Ngay lúc bộ não tôi đang quá tải, mặt đỏ đến mức sắp bốc khói thì ngoài phòng khách vang lên một tiếng kêu khác thường... khó mà mô tả bằng lời của Tata.
Hai chúng tôi đồng thời quay đầu.
Chỉ thấy Nguyên Soái đã cưỡi lên người Tata thành công, gặm c.h.ặ.t lấy phần da sau cổ của nó.
!!
Phối được rồi?!
Tôi và Từ Thốn nhìn nhau.
Trong mắt đối phương đều thấy được sự trút bỏ gánh nặng và một chút gượng gạo kỳ quặc.
Tôi luống cuống móc điện thoại ra, vừa định giơ lên thì đột ngột khựng lại, quay đầu nhìn Từ Thốn.
Anh như thể biết tôi đang nghĩ gì.
Giây tiếp theo liền né tránh ánh mắt một cách không tự nhiên.
Vành tai dường như cũng ửng lên một chút vệt hồng, thấp giọng nói:
"Quay đi."
Tôi và Từ Thốn đã cùng nhau xem một thước phim mèo vô cùng cuồng nhiệt.
Sau khi kết thúc, tôi thậm chí còn không dám nhìn vào mắt anh.
Tôi ôm lấy Tata, khẽ ho hai tiếng: "Khẹc... Cái đó, thế em xin phép về trước nhé, khi nào nó đậu t.h.a.i em nhắn tin cho anh."
Giọng nói của Từ Thốn vẫn nhạt nhòa như cũ.
"Ừm." Nói xong anh còn bổ sung thêm một câu: "Bánh quy rất ngon, cảm ơn em."
Tôi mỉm cười, vừa tính nói lần sau lại làm cho anh ăn.
Nhưng chuyển sang suy nghĩ khác.
Dù sao cũng đã phối giống xong rồi.
Chẳng phải là bản thân hoàn toàn không còn lý do gì để đến nhà Từ Thốn nữa sao?
Từ Thốn thấy tôi ngẩn ngơ tại chỗ, bèn hỏi: "Sao thế em?"
Tôi bừng tỉnh, trên mặt lộ ra một chút hụt hẫng thẫn thờ.
"Không có gì đâu, em về trước đây."
Bên ngoài trời bắt đầu nổi gió, man mát.
Từ Thốn gọi tôi lại, quay vào nhà lấy một chiếc áo khoác màu đen.
Phát hiện hai tay tôi đang ôm chiếc l.ồ.ng vận chuyển, anh liền khoác áo lên vai tôi.
Khoảng cách đột ngột kéo lại rất gần.
Tôi chỉ cần ngẩng đầu lên là môi đã có thể đụng ngay vào cằm anh.
Tôi có gan mê trai nhưng lại không có gan làm tới.
Thế nên vẫn đang gồng mình diễn tròn vai "bạch liên hoa" ngây thơ thanh thuần.
Tata như thể nhìn thấu bản chất "mê trai đầu óc đen tối" của tôi.
Bé nó cào cào một phát trong l.ồ.ng vận chuyển.
Tôi đứng không vững, cả người lảo đảo nhào về phía trước một bước.
Thế là chui tọt ngay vào l.ồ.ng n.g.ự.c của Từ Thốn.
Mùi hương trên người Từ Thốn rất giống mùi trên áo khoác, có một hương tuyết tùng thanh mát, cực kỳ dễ chịu.
Mặt tôi lập tức đỏ ch.ót, ấp úng giải thích: "Tata... nó không được ngoan lắm."
Không biết có phải ảo giác hay không.
Hình như tôi nghe thấy l.ồ.ng n.g.ự.c Từ Thốn phát ra tiếng cười khẽ trầm thấp.
Nhưng đến khi tôi lùi ra khỏi lòng anh, trên mặt anh vẫn là vẻ mặt nhạt nhòa như trước.
Từ Thốn dường như không để ý cho lắm.
"Không sao đâu, em mau về đi."
Tôi cứng đờ người quay lưng bước đi, đến mức bản thân đi bước đi xỉa xói chân nọ đá chân kia cũng không hề phát hiện.
Cúi đầu nhìn bé Tata đang lười biếng.
Hít một hơi thật sâu mùi hương trên chiếc áo khoác, tôi mãn nguyện thủ thỉ: "Ta ơi, tối nay về nhà mẹ nấu pate cho con nhé."
…
Chuyện phối giống diễn ra rất thuận lợi, Tata sau khi đi kiểm tra thì đã xác nhận có thai.
Tôi nhìn chiếc áo khoác đã được mình giặt sạch sẽ mà chìm vào suy nghĩ.
Sau đó mở điện thoại ra, báo tin vui này cho Từ Thốn.
Từ Thốn qua một lúc lâu mới hồi âm: [Tốt quá.]
Tôi nhìn chằm chằm hai chữ này, cảm giác như muốn chọc thủng một lỗ trên màn hình điện thoại.
Tính ra, tôi và Từ Thốn đã mấy ngày không gặp nhau rồi.
Ăn cơm cũng cảm thấy chẳng còn ngon lành gì nữa.
Hay là, nhân danh nghĩa trả lại áo khoác để sang đó lấy chút sự tồn tại nhỉ?
Vừa hay Triệu Chi cũng đáp chuyến bay đáp xuống hôm nay.
Rất thích hợp để trả áo khoác xong thì đi ăn tối với Triệu Chi luôn.
Tôi bắt taxi đến thẳng nơi làm việc của Từ Thốn, trên tay xách một hộp bánh quy bơ vừa mới ra lò.
Vừa bước vào đã có người chào hỏi tôi.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng hỏi: "Chào anh, cho hỏi Từ Thốn có ở đây không ạ?"
"Tìm Đội trưởng Từ à, Tiểu Trần, Đội trưởng Từ nhà chú đâu rồi?"
Anh cảnh sát trẻ tên Tiểu Trần cười hì hì đáp: "Anh Từ hả, hôm nay anh ấy xin nghỉ rồi, nghe đâu là đi xem mắt ấy."
Tôi: "..."
Chẳng biết là cảm giác gì nữa.
Nhưng trong lòng quả thực có chút ngột ngạt khó chịu.
Trách không được dạo này cứ lạnh lạnh nhạt nhạt với tôi.
Thì ra là đã có đối tượng phát triển phù hợp hơn tôi rồi.
Tôi thở dài một tiếng thật dài, đến một nụ cười xã giao cũng không nặn ra nổi.
Tôi đưa chiếc áo khoác và hộp bánh quy cho Tiểu Trần, nói: "Phiền anh chuyển giúp cho Đội trưởng Từ nhà các anh nhé, em cảm ơn ạ."
Nói xong, tôi quay đầu đi thẳng ra sân bay đón Triệu Chi.
Suốt chặng đường Triệu Chi cứ lách tách trò chuyện hóng hớt đủ thứ chuyện, nhưng lại phát hiện mặt tôi lúc nào cũng uể uải, chán đời.
"Sao thế Kha Kha?"
Tôi tóm tắt ngắn gọn lại mọi chuyện, Triệu Chi chốt hạ một câu kết luận: "Hắn ta đang thả mồi bắt bóng, cố tình câu dẫn cậu đấy."
Trái tim tôi nguội lạnh mất một lúc.
Triệu Chi thấy vậy, cực kỳ hào sảng dắt tôi đến một nhà hàng xa hoa giá 4 chữ số mỗi món để ăn tối.
Đúng như dự đoán, chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra.
Chúng tôi xui xẻo thế nào lại đụng mặt Từ Thốn.