“Nghĩ đến đây, chàng trợ lý nhỏ trong lòng cũng không khỏi khâm phục người chèo lái Công ty Vận tải Cự Long – Tần Tư Tư, đúng là một tay buôn bán cừ khôi.”
Dĩ nhiên, so với sự khâm phục tràn đầy trong mắt chàng trợ lý nhỏ thì khóe miệng Hạ Lâm chỉ hơi nhếch lên, thản nhiên nói:
“Chuyện trong dự tính thôi.
Đúng rồi, mấy ngày nay Tần Tư Tư đang bận việc gì?”
Vẫn nhớ lúc anh rời khỏi Nam Thành, Tần Tư Tư vẫn đang dẫn đội xe đi vận chuyển, đích thân tới tuyến đầu vận chuyển, tận tụy làm gương, cũng được coi là một nữ ông chủ dám nghĩ dám làm rồi.
Nghe thấy sếp nhà mình hỏi về Tần Tư Tư, chàng trợ lý nhỏ lộ ra vẻ mặt “tôi biết ngay anh sẽ hỏi như vậy mà", tiếp tục nói:
“À, mấy ngày anh đi, Tần Tư Tư hoặc là ở Công ty Vận tải Cự Long xử lý công việc, hoặc là dẫn anh em đi chạy vận chuyển ở tuyến đầu.
Hôm nay cô ấy đã tới công trường cải tạo khu phố cũ, cùng Trưởng phòng Giang thảo luận về công trình cải tạo phố cũ và phương án cơ sở hạ tầng đấy ạ.”
“Cô ấy ở cùng Giang Dịch Bạch!”
“Đúng vậy ạ.
Lúc tôi vừa mới qua đón anh thì Tần Tư Tư vẫn đang cùng Trưởng phòng Giang đi chợ mua thức ăn.
Theo tin tức chúng tôi dò hỏi được, nghe nói hai người họ định mua đồ về nhà để làm món tôm hùm đất cay đấy ạ.”
Hạ Lâm nhướng mày, lộ vẻ trầm tư:
“Tôm hùm đất cay?
Nghe có vẻ rất ngon đấy.”
Trợ lý:
“...”
Tôm hùm đất cay nghe thì đúng là rất ngon, nhưng chuyện đó có liên quan gì đến họ không?
Ngay sau đó đã nghe thấy ông chủ Hạ nhà mình dặn dò tài xế phía trước:
“Đi thẳng tới nhà Tần Tư Tư ở đường Nam Uyển đi, chúng ta không về công ty nữa.”
Trợ lý:
“...”
Hóa ra món tôm hùm đất cay này thực sự có liên quan đến họ, ông chủ nhà họ muốn đi ăn chực đây mà!
Không biết những kẻ tiểu tốt như họ có thể đi theo ăn chực không nhỉ?
Tôm hùm đất cay nghe có vẻ rất tuyệt vời đấy!
Nhưng thực tế đã sớm khiến chàng trợ lý nhỏ hiểu ra rằng người đi ăn chực là Hạ tổng nhà họ, còn tôm hùm đất cay gì đó thực sự chẳng liên quan gì đến những kẻ tiểu tốt như họ cả.
Bởi vì xe vừa mới đưa Hạ Lâm tới đường Nam Uyển, Hạ Lâm đã không đợi nổi trợ lý xuống mở cửa cho mình, anh trực tiếp bước xuống từ ghế sau, rồi cũng chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà dặn dò:
“Các cậu về công ty trước đi, tôi tìm Tần Tư Tư có chút việc, lát nữa tôi tự về công ty sau.
Có chuyện gì thì liên lạc kịp thời.”
Trợ lý:
“Vâng, Hạ tổng, tôi và tài xế về ngay đây ạ.”
Được rồi, cái chuyện ăn chực uống chực này quả nhiên chẳng liên quan gì đến họ, phen này có thể ch-ết tâm quay về ăn cơm hộp được rồi.
Hạ Lâm bước vào cổng viện ở đường Nam Uyển, từ đằng xa đã ngửi thấy trong không khí thoang thoảng một mùi cay nồng thơm phức.
Anh không nhịn được mà đứng sững tại chỗ, hít sâu một hơi, cảm thấy cả người sảng khoái hẳn lên, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến hết.
Mùi vị của gia đình có lẽ chính là cảm giác của giây phút này.
Về đến nhà có người chờ đợi mình, có người đang bận rộn trong bếp làm món ngon cho mình, để mình trút bỏ hết mệt mỏi, lập tức đắm mình vào những món mỹ vị.
Cảm giác này thật khiến người ta... khao khát, khiến người ta... luyến tiếc biết bao.
Giang Dịch Bạch đang đứng trong sân nhà ở đường Nam Uyển, theo lời dặn của Tần Tư Tư đi hái mấy lá chanh mang qua để định trộn vào tôm hùm đất cay làm gia vị.
