Tề Đằng đứng tại chỗ bên cạnh, nghe cuộc đối thoại của hai người phụ nữ, khóe môi hiện lên một độ cong đẹp mắt, bồi thêm một nhát:
“Ngụy Toàn, giờ thì biết sự hiểm ác của cuộc đời rồi chứ, trên thế gian này, ngoài tiểu gia đây ra thì không còn ai dốc hết lòng hết dạ tốt với em nữa đâu, em xem, ngay cả người bạn thân nhất của em cũng muốn ăn vạ em một khoản tiền kìa!”
Tần Tư Tư:
“...”
Bản cô nương chỉ là trêu đùa với Ngụy Toàn thôi, Tề Đằng cũng có thể nâng tầm quan điểm được, thật là bái phục, bảo sao cái thằng nhóc cậu mãi vẫn chưa cưa đổ được Ngụy Toàn, cảm giác á, chính là do cái miệng cậu quá độc.
Ngay khi Tần Tư Tư trong lòng đang mỉa mai Tề Đằng thằng nhóc này chính là vì cái miệng không biết nói chuyện nên mới mãi không theo đuổi được Ngụy Toàn thì...
Ngụy Toàn cũng chẳng phải hạng người chịu thua, lập tức quay đầu lại liếc nhìn Tề Đằng đang vẻ cà lơ phất phơ, dữ dằn mắng lại:
“Chuyện giữa hai người phụ nữ chúng tôi cần anh xen mồm vào à?
Cút sang một bên đi!”
Tần Tư Tư:
“Xem ra hai người này cũng kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai hơn ai cả!”
Giọng nói của Tề Đằng lại thong thả vang lên:
“Được thôi, có những người đúng là không nghe lọt tai lời tốt đẹp.
Tần Tư Tư, cậu dạy dỗ cô ấy cho hẳn hoi, để cô ấy hiểu được sự tà ác của thế gian này!”
Ngụy Toàn còn định quay đầu nói thêm gì đó, Tần Tư Tư vội vàng xua tay, cắt ngang cuộc tranh chấp tiếp theo của hai người nói:
“Thôi đi, chuyện của hai người đừng kéo tôi vào!”
Hai người này rõ ràng là đang tán tỉnh trêu đùa nhau, còn cứ phải lôi cô cái bóng đèn này vào làm gì, chê cô chưa đủ vướng mắt sao?
Ngụy Toàn ở bên cạnh cũng vội vàng quay đầu lại, hướng về phía Tề Đằng làm một động tác nôn mửa, dữ dằn nói:
“Cái gì mà để Tần Tư Tư dạy tôi sự hiểm ác của thế gian?
Anh tưởng bản cô nương không biết anh là cái con sói đuôi dài đội lốt cừu chắc, mau cút sang một bên đi, tôi có chút lời tâm tình của phụ nữ muốn nói với Tần Tư Tư!”
Tề Đằng:
“...”
Anh là sói thì đúng rồi, nhưng không phải là sói đuôi dài đội lốt cừu, mà là một con sói chân chính!
Có chút háo sắc nhưng vẫn chưa đến mức phát tác ra ngoài thôi.
Nhưng lúc này Ngụy Toàn đã sớm kéo tay Tần Tư Tư đi về phía trước, vừa đi vừa nói:
“Đi thôi, Tư Tư, chúng ta qua bên kia nói chuyện, đừng quan tâm đến cái gã đàn ông này nữa!”
Tề Đằng:
“...”
Cảm giác mình lại bị ghét bỏ rồi, hôm nay khó khăn lắm anh mới cho người bao trọn quán của Ngụy Toàn để bắt cô chủ nhỏ này đi theo mình ra ngoài, định bồi dưỡng thêm chút ăn ý về các phương diện khác, nhưng không ngờ nửa đường lại gặp Tần Tư Tư, người phụ nữ Ngụy Toàn này liền quẳng anh lại một mình mà đi mất.
Nhưng người phụ nữ anh đã nhắm trúng thì đâu dễ dàng đi được như thế chứ?
Khó khăn lắm mới hẹn được người ta ra ngoài, ít nhất cũng phải đòi chút phúc lợi, ví dụ như sờ soạng vài cái, hôn cái miệng nhỏ gì đó, đương nhiên những ý nghĩ này tạm thời chỉ có thể đè nén lại, việc cấp bách bây giờ là phải ngăn người phụ nữ này lát nữa bỏ trốn, thế là một người đàn ông thâm hiểm nào đó đứng đằng sau, nhìn theo bóng lưng hai người phụ nữ đang đi xa mà thong thả nói:
“Phí bao trọn quán hôm nay vẫn chưa thanh toán đâu đấy, đã muốn quẳng tôi lại mà đi rồi sao, Ngụy lão bản!”
Động tác kéo Tần Tư Tư đi của Ngụy Toàn khựng lại một chút, sau đó quay đầu lại, hướng về phía Tề Đằng cười một cái rất thiếu tự tin, thận trọng nói:
“Cái đó...
Tề tổng, ngài cứ đứng đây chờ nhé, tôi và Tần Tư Tư nói chuyện chút, lát nữa sẽ qua tiếp tục hầu hạ ngài!”
Lúc này Tề Đằng lộ ra vẻ mặt như đại ca, rất bất lực phẩy phẩy tay nói:
“Được rồi được rồi, không biết cái việc kinh doanh này của em làm kiểu gì nữa, ra ngoài làm đồ ăn cho tiểu gia mà còn phải đi nói chuyện với bạn thân, cũng may là tiểu gia đây tính kiên nhẫn đủ mạnh, mau ch.óng nói ngắn gọn thôi, tính khí của tiểu gia không được tốt lắm, lòng kiên nhẫn cũng không nhiều đâu, ngộ nhỡ tâm trạng không vui một cái là không muốn thanh toán tiền đâu đấy.”
Nói xong, anh nghênh ngang bước những bước chân “người thân không nhận" đi về phía văn phòng được dựng tạm thời khi cải tạo khu phố cũ, cái dáng vẻ đó đúng là muốn bao nhiêu kiêu ngạo có bấy nhiêu kiêu ngạo, muốn bao nhiêu hống hách có bấy nhiêu hống hách!
Dù sao tiền cơm hôm nay vẫn chưa đưa cho Ngụy Toàn, giờ người sốt ruột không phải là anh, dựa theo cái tính ham tiền của người phụ nữ đó thì đảm bảo lát nữa sẽ lóc cóc chạy qua hầu hạ anh, làm đồ ăn đồ uống ngon lành cho anh thôi!
Nhìn theo bóng lưng của Tề Đằng, Ngụy Toàn tức đến nghiến răng, nhe răng về phía cái bóng lưng kiêu ngạo đang rời đi kia, hằn học nói:
“Cái đồ khốn kiếp, suốt ngày chỉ biết đe dọa bà đây, cứ đợi đấy, lát nữa tôi cho thêm ít thu-ốc hết hạn vào thức ăn của anh, cho anh nếm mùi!”
Cái gọi là thu-ốc hết hạn, chính là loại uống vào lúc đó không phát tác ngay, đợi sau khi cô đi rồi mới phát tác, đảm bảo cho anh ta nếm đủ!
Tần Tư Tư đứng bên cạnh nghe mà không nhịn được rùng mình một cái, thầm nghĩ trong lòng:
“Ngụy Toàn, con nhỏ này cũng đủ ác đấy, còn dám cho cả thu-ốc hết hạn, bộ không sợ làm Tề Đằng ngủm luôn hả!”
Đương nhiên lúc này Ngụy Toàn hoàn toàn không biết việc mình nói cho Tề Đằng uống thu-ốc hết hạn đã làm Tần Tư Tư sợ đến toát mồ hôi lạnh, cô quay người lại nắm lấy cánh tay Tần Tư Tư, vẻ mặt vô tư lự nói:
“Đi thôi đi thôi, hai đứa mình qua bên kia nói chuyện cho kỹ, tôi nói cho cậu biết nhé, cậu nổi tiếng rồi đấy, cậu có biết không?”
Tần Tư Tư mù mờ bị Ngụy Toàn kéo đi về phía cái đình mát phía trước, vừa đi vừa hỏi lại một cách kỳ quặc:
“Tôi nổi tiếng lúc nào cơ?”
Sao cô lại không biết mình nổi tiếng chứ?
Ban nãy cô còn đi một vòng quanh công trường của mình, bao nhiêu công nhân xây dựng và tài xế máy xúc đều đang vùi đầu làm việc cật lực ở công trường, cũng chẳng thấy ai nhìn cô với vẻ mặt ngưỡng mộ cả!
Nhìn vẻ mặt kỳ quặc của Tần Tư Tư, Ngụy Toàn tỏ vẻ không hiểu nói:
“Trời ạ, lẽ nào cậu không biết chuyện gì sao?
Hôm qua cậu đi quân đội tham gia lễ kỷ niệm ngày thành lập quân đội mùng 1 tháng 8, video cậu hát và nhảy đã được phát sóng trên đài truyền hình thành phố Nam Thành sáng nay rồi, nổi tiếng chỉ sau một đêm, đã được phát đi phát lại mấy lần theo yêu cầu của người dân rồi, nghe đến mức tôi cũng biết hát bài “Người chăn dê ở Koktokay" của cậu rồi đây này!”
Không chỉ cô biết hát, trưa nay khi cô đi chợ mua thức ăn, còn nghe thấy ông lão bán bánh kếp ở cổng chợ cũng có thể ngân nga vài điệu bài “Người chăn dê ở Koktokay" mà Tần Tư Tư hát đấy?
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, bài hát đó của Tần Tư Tư hát về người vợ quân nhân và người chồng quân nhân hy sinh vì tổ quốc đúng là rất uyển chuyển, rất thê lương, rất bi thương, tóm lại là đã hát vào tận sâu trong lòng người ta rồi, thế nên mới thịnh hành khắp Nam Thành như vậy.