Mặt Giang Dịch Trạch đen như đ.í.t nồi, hung hãn đính chính lại lần nữa:

“Lục Minh Thắng, cậu gan lớn lắm rồi đúng không?

Vợ tôi mà cậu cũng dám bảo là bạn gái cậu, đã nói rõ danh tính rồi, cậu phải gọi cô ấy là chị dâu!"

Lục Minh Thắng sợ tới mức run b-ắn người, vội vàng xua tay:

“Không không, Giang Đoàn, thuần túy là lỡ lời thôi.

Ý tôi là, mỹ nữ đẹp như tiên này hóa ra lại là vợ anh.

Không phải nghe đồn chị dâu là người nhà quê sao?"

Chẳng phải người nhà quê thường đen nhẻm, xấu xí, ăn mặc thì quê mùa cục mịch sao?

Trước đây là ai vừa cưới xong đêm đó đã chạy thẳng về đơn vị huấn luyện tập trung, chẳng lẽ không phải vì vợ ở nhà quá xấu nên mới bỏ chạy sao?

Tại sao vợ ở nhà xinh như thế này mà đêm tân hôn Giang Dịch Trạch lại bỏ đi làm nhiệm vụ chứ?

Lục Minh Thắng cảm thấy não mình không đủ dùng nữa rồi.

Từ bao giờ mà người phụ nữ nhà quê già, xấu, quê mùa trong tưởng tượng của anh và Triệu T.ử Đào lại biến thành tiên nữ xinh đẹp quyến rũ, thanh khiết như thế này?

Chẳng lẽ anh ở trong quân ngũ lâu quá nên hiểu sai về phụ nữ nông thôn rồi sao?

Từ bao giờ mà con gái nhà quê lại đẹp như tiên thế này?

Hay là anh lạc hậu so với thế giới bên ngoài rồi?

Triệu T.ử Đào ở bên cạnh cũng vội thu lại cảm xúc, phụ họa theo lời Lục Minh Thắng:

“Đúng vậy, Giang Đoàn, chẳng phải nói chị dâu là người nhà quê sao?

Mỹ nữ trước mặt này chẳng có chút liên quan gì tới người nhà quê cả!"

Tần Tư Tư trước mặt, từ cách ăn mặc đến khí chất, ánh mắt, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ sành điệu của con gái thành phố, hoàn toàn không dính dáng chút nào tới vẻ quê mùa cục mịch của người nông thôn cả.

Tần Tư Tư nghe Lục Minh Thắng và Triệu T.ử Đào nói mà tức phát cười.

Hóa ra trong mắt hai vị này, một người phụ nữ nông thôn như cô thì phải quê mùa đến mức không tìm thấy lối vào cửa mới đúng sao?

Hay là Giang Dịch Trạch đã gây ra hiểu lầm gì khiến anh em trong đơn vị nghĩ rằng cô là một người vợ nhà quê không thể đem ra giới thiệu với ai.

Nghĩ đến đây, lòng Tần Tư Tư bỗng trào dâng cơn giận, cô khoanh tay trước ng-ực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang Giang Dịch Trạch bên cạnh.

Cô muốn xem người đàn ông này định giải thích về sự tồn tại của cô như thế nào.

Nếu giải thích thỏa đáng thì hôm nay coi như cô chưa nghe thấy gì, còn nếu giải thích không ra hồn thì hừ hừ, tối nay chuẩn bị quỳ bàn giặt đi nhé.

Quả nhiên, cảm nhận được ánh mắt lạnh thấu xương của vợ nhỏ, Giang Dịch Trạch lập tức thấy sống lưng lạnh toát.

Anh thầm nghĩ hỏng rồi, vợ sắp nổi giận đây mà, liền quát lên:

“Lục Minh Thắng, Triệu T.ử Đào, hai cậu đủ rồi đấy!

Ai bảo vợ tôi là người nhà quê thì không được xinh đẹp, không được quyến rũ, không được giống tiên nữ chứ?

Nói cho hai cậu biết, bất kể vợ tôi có phải người nhà quê hay không, thì kể từ giây phút cô ấy kết hôn với tôi, cô ấy chính là nữ thần duy nhất trong lòng tôi!"

Tần Tư Tư:

“..."

Hình như vừa được tỏ tình thì phải?

“Nữ thần duy nhất trong lòng anh" à?

Nghe... cũng lọt tai đấy.

Dù sao thì chút bực bội trong lòng Tần Tư Tư cũng đã tan biến sạch sẽ bởi câu nói “nữ thần duy nhất" của Giang Dịch Trạch.

Mọi người xung quanh:

“..."

Cảm giác như bị nhét đầy họng “cẩu lương" (thức ăn cho ch.ó - ý nói bị ép xem cảnh tình tứ), có ai khoe ân ái lộ liễu thế này trước mặt anh em không cơ chứ?

Giang Dịch Bạch:

“..."

Anh trai anh từ bao giờ mà trở nên lãng mạn như vậy, nói lời sến súa mà mặt không đỏ tim không đập luôn.

Nói đi cũng phải nói lại, đây có còn là anh trai anh không, cái người cùng anh mặc quần thủng đáy lớn lên ấy?

Sao cảm giác như biến thành một người khác vậy, nói mấy lời dỗ dành con gái chẳng chút ngượng nghịu nào.

Lục Minh Thắng và Triệu T.ử Đào nhìn nhau, trong mắt hai người đều là sự sụp đổ.

Trái tim rỉ m-áu, họ thầm nghĩ:

“Giang Đoàn, có ai làm tổn thương người khác như anh không?

Anh em khó khăn lắm mới nhìn trúng một mỹ nữ, định xắn tay áo lên cạnh tranh công bằng, vậy mà lại là vợ anh.

Anh còn đứng trước mặt chúng tôi nói chị dâu là nữ thần duy nhất, anh định để anh em chúng tôi sống sao đây?"

Lúc này tâm trạng của Lục Minh Thắng và Triệu T.ử Đào đúng là suy sụp hoàn toàn.

Mối tình đầu của họ còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi.

À không, chính xác là sự đơn phương thầm mến vừa mới nhú được mầm lá non đã bị Giang Dịch Trạch tàn nhẫn bóp ch-ết từ trong trứng nước.

Đương nhiên, chuyện khiến họ sụp đổ hơn còn ở phía sau.

Ngay khi hai người còn đang buồn bực muốn ch-ết, thì nghe thấy giọng nói của Giang đại Đoàn trưởng lạnh lùng truyền đến, như ác ma đến từ địa ngục khiến người ta phát lạnh:

“Lục Minh Thắng, Triệu T.ử Đào, bây giờ tôi chính thức giới thiệu với hai cậu, đây là vợ tôi, Tần Tư Tư.

Sau này gặp mặt phải gọi là chị dâu.

Thêm nữa, dẹp ngay mấy cái tâm tư không nên có đó đi."

Lục Minh Thắng:

“..."

Triệu T.ử Đào:

“..."

Người ta nói sát nhân tâm (g-iết người phải g-iết từ tâm) chắc chính là nói về kiểu của Đoàn trưởng nhà họ đây rồi.

Khó khăn lắm mới thấy rung động với một cô gái, hóa ra lại là vợ sếp, đã thế còn bị ép phải gọi là chị dâu.

Lại còn bị sếp đứng đó lườm nguýt, ép phải nuốt sạch mấy cái tâm tư kia vào bụng.

Tất nhiên, trong lòng hai người dù có buồn bực đến mức nào thì trên mặt vẫn phải nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, đồng thanh đứng nghiêm chào theo điều lệnh, giọng nói dõng dạc nhưng đầy cay đắng trả lời:

“Rõ thưa Giang Đoàn!

Sau này chúng tôi tuyệt đối không có tâm tư gì với chị dâu đâu, anh cứ yên tâm!"

Giang Dịch Trạch hài lòng gật đầu:

“Thế còn nghe được!"

Mọi người:

“..."

Còn có cả thao tác này nữa sao?

Cách dẹp loạn tình địch thật đơn giản và thô bạo, không phục không được mà, sếp vẫn cứ là sếp!

Giang Dịch Trạch tiến lên một bước, vòng tay qua ôm lấy eo thon của Tần Tư Tư, một cách tự nhiên và bá đạo kéo cô vào lòng, mỉm cười nói tiếp với Lục Minh Thắng và Triệu T.ử Đào:

“Được rồi, ai mà chẳng có lúc đi lầm đường, hôm nay chỉ là một sự hiểu lầm thôi, không cần để bụng, sửa đổi là được rồi.

Sau này đừng có ngốc như thế nữa.

Lục Minh Thắng, Triệu T.ử Đào, chào chị dâu một tiếng đi!"

Lục Minh Thắng và Triệu T.ử Đào nhìn nhau, nụ cười trên mặt sắp biến thành tiếng khóc đến nơi, nhưng vẫn phải cố gắng kiềm chế cảm xúc, quay sang nhìn Tần Tư Tư rồi đồng thanh gọi một tiếng:

“Chị dâu!"

Chương 546 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia