Mà lúc này trên chiếc giường lớn trong phòng khách, người bị Giang Dịch Bạch làm cho giật mình tỉnh giấc đã từ từ ngồi dậy, dụi mắt ngái ngủ ngồi dậy từ trên giường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng ở cửa nhà vệ sinh, nhất thời chưa kịp phản ứng, còn tưởng mình vẫn đang ở trong mơ, không nhịn được lẩm bẩm:
“Trời ạ, xem ra sau này không được uống rượu nữa rồi, nằm mơ mà cũng chân thực thế này, người đàn ông trong mơ không mặc quần áo, mà người đàn ông này còn khá hơn một chút, ít nhất còn mặc một cái quần lót.”
Không khí trong phòng khách tĩnh lặng và yên bình, mặc dù người trên giường nói rất nhỏ nhưng Giang Dịch Bạch vẫn nghe thấy những gì người vừa bò dậy nói, đáy mắt anh lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó nhìn về phía người đang ngồi trên giường với vẻ mặt không thể tin nổi, không tự chủ được mà thốt lên:
“Lưu Hiểu Na, sao cô lại ở đây?”
Đúng vậy, người phụ nữ vừa tỉnh dậy trên giường chính là Lưu Hiểu Na, lúc này Lưu Hiểu Na nghe thấy người khác gọi tên mình vẫn còn ngơ ngác nhìn Giang Dịch Bạch chỉ mặc mỗi cái quần lót, không thể tin nổi nói:
“Trời ạ, giấc mơ này chân thực quá, cái gã chỉ mặc mỗi quần lót này thậm chí còn biết tên mình nữa, chẳng lẽ là danh tiếng của mình lớn quá rồi sao?
Ngay cả người trong mơ cũng biết danh hiệu của bản cô nương rồi.”
Nói đến đây Lưu Hiểu Na đôi mắt mơ màng lại liếc nhìn Giang Dịch Bạch, không thể tin nổi nói:
“Trời đất, cái thằng này chẳng phải là Giang Dịch Bạch sao?
Sao nằm mơ cũng mơ thấy anh ta, quan trọng là còn mơ thấy anh ta chỉ mặc mỗi một cái quần lót nữa chứ.”
Những lời Lưu Hiểu Na nói truyền rõ mồn một vào tai Giang Dịch Bạch, lúc này mặt anh đen như sắt, sau đó theo đôi mắt mơ màng của người phụ nữ nhìn sang thì đúng là chỉ mặc mỗi một cái quần lót.
Sau khi thấy mình mặc một cái quần lót, cả thân hình lộ ra nghênh ngang trước mặt Lưu Hiểu Na, Giang Dịch Bạch bỗng nhiên ý thức được điều gì đó, vội vàng đưa tay che phần dưới, giọng nói cũng tăng lên tám tông.
“Á, cái cô này sao không nhắc tôi là không mặc quần áo chứ?”
Cùng với tiếng nói vừa dứt, cái mặt già của Giang Dịch Bạch thẹn đỏ bừng như con tôm luộc, che phần dưới của mình ba chân bốn cẳng tháo chạy khỏi phòng khách.
Vừa chạy vừa không nhịn được lẩm bẩm.
“Trời ạ, lần này mất mặt lớn rồi, sao mình lại không nhớ ra Lưu Hiểu Na vẫn còn ở trong nhà mình nhỉ?
Quả nhiên là say rượu hỏng việc mà!”
Tối qua hai người cùng nhau từ đơn vị của Giang Dịch Trạch quay về, vì đều uống rượu nên Lưu Hiểu Na lại nói căn phòng đó của cô có ma, nửa đêm có người cạy khóa không dám quay về.
Quay về Nam Thành cũng vào tầm giữa trưa, nhà anh có rất nhiều phòng khách để trống, để không cũng uổng nên tiện miệng bảo Sở Hà sắp xếp cho Lưu Hiểu Na nghỉ ngơi trong nhà mình, đợi đến hôm nay mới sắp xếp chỗ ở cho Lưu Hiểu Na, ai mà ngờ được sáng sớm mình đã gây ra một chuyện dở khóc dở cười thế này chứ?
Càng không ngờ được Lưu Hiểu Na còn ngủ trong phòng khách, vừa mở mắt ra đã được chiêm ngưỡng một bức tranh mỹ nam khỏa thân, đúng là quá mất mặt rồi.
Cứ nghĩ đến việc ban nãy mình chỉ mặc mỗi cái quần lót đi dạo một vòng trước mặt Lưu Hiểu Na, khoe vóc dáng một phen, cái mặt già của Giang Dịch Bạch liền cảm thấy không có chỗ nào mà để nữa, lớn ngần này rồi vẫn là lần đầu tiên bị phụ nữ chiêm ngưỡng toàn diện như vậy, hơn nữa còn là mình vô ý phô ra, lỗ to rồi.
Mà ở phía bên kia Giang Dịch Bạch che phần dưới hỏa tốc chạy ra ngoài, đóng sầm cửa lại một cái, Lưu Hiểu Na đang ngồi trên giường mới định thần lại.
Vẻ mặt không thể tin nổi nhìn ra cửa, lại nhìn căn phòng mình đang ngủ, cuối cùng không chắc chắn mà véo má mình một cái, sau khi cảm thấy đau đớn mới lẩm bẩm:
“Trời ạ, ban nãy căn bản không phải nằm mơ, cái gã Giang Dịch Bạch đó không lẽ bị điên rồi?
Sao không mặc quần áo mà cứ lượn lờ trước mặt mình thế nhỉ?”
Trời ạ, may mà ban nãy cô cứ tưởng mình đang nằm mơ nên mới nhìn cơ thể khỏa thân của một người đàn ông, chuyện này rốt cuộc là hời to hay là lỗ nặng đây, người ta vẫn còn là gái chưa chồng mà?
Nghĩ vậy Lưu Hiểu Na không bình tĩnh nổi nữa, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngủ, trong lòng hối hận tại sao tối qua lại uống say, tại sao lại ở lại nhà Giang Dịch Bạch ngủ chứ?
Quả nhiên rượu không phải là thứ tốt, uống say rồi là rất dễ làm hỏng nhiều việc.
Lưu Hiểu Na trong lòng mỉa mai một trận, nhanh ch.óng bò dậy khỏi giường, đầu tóc bù xù dụi mắt đi vào phòng tắm định rửa mặt súc miệng một chút.
Kết quả là một chuyện tồi tệ hơn đã xảy ra, trong phòng tắm vậy mà lại không có nước, Lưu Hiểu Na nhìn chằm chằm vào cái vòi nước không có nước chảy ra, lẩm bẩm:
“Lại còn mất nước nữa chứ, cái người đã đen thì đúng là đến nước cũng không nể mặt!
Xem ra mình phải nhanh ch.óng rời khỏi nhà Giang Dịch Bạch, đi tìm chỗ nào đó tắm rửa thôi.”
Nghĩ vậy Lưu Hiểu Na bước ra khỏi phòng tắm, lục tìm cái túi xách của mình từ trong phòng khách, đến cả chăn đệm trong phòng khách cũng không có tâm trạng dọn dẹp cho Giang Dịch Bạch nữa, ai bảo cái gã này sáng sớm đã mặc mỗi cái quần lót lượn lờ trước mặt cô chứ, không dọn giường cho anh ta là đúng rồi, cô rảo bước đi ra ngoài.
Mà lúc này Giang Dịch Bạch đã sớm thay một bộ đồ giản dị, đang định đi sang một căn nhà khác để tắm rửa súc miệng, tình cờ đi từ trên lầu xuống, hai người không hẹn mà gặp ngay cửa lớn.
Ánh mắt hai người va vào nhau trong không trung, đột nhiên lại nghĩ tới điều gì đó, nhanh ch.óng dời đi, trên mặt mỗi người đều thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, Giang Dịch Bạch định thần lại, lần đầu tiên dùng tư cách chủ nhà lên tiếng.
“Cô... không ngủ thêm lát nữa mà đã đi rồi sao.”
Đều tại anh sáng sớm thức dậy căn bản không nghĩ tới trong nhà vẫn còn một người khác đang ở, hơn nữa lại còn là một người phụ nữ.
Mặc dù ngày thường hai người cũng coi như là quen thuộc, nhưng cũng chưa thân thuộc đến mức để đối phương thấy mình mặc quần lót chạy nhảy khắp nơi trong nhà, chuyện này mà truyền ra ngoài người ta còn tưởng anh có sở thích biến thái nào đó, hở tí là phô bày cái đó ở trong nhà mất.
Đối với câu hỏi cố tỏ ra bình tĩnh của Giang Dịch Bạch, vẻ mặt của Lưu Hiểu Na cũng chẳng tốt hơn là bao, trong lòng càng thêm thấp thỏm, nhìn người đàn ông trước mặt ăn mặc chỉnh tề, trong đầu hiện ra lại là hình ảnh ban nãy thấy Giang Dịch Bạch mặc mỗi cái quần lót lượn lờ trước mặt cô, những múi cơ săn chắc, cơ bụng cứng cáp, đôi chân dài mạnh mẽ đó, chậc chậc chậc, nghĩ thế nào cũng thấy rất có “nội lực", nhưng lời nói ra lại là:
“Cái đó... tôi ngủ đủ rồi, cảm ơn anh đã cho ở nhờ.
Nhà anh mất nước rồi, tôi phải đi ra ngoài tìm chỗ nào đó tắm rửa một chút!”