Nói đến đây, Hạ Lâm còn gì mà không hiểu nữa chứ?

Anh gật đầu:

“À, hóa ra là vậy.

Anh hiểu rồi, các em cứ đi đi!”

Thắc mắc của Hạ Lâm đã được giải quyết, Tần Tư Tư lại nhìn sang Giang Dịch Bạch, tiếp tục nói:

“Còn bên phía cải tạo phố cũ này ấy hả?

Ngày mai phiền Trưởng phòng Giang tự mình qua kiểm tra hiện trường nhé.

Tôi phải đưa anh em đi đón lễ rồi.”

Nghe nói ngày mai Tần Tư Tư không ở Nam Thành mà đi đến chỗ anh trai mình, lòng Giang Dịch Bạch bỗng trào dâng một nỗi thất vọng mãnh liệt, anh ỉu xìu đáp:

“Được rồi, cô cứ đi đi!”

Cùng lắm thì một mình anh chẳng đi đâu hết, cứ nằm ườn trong văn phòng lười biếng không được sao?

Nói đi cũng phải nói lại, ngày mai mùng 1 tháng 8, người khác đều đi đón lễ rồi, việc gì anh phải đi làm chứ?

Đột nhiên anh cũng muốn đi đón lễ quá.

Đúng lúc anh trai anh chẳng phải là quân nhân sao?

Đến lúc đó anh tìm một cái lý do rồi mò vào doanh trại ăn chực uống chực.

Nghĩ vậy nên tâm trạng Giang Dịch Bạch đột nhiên trở nên cởi mở hẳn ra.

Sau này vào ngày lễ anh cũng chẳng làm việc nữa, chỉ chuyên tâm chờ đi ăn chực thôi.

Tần Tư Tư ở Nam Thành thì qua chỗ cô ăn chực, Tần Tư Tư không ở Nam Thành, cô đi đâu thì anh đi theo đó ăn chực.

Hạ Lâm ngồi đối diện Giang Dịch Bạch, lạnh lùng liếc nhìn vẻ thất vọng trên mặt đối phương từ từ tan biến, chỉ một loáng sau đã lại hăng hái như vừa được tiêm m-áu gà, ra cái vẻ vô cùng mong đợi ngày mùng 1 tháng 8.

Trong đầu Hạ Lâm lập tức hiện lên đầy những dấu hỏi chấm.

Anh thầm nghĩ cái sự thay đổi sắc mặt này của Giang Dịch Bạch chắc chắn là có uẩn khúc gì đó.

Một ý nghĩ bất thình lình nổ tung trong đầu anh.

“Chẳng lẽ cái tên này định đi theo vào doanh trại ăn chực uống chực sao?”

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Hạ Lâm lập tức khẳng định suy đoán của mình là chính xác.

Giang Dịch Bạch là em trai song sinh của Giang Dịch Tùng, lại là một ngôi sao mới trên chính trường Nam Thành.

Một người như vậy mà muốn vào quân đội ăn chực nhân ngày mùng 1 tháng 8 thì quá là đơn giản, chỉ cần bảo thư ký tìm một cái cớ là có thể rầm rộ, hiên ngang mà đi rồi.

Nghĩ đến việc ngày mai Giang Dịch Bạch đường đường chính chính đi theo Tần Tư Tư vào quân đội ăn chực, còn một mình anh thì trong ngày mùng 1 tháng 8 chỉ có thể khổ sở nằm chình ình trong văn phòng ăn cơm căng tin, lòng Hạ Lâm lập tức cảm thấy không cân bằng.

Anh thầm nghĩ:

“Không được, tuy ngày thành lập quân đội là ngày lễ của quân nhân, nhưng vì mọi người đều chạy vào quân đội đón lễ rồi nên anh cũng không muốn khổ sở ở lại văn phòng ăn cơm căng tin một mình.

Anh phải tìm cách đi theo đại đội để ăn chực uống chực mới được.”

Nghĩ vậy nên tâm trạng Hạ Lâm cũng chẳng còn thất vọng như trước nữa, dường như đã tìm lại được điểm cân bằng.

Còn Tần Tư Tư thì sao?

Dĩ nhiên cô không biết chỉ trong nháy mắt mà hai người đàn ông to xác này đã hạ quyết tâm tìm đủ mọi lý do để theo cô vào quân đội đón lễ mùng 1 tháng 8 rồi.

Cô vẫn nhiệt tình trò chuyện với Giang Dịch Bạch và Hạ Lâm, thậm chí còn sắp xếp đại khái công việc cho ngày mai.

Đợi đến khi tôm hùm đất trong đĩa đã ăn hết, Tần Tư Tư tiên phong đổ nước sốt trong đĩa vào bát mì đã chuẩn bị sẵn, mời mọc hai người:

“Sau khi ăn xong tôm hùm đất thì đổ nước sốt còn lại vào bát mì, trộn lên ăn vị mới lạ lắm đấy!”

Nói xong cô húp một ngụm mì, lộ ra vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Hai người đàn ông cũng bắt chước động tác của cô, vội vàng đổ hết phần tôm hùm đất còn lại vào bát mì rồi bắt đầu trộn, ăn một cách say sưa.

Cùng lúc đó, Giang Dịch Tùng đang ngồi tại một bãi tập trong doanh trại, ăn bánh bao trắng kèm dưa muối, nhìn mảnh giấy mà Nam Hùng gửi tới cho mình.

Mảnh giấy nói Tần Tư Tư cùng Giang Dịch Bạch và Hạ Lâm đang làm món mì trộn tôm hùm đất cay ở nhà, vị ngon tuyệt cú mèo, đến cả Nam Hùng cũng không nhịn được mà cảm thán vài câu trong đó.

Đột nhiên anh thấy cái bánh bao trong tay chẳng còn vị gì nữa, dưa muối thì đắng ngắt.

Cái món bánh bao dưa muối vốn dĩ ăn rất trôi chảy giờ đây lại trở nên khó nuốt vô cùng.

Giang Dịch Tùng đưa cái bánh bao trong tay cho Lục Minh Thắng – người đang ăn rất ngon lành bên cạnh.

Anh lặng lẽ đứng dậy đi tới một bóng cây gần đó ngồi xuống, rút một điếu thu-ốc ra, châm lửa một cách thanh lịch.

Anh cũng muốn ăn mì trộn tôm hùm đất cay rồi, cũng nhớ Tần Tư Tư rồi.

Chỉ là cái người phụ nữ đó căn bản là không có trái tim nên sẽ chẳng nhớ anh đâu.

Cô còn tranh thủ lúc anh không có nhà mà làm mấy món ngon để chiêu hoa ghẹo nguyệt mấy cái đám ong bướm thối tha kia nữa chứ.

Giang đại đoàn trưởng bày tỏ trong lòng rằng chân tường của anh đang lung lay sắp đổ đến nơi rồi.

Cũng may ngày mai là mùng 1 tháng 8 – ngày thành lập quân đội rồi.

Anh đã dặn dò Lương T.ử nhất định phải đưa Tần Tư Tư đến doanh trại cùng anh đón lễ.

Trong cái ngày cả nước chúc mừng, ăn mừng ngày lễ của tất cả quân nhân này, người anh muốn gặp nhất vẫn là cô vợ nhỏ của mình.

Trong lúc Giang Dịch Tùng đang ngồi dưới bóng cây thầm buồn bã, lặng lẽ hút thu-ốc thì Lục Minh Thắng nhét nốt cái bánh bao trong tay vào miệng, lại cầm nửa cái bánh bao mà Giang Dịch Tùng đưa cho đi tới, không hiểu chuyện gì mà hỏi:

“Đoàn trưởng Giang, bánh bao hôm nay hấp ngon lắm, vừa to vừa xốp, sao anh không ăn nữa?

Lại còn đưa hết cho tôi thế?”

Tuy mỗi lần tập huấn quân đội đều phát khẩu phần ăn bao no.

Ăn thêm nửa cái bánh bao này của Giang Dịch Tùng thì cũng không đến mức bị nghẹn.

Nhưng trong doanh trại toàn là đàn ông con trai, tập huấn lại cực kỳ tốn thể lực, anh không muốn vì Đoàn trưởng Giang nhường khẩu phần ăn cho mình mà phải chịu đói.

Đừng thấy Đoàn trưởng mặt sắt nhà họ lúc tập huấn đối xử với cấp dưới nghiêm khắc như diêm vương, chứ bình thường đối với anh em huynh đệ thì chẳng có gì để chê, tốt vô cùng.

Lúc tập huấn, trong đội sợ cường độ tập huấn của Giang Dịch Tùng quá cao nên có làm thêm món riêng cho anh, anh cũng thường xuyên chia thịt kho tàu này nọ của mình cho anh em, chứ đừng nói gì đến cái bánh bao này.

Nhưng hôm nay trong đội không làm thêm món riêng cho Đoàn trưởng Giang mà phát bánh bao dưa muối đồng nhất cho tất cả mọi người ăn tạm một bữa, vậy mà Đoàn trưởng Giang lại nhường nửa cái bánh bao cho anh.

Lục Minh Thắng thầm nghĩ, không thể vì cường độ tập thể lực tăng cao mà lại đi tranh phần bánh bao của cấp trên mình được.

Dĩ nhiên, so với những suy nghĩ hoạt bát trong lòng cấp dưới của mình.

Giang Dịch Tùng cũng chẳng có tâm trí đâu mà đi suy đoán, anh thản nhiên nhả ra một vòng khói thu-ốc nói:

“Cái bánh bao đó đưa cho cậu thì là của cậu rồi, sao lắm lời thế hả?”

Bị cấp trên mắng một câu, Lục Minh Thắng nhìn cái bánh bao trong tay, lại nhìn sếp nhà mình, trưng ra vẻ mặt của một đứa trẻ ngoan ngoãn nói:

Chương 531 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia