Nhỡ đâu cái con Golden lông dài kia chỉ được cái tốt nước sơn chứ không tốt gỗ, làm kiểng là giỏi chứ chẳng được tích sự gì, thế thì Tata nhà tôi không phải chịu đựng vô ích sao?

XC im lặng một hồi lâu rồi mới phản hồi: [Kích thước rất vượt trội, khách hàng từng trải nghiệm đều phản hồi... dùng rất thích.]

Tôi tròn xoe mắt.

Chà!

Còn có cả phản hồi từ khách hàng cũ nữa cơ à!

Chuyên nghiệp đến thế này cơ đấy?

Tôi nén lại sự phấn khích, giả vờ bình tĩnh: [Ồ? Thế... độ dẻo dai dai sức thì sao?]

XC: [... Về khoản này thì tôi rất tự tin. Thường thì lần nào cũng khiến khách hàng hài lòng ra về.]

Lòng tôi dâng trào một niềm hân hoan khó tả.

Trời đất ơi!

Đây đúng là chú mèo trong mơ rồi!

Nhan sắc đỉnh, tính tình ngoan, hàng họ chất lượng lại còn dai sức!

Tata ơi, mẹ nuôi tìm cho con một anh người mẫu hạng B rồi nhé!

Tôi: [Tuyệt quá! Thế đến hôm đó... phía tôi có cần phối hợp thế nào không?]

XC: [Cô có thể đứng bên cạnh xem, nếu cần hướng dẫn.]

Hướng dẫn?

Tôi hướng dẫn mèo làm cái chuyện đó kiểu gì được?

Nhưng mà đứng bên cạnh quan sát là điều bắt buộc rồi.

Nhỡ đâu mèo đực hung dữ quá thì tôi còn kịp thời can thiệp bảo vệ Tata chứ.

Tôi: [Được, hôm đó tôi chắc chắn sẽ có mặt! À đúng rồi, làm một lần là đạt mục đích luôn đúng không? Nhỡ một lần không được thì sao?]

XC: [Thường thì một lần là đủ. Nếu khách hàng có yêu cầu đặc biệt, muốn làm nhiều lần... thì phải thêm tiền.]

Chảnh dữ vậy sao?

Làm một lần là xong thật á?

Nhưng mà thế cũng tốt, đỡ cho Tata nhà mình mệt mỏi.

Tôi: [Hiểu rồi! Tiền nào của nấy mà! Thế hôm đó... đến tận nhà một lần là xong đúng không?]

XC: [Ừm, phục vụ đến khi cô hài lòng mới thôi.]

Dịch vụ hậu mãi này chu đáo quá rồi còn gì!

Tôi ôm điện thoại, lòng mở hội hoa đăng.

Một vạn này chi ra thật quá là xứng đáng!

Tôi chốt hạ lần cuối: [Thế thống nhất vậy nhé! Mười ngày nữa, tôi mang nó đến tìm anh, lúc đó... trông cậy cả vào biểu hiện của nó đấy!]

XC: [Yên tâm, tôi sẽ không làm cô thất vọng đâu.]

Mấy ngày sau, tôi xách chiếc l.ồ.ng vận chuyển ôm Tata bên trong.

Theo địa chỉ XC gửi, tôi tìm đến một khu căn hộ cao cấp.

Ôi chao?

Làm nghề phối giống cá kiếm đến thế cơ à?

Sống ở nơi sang xịn mịn thế này cơ đấy.

Nhấn chuông cửa, tim tôi đập thình thịch.

Vừa háo hức muốn ngắm chú mèo Golden lông dài đẹp trai kia.

Lại vừa có chút hồi hộp.

Dù sao cũng là một vạn bạc, nhất định phải phối thành công đấy nhé!

Cánh cửa mở ra, một anh trai giấu mặt chuẩn gu đập ngay vào mắt.

Anh rất cao.

Mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen ôm sát, để lộ những đường cơ bắp vô cùng nét căng và đẹp mắt.

Nhưng trên mặt lại đeo một chiếc khẩu trang màu đen che gần hết khuôn mặt.

Chỉ để lộ ra đôi mắt sâu thẳm... ẩn chứa chút dò xét.

"Quay video thì được, nhưng tôi không lộ mặt đâu."

Anh cất lời, giọng nói trầm ấm, nam tính vô cùng.

Đù!

Giọng cuốn vãi!

Tôi ngẩn người một chút rồi vội gật đầu: "Hiểu mà hiểu mà, bảo vệ quyền riêng tư thôi."

Trong lòng tôi thầm nghĩ: Anh chủ mèo này bí ẩn phết, không chừng lại là Hot Influencer* nào đó cũng nên?

*người có sức ảnh hưởng lớn

Anh nghiêng người nhường đường cho tôi vào nhà.

Ánh mắt rơi vào chiếc l.ồ.ng vận chuyển trong tay tôi, khẽ chau mày.

Tôi mau mải giải thích: "À, Tata hơi nhát người lạ, với cả đi xe có hơi say một chút, không sao đâu, nghỉ một tẹo là đỡ ngay. Nhà anh... ừm, cái bé kia, đã sẵn sàng chưa?"

Tôi rướn cổ nhìn vào trong.

Cố gắng tìm kiếm bóng dáng của chú mèo Golden.

Người đàn ông dường như khựng lại một nhịp, mới phản ứng kịp: "Vào nhà trước đã, chúng ta cần... trao đổi kỹ hơn về các chi tiết."

Tôi ôm l.ồ.ng bước vào phòng khách.

Căn hộ được bày biện rất có gu.

Thế nhưng tuyệt nhiên không thấy bất kỳ cái trụ cào móng, đệm nằm hay đồ chơi cho mèo nào cả.

Lạ thật, nhà người nuôi mèo mà lại gọn gàng sạch sẽ đến thế này sao?

Tôi đặt l.ồ.ng vận chuyển lên sofa, mở cửa l.ồ.ng, dỗ dành nho nhỏ: "Tata ơi, ra ngoài đi con..."

Tata co rúm ở một góc, cảnh giác nhìn ra bên ngoài, nhất quyết không chịu bước ra.

Tôi hơi gượng gạo.

Đang tính quay đầu lại giải thích một tiếng.

Rốt cuộc lại thấy người đàn ông đó đưa tay lên, bắt đầu thong thả cởi từng chiếc cúc áo...

"Khoan, khoan đã!!!"

Tôi sợ tới mức suýt thì đ.á.n.h rơi cả điện thoại, giọng nói lạc đi vì hoảng hốt:

"Anh... anh làm cái gì đấy?!"

Tay người đàn ông khựng lại giữa không trung, đôi mắt để lộ ra viết đầy sự khó hiểu.

"... Chẳng phải là cô yêu cầu sao? Một lần một vạn."

Đến lúc này tôi mới hậu đậu nhận ra có cái gì đó sai sai ở đây.

"Tôi yêu cầu cái gì cơ?! Cái tôi yêu cầu là phối giống với con mèo đực nhà anh! Là PHỐI GIỐNG! Anh không nhìn thấy trên tay tôi đang ôm cái gì à?!"

Tôi nhấc bổng Tata lên, dí sát gần như muốn chạm vào mặt anh.

Người đàn ông nhìn bé Tata đang xù lông.

Lại nhìn sang khuôn mặt đang đỏ gay vì bàng hoàng lẫn giận dữ của tôi.

Trong đôi mắt sâu thẳm kia, đầu tiên là sự ngơ ngác, sau đó là một sự ngượng ngùng và cạn lời to lớn đến mức sắp tràn cả ra ngoài.

"... Mèo?"

"Không thì sao? Anh tưởng là cái gì!"

"..."

Bầu không khí chìm vào một sự im lặng đáng sợ.

Chỉ có Tata cất tiếng kêu "Meow~" đầy vô tội.