Theo như hiểu biết của tôi về Bùi Khanh Chi, hắn là một quân t.ử chính trực.
Thê t.ử của đồng môn, thê t.ử của triều thần, những điều này nghe không giống như những việc hắn sẽ làm.
Nhưng chuyện lang quân thăng quan phát tài mà ch//ết, vận may này không ai ngăn được.
Nha đầu ch//ết tiệt kia đúng là tốt số, tốt số đến mức khiến ta ghen tị!
Ngày đầu tiên Doãn Vân Mộng vào Bùi phủ, lần đầu tiên Bùi Khanh Chi lỡ hẹn với ta.
Không nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là một lời khiêu chiến với ta.
Cho nên ta đi gặp Doãn Vân Mộng.
Nàng ta đúng là đẹp đến mức khiến người khác ngây người, đường nét trong sáng, khuôn mặt như băng, trong ánh nến phản chiếu giống như sương sớm lúc bình minh.
Nàng ta thản nhiên hành lễ với ta, nhưng lời nói ra lại khiến người ta không thích cho nổi.
“Công chúa Chiêu Dương, đương nhiên nô không dám tranh giành nam nhân với người.”
“Chỉ là bây giờ nô đã mất nơi để về, mong rằng công chúa thông cảm, đừng lấy đi chỗ dựa cuối cùng mà nô có thể dựa vào…”
Nàng ta há miệng mở miệng là tự xưng nô, một câu hận không thể giấu ba ý.
Cong cong quành quành, mục đích cuối cùng cũng chỉ muốn để ta hiểu ra một điều.
Có lẽ nàng ta không biết, ta luôn là người hờn dỗi ra mặt để người khác đoán ý.
Cho nên ta chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.
Đến khi nghe thấy âm thanh nghe thôi đã phiền lòng từ phía nàng ta, ta phủi bụi không tồn tại trên người, hỏi: “Nói xong rồi sao?”
Doãn Vân Mộng: “…”
“Nói xong rồi.”
“Nói xong thì tốt.” Ta sửa lại mép váy, hững hờ nói: “Chuyện là, ta đã hiểu ý của ngươi, ta cảm thấy ngươi rất muốn làm nô tỳ cho người khác.”
“Con người ta ấy à, thứ ta không chịu nổi nhất là yêu cầu của người khác, người khác có yêu cầu gì là ta sẽ rất muốn thỏa mãn yêu cầu của người đó, không hoàn thành là cảm thấy không vui!”
“Ngươi đã thích làm nô tỳ như vậy thì thế này đi, ta mới đổi giày, trên đường đi đến đây lại làm bẩn, hết cách, làm phiền ngươi lau giúp ta vậy!”
Doãn Vân Mộng nghe xong, nụ cười trên mặt cứng đờ, tức giận đến đỏ cả mặt.
Cho nên sáng hôm sau, không ngoài dự đoán, Bùi Khanh Chi đến tìm ta.
Sắc mặt hắn đen sầm lại, thần sắc lạnh lùng, nặng nề trách móc ta: “An Hòa, nếu người có quyền đều điêu ngoa tùy hứng như vậy thì Thái học của ta cũng không chứa nổi Đại Phật như ngươi đâu!”
Ha, ngươi nhìn mà xem, mấy ngày trước ta tìm hắn kiểu gì cũng không được, Doãn Vân Mộng vừa có chuyện là đã chủ động lăn đến trước mặt ta rồi.
Ta nhân lúc hắn đang ồn ào nói này nói nọ liếc mắt một cái rồi lấy giải d.ư.ợ.c ra uống.
Cho đến khi hắn lại lần nữa gọi tên ta: “An Hòa, thái độ này của ngươi là gì?”
Lúc này ta mới nâng tay lên, vẻ mặt vô tội: “Là chính nàng ta xưng nô, ta đã cản rồi nhưng mà cản đâu có được, không tin ngươi hỏi Phù Cừ đi.”
Phù Cừ bị điểm tên đứng bên cạnh điên cuồng gật đầu đồng ý.
Bùi Khanh Chi hoàn toàn im lặng, tức đến nỗi hất tay áo bỏ đi.
Chỉ là ta không ngờ lần này hắn đi rồi lại không đến điện Chiêu Dương của ta nữa.
Hắn sai người báo cho ta, nói ta không bình tĩnh lại thì đừng gặp hắn nữa!
Ta bĩu môi, cảm thấy cả người uể oải, một chiêu đơn giản trong hậu trách mà hắn cũng bị lừa.
Lúc đầu ta cho rằng hắn chỉ là không hiểu những chuyện này.
Sau này ta mới biết, nam nhân cũng không phải là không hiểu, cũng không phải là không nhìn ra các chiêu thức giữa nữ nhân, chỉ là bọn họ lựa chọn làm như không thấy vì trong lòng đã sớm có sự bất công.
Ta cho rằng với quan hệ hiện tại của ta và Bùi Khanh Chi, hắn chỉ đang mạnh miệng nhưng vẫn mềm lòng mà thôi.
Vì sau khi ta và hắn ước định với nhau, cho dù hắn bận đến rất muộn, bận đến mức mệt mỏi đều sẽ gặp ta một lần trước kỳ hạn ba ngày phát bệnh của ta.
Nhưng lần đầu tiên, ba ngày trôi qua, lúc ta mở mắt nhìn qua rèm che quen thuộc, hắn không đến.
Ngày thứ hai sau ba ngày trôi qua, khi ta tỉnh dậy vì khó thở, tên của hắn chỉ tồn tại trong thông tin Phù Cừ mang đến.
Ngày thứ năm sau ba ngày trôi qua, thư ta phái người truyền đi vẫn không có hồi âm.
Thứ ta nhận được ngày hôm sau lại là một bức tranh do Doãn Vân Mộng đưa tới.
Trên bức họa là bản thân nàng ta, b.út pháp vô cùng sinh động, trông như thật vậy.
Nàng ta nói đây là Bùi Khanh Chi họa vì nàng ta trên thuyền hoa phía Tây.
Ta nhìn cẩn thận, đúng là b.út tích của hắn.
Nô tỳ do Doãn Vân Mộng phái tới kiêu ngạo hỏi ta: “Tiểu thư nhà chúng ta nói muốn hỏi công chúa điện hạ một chút, lần này người cảm thấy thế nào?”
Ta liếc mắt nhìn vẻ mặt vênh váo tự đắc của nàng ta rồi quay người nhìn về phía Phù Cừ, ta lười biếng phất tay, ra hiệu nàng ấy đưa người đi.
Núi cao nước xa, trên đường quay về phục mệnh có bị dã thú ăn hay không cũng là chuyện khó nói.
Con người bây giờ ấy à, đúng là ai là chủ t.ử ai là nô tỳ cũng không nhìn rõ rồi.
Ta nói mà, khó trách gần đây cảm thấy yên tĩnh như vậy, hóa ra là Doãn Vân Mộng theo chân Bùi Khanh Chi đi về phía Tây.
Đêm đó, ta lại lần nữa bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng khiến bản thân hít thở không thông.
Ta cố nén đau đớn bò xuống dưới giường gọi Phù Cừ: “Cho dù có trói thì cũng phải trói Bùi Khanh Chi đến đây cho ta!”