách lẻo được, chuyện ly hôn này tự nhiên cũng chẳng thành được ngay.

Đông Phương đứng một bên nhìn vẻ mặt hậm hực của Lưu Hồng, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.

Trong lòng cô ta thầm nghĩ cái con mụ Tần Tư Tư này vận khí tốt thật đấy, định mách tội để phá đám cho hai người ly hôn thì Giang Dịch Trạch lại dẫn người đi tập huấn mất tiêu.

Quả nhiên là người xấu thì vận khí tốt, nếu không sao người ta lại bảo “người tốt không thọ, kẻ xấu sống ngàn năm" chứ?

Tuy nhiên, những gì Tần Tư Tư làm hôm nay thực sự khiến người ta không chấp nhận nổi.

Không để người nhà họ Giang biết được phẩm tính của Tần Tư Tư thì cô ta đương nhiên không cam lòng.

Đông Phương đảo mắt một cái, dịu dàng nói với Lưu Hồng:

“Bác gái à, Giang Dịch Trạch không có ở đây thì bác có thể gọi cho bác trai mà.

Nhân tiện kể với bác ấy về những hành động hôm nay của Tần Tư Tư, rồi gọi luôn cho Giang Dịch Bạch, cũng thuận miệng nhắc nhở anh ấy về thái độ tệ hại của Tần Tư Tư.

Để mọi người đều biết bộ mặt xấu xa của chị ta xong, sau này bác muốn đuổi Tần Tư Tư ra khỏi nhà cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Phải rồi, chỉ cần cả gia đình này đều hiểu được bộ mặt xấu xa của Tần Tư Tư thì sau này việc đuổi cô ra khỏi nhà sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Cô ta muốn tất cả mọi người trong Giang gia đều nảy sinh ác cảm với Tần Tư Tư.

“Phải đấy, sao bác lại không nghĩ ra nhỉ?

Bác sẽ gọi cho chồng bác trước, kể cho ông ấy nghe bộ mặt xấu xa của đứa con dâu này, đến hàng hóa của nhà mình mà cũng không cho đội xe giúp vận chuyển.

Sau đó sẽ gọi cho Dịch Bạch, kể cho nó nghe về hành vi tệ hại của chị dâu nó, để xem thằng nhóc đó còn dám thỉnh thoảng nhắc đến cái tốt của Tần Tư Tư trước mặt bác nữa không, xem sau này nó còn mặt mũi nào mà nói.”

Nói xong, bà ta vội vàng cầm điện thoại gọi cho Giang Thiên Nhiễu.

Lưu Hồng đang bận rộn mách lẻo với chồng mà hoàn toàn không để ý thấy.

Lúc bà ta đang quay số, trên mặt Đông Phương hiện lên một nụ cười gian xảo như thể mưu kế đã thành công.

Nụ cười đó rất nham hiểm và rất khiến người ta... ghét bỏ.

Giang Dịch Bạch ngồi ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, Sở Hà lái xe ở phía trước.

Chiếc xe sang trọng khiêm tốn lướt qua những con phố không mấy đông đúc của thành phố, hướng về địa điểm cải tạo khu cũ.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại trên xe vang lên.

Giang Dịch Bạch mở mắt, đôi đồng t.ử đen sẫm xẹt qua một tia sắc lẹm, sau đó anh ra hiệu cho Sở Hà tiếp tục lái xe, một tay nhấc điện thoại lên.

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên trong xe.

“Alo, xin chào, xin hỏi tìm ai?”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói giận dữ và hơi ch.ói tai của Lưu Hồng.

“Dịch Bạch à, mẹ đây!”

Nghe thấy giọng Lưu Hồng, đôi mày Giang Dịch Bạch không nhịn được mà nhíu lại, anh day day trán một cách bất đắc dĩ rồi nói:

“Mẹ, mẹ có chuyện gì thế?

Con đã bảo rồi, đây là điện thoại công việc, không có chuyện gì khẩn cấp thì đừng gọi vào số này.”

Đúng vậy, cái điện thoại trên xe này rất ít người biết, thường chỉ có bạn bè thân thiết và người nhà mới biết số, nhưng nó cũng chỉ dùng để liên lạc những việc khẩn cấp.

Chỉ có mẹ anh là thỉnh thoảng lại gọi điện quấy rầy.

Lúc thì hỏi anh đã ăn cơm chưa, có cần người mang cơm đến không, lúc thì hỏi anh có về ngủ không.

Toàn là những chuyện vặt vãnh, chẳng có việc gì lớn lao cả.

Hiện tại, anh đang vội đến địa điểm cải tạo khu cũ để xem tiến độ thi công hạ tầng công trình cải tạo khu cũ của Nam thành, nhân tiện hẹn gặp Tần Tư Tư ở đó.

Để thảo luận với cô về những sắp xếp công việc bước tiếp theo.

Anh cứ tưởng cuộc điện thoại này một là bên phía đơn vị thi công gọi tới, hai là Tần Tư Tư gọi hỏi anh đã đến chưa, hoặc có chuyện quan trọng, tài liệu cần bàn giao, ai mà ngờ lại là mẹ anh gọi tới chứ?

Quả nhiên, Lưu Hồng ở đầu dây bên kia nghe giọng điệu của con trai không tốt, lập tức nói:

“Con trai à, sao con lại dùng giọng điệu đó thế?

Mẹ gọi điện cho con chắc chắn là có việc khẩn cấp rồi!”

Giang Dịch Bạch vừa nghe giọng điệu này của Lưu Hồng là biết trong nhà chắc chắn chẳng có chuyện gì lớn xảy ra cả.

Mẹ anh gọi tới chắc chắn lại là chuyện vặt vãnh không đáng gọi là chuyện, anh đành bất đắc dĩ trấn an:

“Mẹ, mẹ có việc gì khẩn cấp thì nói nhanh lên, con đang bận lắm!”

Chủ yếu là mẹ anh gọi tới thì không có việc gì cũng có thể lôi ra kể cả buổi, cái điện thoại này cứ bị chiếm máy mãi, vạn nhất có người thực sự có việc tìm anh mà gọi không được thì hỏng bét chuyện lớn.

Lưu Hồng ở đầu dây bên kia nghe con trai nói công việc bận rộn, giọng điệu lập tức trở nên rất nghiêm túc, có chút cảm giác khàn cả giọng:

“Con bận, lần nào mẹ gọi con cũng bảo bận.

Lúc nãy mẹ gọi cho bố con, ông ấy cũng lấy cớ công việc bận rộn rồi cúp thẳng điện thoại của mẹ, làm mẹ tức đến giờ vẫn chưa nguôi đây này.”

Giang Dịch Bạch cầm ống nghe nghe giọng nói hơi ch.ói tai của mẹ mình, mày nhíu càng c.h.ặ.t hơn, bất đắc dĩ nói:

“Mẹ, mẹ đừng nói vòng vo nữa, có chuyện gì thì nói nhanh lên, con đang bận thật đấy.

Nếu làm trễ nải công việc của con thì tiền đồ của con trai mẹ mẹ không cần nữa à.”

Mẹ anh chính là như vậy, không phân biệt được chuyện nào nặng nhẹ, cấp bách.

Bắt được chuyện gì cũng có thể kể lể nửa ngày, đúng là ở nhà rảnh rỗi quá mức mà!

Lưu Hồng vốn định nói thêm vài câu linh tinh, nghe con trai nói ảnh hưởng đến tiền đồ thì không dám nói nhảm nữa, vội vàng kể:

“Dịch Bạch ơi, hôm nay mẹ gọi điện là về chuyện cái đội xe của chị dâu con ấy.

Con không biết đâu, cái con mụ nông thôn đó đúng là lòng lang dạ thú mà!

Trong tay có cái đội xe mà không thèm cho đội xe đến giúp gia đình vận chuyển hàng, còn trực tiếp bắt tài xế vứt hết hàng đã bốc lên xe xuống rồi đưa đội xe đi luôn, con xem có tức không chứ?”

Giang Dịch Bạch nghe mẹ mình càm ràm, lông mày không nhịn được mà nhíu lại, hỏi ngược lại:

Chương 521 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia