“Tề Đằng một lần nữa đ.á.n.h giá cơ thể lồi lõm có quy luật và dung nhan tuyệt sắc của Tần Tư Tư, không nhịn được trong lòng thầm tiếc nuối.”
Trông thì xinh đẹp đấy, một cô gái nhỏ nhắn không lẽ đầu óc lại thiếu mất một sợi dây thần kinh sao?
Tề Đằng thầm oán trách trong lòng rồi tiến lên một bước, chào hỏi Tần Tư Tư.
“Cô gái nhỏ này, vừa nãy chính là cô gọi điện thoại cho tôi sao.”
Tề Đằng dùng câu khẳng định, bởi vì anh đã dám chắc chắn cô gái trước mắt này chính là người vừa mới gọi điện thoại cho anh rồi.
Cô gái mặc áo thun trắng ở thân trên, lấp ló có thể nhìn ra đường nét cơ thể hoàn hảo, thân dưới là quần jean xanh bó sát, phác họa hoàn hảo tỷ lệ cơ thể cô với những đường cong yêu kiều quyến rũ, đôi chân dài miên man quá mức thu hút ánh nhìn, lại phối thêm một đôi giày vải trắng, rõ ràng là một bộ trang phục thanh thuần nhưng lại vô cớ toát ra một luồng khí chất quyến rũ nằm giữa ranh giới của một cô gái và một người phụ nữ.
Mẹ kiếp, phải thừa nhận rằng cô gái này là một mỹ nhân hiếm có, ngay cả một người đàn ông không mấy để tâm đến phụ nữ như Tề Đằng cũng cảm thấy cô gái trước mắt đẹp đến mức kinh ngạc, đáng tiếc là đầu óc hơi có chút chập mạch.
Tần Tư Tư đang dựa vào thang máy, nghĩ đến chuyện quạ canh ch.ó ch-ết, mày không ch-ết tao không đi là bởi vì muốn ăn thịt của đối phương thôi, cái trò đùa này làm cô bất thình lình nghe thấy có người chào hỏi, vội vàng thu hồi lại thần sắc của mình.
Liền nhìn thấy một người đàn ông mặc bộ vest màu xám bạc đang đứng trước mặt mình, người đàn ông này có đường nét tuấn tú, đôi mắt đào hoa nổi bật, đúng là một soái ca chính hiệu.
Trong lòng không nhịn được khen một câu.
Trời ạ, soái ca thuần tự nhiên, sao soái ca những năm chín mươi lại nhiều như vậy chứ?
Hai anh em sinh đôi nhà họ Giang là Giang Dịch Trạch và Giang Dịch Bạch đã coi như là đại soái ca rồi, tuy nói anh chồng hờ kia của cô có hơi lạnh lùng một chút nhưng tuyệt đối là đẹp trai, người trước mắt này cũng coi như là không tệ.
Thượng đế đối đãi với cô vẫn còn khá hậu hĩnh đấy chứ, không ngờ sau khi xuyên không về đây còn có phúc lợi ngắm soái ca như thế này.
Đối với những thứ đẹp đẽ, bất kể là người hay vật đều có thể khiến tâm trạng con người ta vui vẻ, đương nhiên Tần Tư Tư ngắm soái ca không có ý nghĩ gì khác, chỉ mang theo mục đích thuần túy là thưởng thức cái đẹp.
Sau khi thưởng thức xong, tự nhiên là bàn chuyện chính sự, Tần Tư Tư với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc và chân thành trả lời.
“Không sai, vừa nãy chính là tôi gọi điện thoại cho các anh, anh chính là người chủ trì của địa ốc Hằng Đại phải không, chào anh, tôi tên là Tần Tư Tư.
Không biết nên xưng hô với anh thế nào.”
Khi nói lời này, Tần Tư Tư rất lịch sự đưa tay ra, định bắt tay với đối phương một cái.
Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của Tề Đằng nhướng lên, nhìn bàn tay đưa ra của Tần Tư Tư, trắng nõn, mịn màng, thon dài, mang lại cho người ta cảm giác rất muốn chạm vào.
Dưới đáy mắt người đàn ông lóe lên một tia ý cười, không ngờ người phụ nữ này nhìn thì có vẻ thần thần điên điên nhưng hóa ra lại là một người rất biết cách xử sự, vừa gặp mặt đã bắt tay với anh, hành vi lễ phép này chính là lễ tiết bình thường trong kinh doanh, có vẻ rất chuyên nghiệp.
“Chào cô, cô có thể gọi tôi là Tề Đằng!”
Thế là Tề Đằng đưa tay ra nắm lấy tay Tần Tư Tư, chỉ tiếc là khi còn chưa nắm chắc thì Tần Tư Tư đã nhanh ch.óng rút tay về, thật sự chỉ là bắt tay với anh một cái mang tính tượng trưng.
Bàn tay Tề Đằng khựng lại giữa không trung, cảm nhận được cảm giác mượt mà mềm mại trong lòng bàn tay vừa rồi, cái cảm giác vừa chạm đã rời đi đó khiến anh không nhịn được tự giễu cười một tiếng trên mặt.
Người phụ nữ này còn khá thận trọng đấy chứ, sợ anh ăn đậu hũ của cô hay sao?
Đáng tiếc là toàn bộ tâm tư của Tần Tư Tư đều đang mưu tính xem làm thế nào để nói ra phương án quy hoạch mảnh đất kia một cách hoàn chỉnh?
Thuận tiện cuỗm đi một vạn tệ, làm sao có thể để ý đến tâm tư tinh tế của đàn ông được.
Cô trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói với Tề Đằng.
“Anh Tề Đằng phải không?
Chúng ta sang cái đình nhỏ ở công viên đối diện kia ngồi một lát, tôi sẽ nói đại khái cho anh nghe về phương án quy hoạch của tôi đối với mảnh đất đó của các anh.”
“Cái đình nhỏ bên kia sao?”
Tề Đằng thuận theo ánh mắt của Tần Tư Tư nhìn sang, cái đình nhỏ bên kia đang có một vài người già đi dạo ngồi nghỉ ngơi, thậm chí có mấy cụ già đang ngồi trong đình kéo đàn nhị, trong đó có một người đứng giữa đình, khua tay múa chân, hát những bài sơn ca nghe mà nhức tai nhức óc.
Tề Đằng nhíu mày lại, quay đầu nói với Tần Tư Tư.
“Cô chắc chắn chúng ta sang cái đình nhỏ đó có thể nói rõ ràng mọi chuyện chứ?”
Bên kia toàn là những người già đang hưởng thụ cuộc sống xế chiều, hai người bọn họ sang bên đó bàn phương án quy hoạch đất đai liệu có quá không thích hợp không?
Dù sao Tề Đằng đã hạ quyết tâm trong lòng là sẽ không qua đó.
“Cái này...”
Tần Tư Tư dường như cũng phát hiện ra những cụ già đang hưởng thụ cuộc sống tuổi già ở đình nhỏ bên kia, tất cả những lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng.
Bên kia quả thực không thích hợp để bàn công sự, nhưng hiện tại cô là một kẻ nghèo hèn vừa mới xuyên không đến, không có bất động sản cũng không có nhân mạch, vất vả lắm mới chạy đôn chạy đáo bán hàng mấy ngày kiếm được chút tiền thì phần lớn đều đã dùng vào việc mua xe tải rồi.
Lúc này cô thực sự không thể tìm được nơi nào tốt hơn để bàn chuyện.
Ngay khi Tần Tư Tư đang nhìn quanh quất, định tìm một góc trong công viên đối diện để bàn chuyện thì Tề Đằng liền nhanh ch.óng chốt hạ một câu.
“Thế này đi, vào công ty chúng tôi mà bàn.”
Nhìn cái ánh mắt kia của Tần Tư Tư là đã bắt đầu tìm kiếm kiểu trải t.h.ả.m trong cái công viên nhỏ đối diện kia rồi, nếu anh còn không lên tiếng thì có khi Tần Tư Tư có thể bắt hai người bọn họ ngồi xổm bên cạnh thùng r-ác trong công viên đối diện để bàn chuyện mất.
Bởi vì vừa nãy anh đã quan sát đại khái một lượt, trong cái công viên nhỏ đối diện kia, góc nào cũng chen chúc đầy người, chỉ có chỗ bên cạnh thùng r-ác kia là không có ai, bởi vì xung quanh thùng r-ác có thể nhìn thấy muỗi mòng bay loạn xạ rồi, có thể tưởng tượng được mùi vị xung quanh đó...
Cho nên để không cho những lời Tần Tư Tư sắp nói ra mang lại hiệu quả gây sốc nào đó, anh vẫn là mời người ta vào trong công ty thì hơn, dù sao đi nữa đối phương cũng là đến để giải quyết khó khăn cho công ty bọn họ mà?
Cùng lắm là đền thêm một ly trà thanh nhiệt là được rồi.
Mà ở bên kia, Tần Tư Tư nghe Tề Đằng mời cô lên lầu vào công ty bàn chuyện, trong lòng không nhịn được thở phào nhẹ nhõm một hơi, cô dùng giọng điệu khách sáo và mang tính công việc trả lời.
“Vậy được, làm phiền anh Tề Đằng dẫn đường!”
Bởi vì cô thực sự không tìm thấy chỗ nào để nói chuyện cả, nếu Tề Đằng không lên tiếng thì hai người bọn họ chỉ có thể dựa vào cửa thang máy mà bàn xong chuyện thôi.
“Đi theo tôi!”