Vừa quay người lại đã thấy Hạ Lâm không mời mà đến trong sân, vẻ mặt lười biếng ban nãy lập tức trở nên lạnh lùng.
Tâm trạng tốt đẹp đang tràn đầy trong lòng bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Anh sải bước, mặt lạnh tanh đi tới, liếc nhìn Hạ Lâm một cái, không vui nói:
“Hạ Lâm, anh đến đây làm gì thế?
Sao chỗ nào cũng thấy bóng dáng anh vậy nhỉ?”
Đường đường là Hạ tổng mà không có việc gì làm hay sao?
Chẳng phải nói việc kinh doanh làm lớn lắm à?
Sao cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện bên cạnh Tần Tư Tư thế?
Hạ Lâm đang nhắm mắt cảm nhận sự ngọt ngào của gia đình thì bất thình lình nghe thấy giọng nói của Giang Dịch Bạch, tâm trạng lập tức không vui nổi.
Anh mở mắt ra, mất kiên nhẫn liếc nhìn người đàn ông trước mặt, cũng chẳng vừa mà đáp lại:
“Giang đại trưởng phòng, tôi đến đây làm gì còn cần phải báo cáo với anh sao?
Tôi và Tần Tư Tư là đối tác làm ăn, tôi muốn đến tìm cô ấy lúc nào chẳng lẽ còn phải báo cáo với anh một tiếng à?
Anh cũng đừng quên mình chỉ là người trong biên chế thôi, quản tốt đám cấp dưới trong biên chế của anh đi, hà tất gì phải quản đến đầu tôi?”
Thật là, định đến ăn chực một bữa mà cơm còn chưa thấy đâu đã có một con ruồi đáng ghét cứ vo ve trước mặt.
Nếu anh nhớ không lầm thì Tần Tư Tư là vợ của Giang Dịch Tùng.
Giang Dịch Bạch – một đứa em chồng mà thỉnh thoảng cứ chạy tới nhà chị dâu ăn chực này nọ, cũng có tư cách gì mà nói anh chứ.
Hai người họ đúng là tám lạng nửa cân, đều mang cái tâm tư muốn đào chân tường cả, chẳng ai có quyền nói ai, cũng chẳng ai quản được ai.
“Anh...”
Giang Dịch Bạch không ngờ Hạ Lâm không chỉ là một tay kinh doanh giỏi mà lúc mỉa mai người khác cũng chẳng chịu kém cạnh chút nào, trực tiếp bị chặn họng đến mức không nói nên lời.
Dĩ nhiên, Giang Dịch Bạch cũng chẳng phải dạng vừa, bị Hạ Lâm mắng xong liền lập tức phản công:
“Được thôi, Tần Tư Tư là đối tác làm ăn của anh, đúng vậy, anh muốn đến thì đến, tôi quả thực không quản được anh.
Nhưng anh đến cũng thật không đúng lúc chút nào, bây giờ là giờ cơm rồi, tôi và Tần Tư Tư chỉ chuẩn bị phần cơm cho hai người thôi, anh đừng có hòng tới đây ăn chực này nọ, không có phần của anh đâu, biết điều thì mau biến đi cho khuất mắt tôi!”
Nói xong, anh cầm lá chanh hiên ngang bước đi, chỉ để lại một mình Hạ Lâm đứng tại chỗ, mặt mày xanh mét vì tức giận.
Cái tên Giang Dịch Bạch này mồm mép cũng độc thật đấy.
Quả nhiên là người trẻ tuổi mà đã leo lên được chức trưởng phòng chính thức đúng là có vài bản lĩnh, ngay cả cãi nhau cũng không chịu thua kém chút nào.
Lời của Giang Dịch Bạch lần này thực sự làm anh tức nổ đổng rồi.
Lúc anh tới đây đúng là chưa nói với Tần Tư Tư chuyện đến ăn chực, nhưng người đã tới đây rồi, tổng không thể vì bị Giang Dịch Bạch mắng vài câu mà quay về luôn được.
Hạ Lâm đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đắc ý rời đi của Giang Dịch Bạch, đột nhiên nảy ra một ý, mặt dày vô đối nói:
“Tôi cứ tới ăn chực đấy thì sao?
Tần Tư Tư cũng đâu có bảo không cho tôi tới ăn chực đâu.
Ai bảo nấu cơm thì chỉ nấu phần cho hai người, Tần Tư Tư chắc chắn sẽ không để tôi nhịn đói đâu.
Biết đâu cô ấy lại nhường cho tôi một nửa phần ăn của mình thì sao?”
Giang Dịch Bạch đang nghênh ngang bước đi phía trước, bất thình lình nghe thấy mấy câu này thì chân run lên một cái, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.
Sau khi khó khăn lắm mới đứng vững lại được, anh không nhịn được mà quay người lại, lẳng lặng giơ ngón tay cái về phía Hạ Lâm, sau đó từ từ chúi xuống dưới đất.