Nụ cười trên khóe miệng Hạ Lâm sắp bị chuột rút đến nơi rồi, anh cười đáp:

“Nếu đã vậy thì anh cung kính không bằng tuân mệnh vậy!”

Nghe thấy cái tên mặt dày nào đó đã ăn chực thành công, Giang Dịch Bạch gần như dùng cái giọng nghiến răng nghiến lợi mà dặn dò:

“Vậy mà anh còn không mau đi bày bát đũa đi?”

Thật là, anh vẫn luôn duy trì cái vẻ ngoài ôn nhu như ngọc, vậy mà đã bị cái tên mặt dày Hạ Lâm này chọc cho tức đến mức vỡ cả hình tượng.

Còn cái người vừa ăn chực thành công kia thì cố nhịn cười, cung kính đáp:

“Tuân lệnh, Giang đại trưởng phòng, tiểu nhân đi bày bát đũa ngay đây ạ!”

Nói xong anh vội vàng chuồn lẹ, nếu không đi chắc anh sẽ cười đến nội thương mất.

Còn Tần Tư Tư thì sao?

Lúc này toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt vào đống tôm hùm đất trong nồi, hoàn toàn không nhận ra khói lửa chiến tranh giữa hai người đàn ông này.

Cô chỉ tưởng hai người đàn ông to xác này chỉ là đang phân công hợp tác, ngồi đợi ăn cơm thôi.

Đợi đến khi tôm hùm đất ra lò, Giang Dịch Bạch rất đúng lúc mang tới ba cái đĩa.

Tần Tư Tư chia đều tôm hùm đất cay vào ba cái đĩa, lại dùng một cái đĩa lớn đựng nốt phần tôm hùm đất còn lại, đây là bữa trưa để dành cho Nam Hùng và Sở Hà.

Sau đó, Tần Tư Tư chẳng chút khách sáo mà sai bảo Giang Dịch Bạch bên cạnh:

“Anh bưng tôm hùm đất ra bàn ăn trước đi, tôi trụng thêm một mẻ mì trắng nữa.

Lát nữa dùng nước sốt tôm hùm đất trộn mì ăn, ngon lắm đấy!”

Chỉ ăn tôm hùm đất thôi thì không được, dĩ nhiên là phải ăn thêm chút món chính nữa.

Món chính hôm nay chính là mì.

Dù sao gia vị của món tôm hùm đất này cũng rất đầy đủ, cay nồng và đậm đà, lát nữa dùng nước sốt tôm hùm đất trộn mì chắc chắn là một món tuyệt phẩm.

Giang Dịch Bạch hơi gật đầu, khuôn mặt ôn nhu như ngọc treo một nụ cười ấm áp, đắc thể nói:

“Được thôi, vất vả cho cô rồi, tôi bưng tôm hùm đất ra bàn ăn ngay đây.”

Nói xong, anh thuận tay bưng hai đĩa tôm hùm đất đi về phía bàn ăn.

Đợi đến khi quay người đi, vẻ mặt ôn nhu như ngọc trên mặt Giang Dịch Bạch biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là một khuôn mặt lạnh lùng như băng.

Khi ra tới bàn ăn, thấy Hạ Lâm đang bày bát đũa trên bàn, khuôn mặt băng giá của Giang Dịch Bạch càng lạnh hơn lúc nãy.

Tiếc thay, cái kẻ mặt dày kia giả vờ như không thấy vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lẽo của Giang Dịch Bạch, cứ thế sán lại hỏi:

“Sao chỉ có hai cái đĩa thôi?

Phần của tôi đâu?”

Ba người ăn cơm mà Giang Dịch Bạch chỉ bưng hai cái đĩa, rõ ràng là không có phần của anh rồi!

Kết quả là Giang Dịch Bạch chẳng nể nang gì đối phương, đầu cũng không thèm ngẩng, thậm chí đến một ánh mắt cũng chẳng buồn ném cho Hạ Lâm, lạnh lùng thốt ra:

“Ăn chực uống chực mà còn mặt mũi đợi tôi bưng ra cho à?

Tự mình đi mà bưng, ở bên phía nhà bếp ấy.”

Hạ Lâm:

“...”

Được thôi, là ai bảo ăn chực uống chực thì không xứng được người khác bưng đồ ăn cho chứ.

Anh tự đi bưng là được chứ gì.

Thế là cái người mặt dày tới ăn chực kia đứng dậy, mặt không cảm xúc nói:

“Chẳng phải chỉ là bưng cái đĩa thôi sao?

Không bưng cho tôi thì tôi tự đi bưng là được.”

Nói xong, anh đứng bật dậy, sải bước đi về phía bếp.

Ngay khoảnh khắc bước vào bếp, vẻ mặt không cảm xúc của Hạ Lâm lập tức chuyển thành nụ cười rạng rỡ, vẻ mặt như vừa trúng độc đắc hàng triệu đồng, cười nói:

“Tần Tư Tư à, một mình em bận rộn trong bếp vất vả quá, để anh vào phụ bưng đĩa cho nhé.”

Tần Tư Tư đang mải mê khuấy nồi mì trắng, nghe thấy giọng nói của Hạ Lâm liền quay đầu lại mỉm cười với anh:

“Anh Hạ Lâm, ở đây chỉ có ba chúng ta thôi, vậy thì chúng ta tự mình ra tay, cơm no áo ấm.

Phiền anh bưng đĩa tôm hùm đất này ra, rồi thuận tay bưng luôn mấy ly nước giải khát kia ra nhé!”

Đúng vậy, trước khi làm tôm hùm đất, Tần Tư Tư đã pha sẵn mấy ly nước giải khát, đặt sang một bên để nguội bớt.

Lúc này nhiệt độ vừa phải, rất thích hợp để uống khi ăn tôm hùm đất cay, làm sao có thể thiếu nước giải khát được chứ?

Hạ Lâm nhìn theo hướng cô chỉ, quả nhiên thấy cạnh bếp bày ra mấy ly nước giải khát ngay ngắn.

Hạ Lâm vỗ ng-ực đảm bảo:

“Không vấn đề gì, cứ giao cho anh!”

Nói xong, anh bưng một đĩa tôm hùm đất lên, thuận tay bưng hai ly nước giải khát rồi đi.

Đừng hỏi tại sao anh chỉ bưng có hai ly nhé, cố ý đấy!

Ai bảo lúc nãy có người bưng tôm hùm đất mà chỉ bưng có hai đĩa cơ chứ?

Bây giờ anh bưng nước giải khát cũng chỉ bưng có hai ly thôi.

Giang Dịch Bạch muốn uống nước giải khát thì tự vào mà bưng.

Còn Tần Tư Tư lúc này đang đứng trước bếp, vừa dùng đũa khuấy mì trong nồi, vừa nhìn bóng lưng Hạ Lâm rời đi, trong lòng thầm thắc mắc:

“Giang Dịch Bạch và Hạ Lâm này lạ thật đấy.

Lúc trước Giang Dịch Bạch bưng tôm hùm đất, bưng có hai đĩa là đi luôn, rõ ràng đĩa không to, hoàn toàn có thể bưng ba đĩa đi cùng lúc, vậy mà anh ta cứ cố tình để lại một đĩa tôm hùm đất.

Hạ Lâm này vào bưng nước giải khát cũng lạ, rõ ràng có thể bưng cả ba ly cùng lúc mà anh ta chỉ bưng có hai ly rồi đi, chẳng phải vẫn còn một người không có nước sao?

Rốt cuộc là họ đang làm cái trò gì vậy?”

Vừa dứt lời thì thấy Giang Dịch Bạch đi vào, mỉm cười ôn nhu như ngọc với cô, bưng ly nước giải khát lên rồi vội vã đi về phía bàn ăn!

Ngay khoảnh khắc Giang Dịch Bạch quay người đi, Tần Tư Tư rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của anh.

Khi cô nhìn kỹ lại thì Giang Dịch Bạch đã đi xa, cứ như vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi vừa rồi chỉ là ảo giác của cô vậy.

Tần Tư Tư:

“...”

Chẳng lẽ là cô nhìn nhầm, hay là giữa hai người đàn ông này việc phân công không thống nhất, hợp tác có vấn đề?

May mà mì trong nồi lúc này đã đến lúc vớt ra rồi, Tần Tư Tư cũng không buồn thắc mắc nhiều nữa, vội vàng cầm bát bên cạnh vớt mì ra.

Cô gọi Nam Hùng và Sở Hà vào bưng phần ăn và tôm hùm đất của họ, còn ba bát mì khác sớm đã được Giang Dịch Bạch và Hạ Lâm bưng ra bàn.

Đợi mì đã lên bàn, ba người ngồi vào bàn ăn, Tần Tư Tư phát cho mỗi người một cái găng tay nhựa dùng một lần, dùng cái này để ăn tôm hùm đất là tiện nhất.

Đây là thứ cô tiện tay lấy từ trong không gian ra lúc trước, để sẵn trong bếp dự phòng, hôm nay đúng lúc dùng tới.

Nhưng điều Tần Tư Tư không ngờ tới là sau khi phát găng tay dùng một lần này, Giang Dịch Bạch và Hạ Lâm nhìn cái găng tay nhựa mỏng như cánh ve trong tay, cũng chẳng buồn khích bác nhau, chẳng buồn chướng mắt đối phương nữa.

Chương 528 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia