Tri Hoà

Chương 6

Giống như… bình thường.

Ha… Trong lòng Bùi Khanh Chi nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Hắn thầm nhủ trong lòng: Nàng vẫn còn nhớ, may quá, may mà nàng vẫn còn nhớ…

Một giây sau, cơ thể vốn vừa bắt đầu thả lỏng của hắn lại cứng lại, khuôn mặt hồng hào cũng lập tức trắng bệch, cánh tay để xuôi cũng bắt đầu run rẩy.

Vì hắn phát hiện.

An Hòa gọi hắn là Bùi Thiếu sư.

Không phải Bùi Khanh Chi.

Không phải Bùi Tam lang.

Càng không phải là… Tam lang.

Trong lòng Bùi Khanh Chi là nỗi sợ không kiểm soát được.

Hắn ép bản thân phải duy trì sự tỉnh táo, miễn cưỡng nở một nụ cười hiền hòa.

Hắn hỏi: “Điện hạ, người… nhớ lại hết rồi sao?”

Sau đó hắn nghe được câu trả lời tàn nhẫn nhất mình từng nghe.

“Đương nhiên đã nhớ lại rồi.”

“Ta không chỉ nhớ lại mà còn nhớ đến những chuyện không hay đã làm với ngươi nữa.”

Sống lưng trước giờ vẫn thẳng tắp như cây tùng của Bùi Khanh Chi lập tức sụp đổ.

Bước chân hắn lảo đảo, thiếu chút nữa ngã quỵ xuống.

11.

Ta cười cười, không nhìn sắc mặt tái nhợt của Bùi Khanh Chi mà nói tiếp:

“Bùi Thiếu sư, vài ngày trước là do ta bị bệnh nên mới quấy rầy ngươi nhiều như vậy, mong ngươi tha lỗi!”

“Ta vốn muốn đến chỗ ngươi thỉnh tội nhưng nghĩ lại, vì chuyện nam nữ mà ta đã gây rất nhiều phiền phức cho ngươi, hơn nữa nếu tùy ý đến thì có hơi đột ngột.”

“May mà hôm nay Thiếu sư đích thân tới, An Hòa tại đây gửi lời tạ ơn đến ngài. Tạ Thiếu sư đã luôn trông nom trong thời gian này, An Hòa biết Thiếu sư là người khoan dung độ lượng, chắc chắn sẽ không so đo với một bệnh nhân như ta đâu, ngài nói đúng không?”

Trong nửa năm nay, vì tinh thần hỗn loạn nên ta đã lầm tưởng Bùi Khanh Chi là người ta yêu, không ngừng cầu xin tình yêu từ hắn, đó là ta của ngày trước.

Nhưng thật ra ta chưa từng làm gì khác người với hắn.

Hơn nữa, sau chuyện của Doãn Vân Mộng.

Giữa ta và hắn không thể nói là đã thanh toán xong, nhưng cũng có thể nói là không nợ nần gì nhau.

May mà hắn không rung động gì với đủ kiểu theo đuổi trước kia của ta.

“Giữa chúng ta tuy bắt đầu bằng sai lầm nhưng cũng may kết quá không có quá nhiều thay đổi.”

“Bùi Thiếu sư, ta sẽ cho người đưa cho ngươi chút tâm ý mà ta đã chuẩn bị, hi vọng từ nay về sau hai người chúng ta không ai nợ ai.”

Nói xong ta gật đầu với Bùi Khanh Chi rồi xoay người chuẩn bị rời đi.

Một giây sau ta lại bị người kia kéo tay lại.

Bùi Khanh Chi nhìn ta không chớp mắt, dường như đang muốn tìm ra thứ gì đó từ ánh mắt ta.

Nhưng dường như hắn không tìm được.

Điều này khiến cảm xúc của hắn có đôi chút mất kiểm soát.

Đôi mắt hắn đỏ bừng lên: “Ta không đồng ý.”

“Ta không đồng ý, An Hòa!”

“Ta không đồng ý chúng ta không ai nợ ai!”

“Ngươi không thể trêu chọc ta xong rồi lại bỏ rơi ta được!”

Hắn bối rối nắm tay ta như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, giọng nói run rẩy: “Rõ ràng hôm qua ngươi còn nói thích ta…”

Đúng vậy, nhưng đó là vì hôm qua đầu óc ta chưa được tỉnh táo hẳn.

Lúc châm cứu ta còn nói nhỏ: “Nếu như ta còn thích hắn thì làm sao bây giờ?”

Trong cung nhiều người nên phức tạp, ta cũng không suy nghĩ lời này có truyền đến tai Bùi Khanh Chi hay không.

Nhưng bây giờ ta không thích hắn nữa.

Vì, ha, đầu ta được chữa khỏi rồi!

Thời gian trước đó Bùi Khanh Chi luôn lỡ hẹn với ta vì Doãn Vân Mộng.

Phù Cừ đã từng hỏi ta: “Công chúa, thích một người, khi người muốn đối xử tốt với người đó thì có phải nên cân nhắc xem hành động của mình có rẻ tiền hay không không?”

Khi đó ta chưa trả lời nàng ấy, vì lúc đó ta cũng không hiểu rốt cuộc là có rẻ tiền hay không.

Nhưng bây giờ ta có thể nói cho nàng ấy.

Hành động vì người mình yêu vĩnh viễn không rẻ tiền, chỉ là chọn sai người khiến nỗ lực đó trở nên rẻ tiền mà thôi.

Câu nói này là một vị cố nhân đã từng nói cho ta biết.

Bây giờ ta muốn đi tìm hắn.

12.

Ta xin miễn thỉnh cầu gặp mặt ta mà Bùi Khanh Chi không ngừng trình lên.

Rạng sáng ba ngày sau, nhân lúc trời còn chưa sáng hẳn, ta đến gặp phụ hoàng một chuyến.

Phụ hoàng cũng không ngủ.

Ông mặc áo choàng, ấm áp nhìn ta, đôi môi không ngừng động đậy.

Qua khẩu hình ta có thể đoán được ông đang khen ta dậy sớm, sức khỏe tốt.

Ta biểu thị không dám nhận, chỉ nói với ông về ý nguyện muốn đi Tần Dương Quan của mình.

Tần Dương Quan là vùng hiểm yếu ở vùng biên cương nước ta, do quân Thẩm gia đóng giữ đã lâu.

Nơi đó hoang vu, chiến sự không ngừng xảy ra, tướng sĩ vĩnh viễn không trở về được là chuyện thường xảy ra.

Phụ hoàng nghe xong thì nghiêm túc nhìn ta.

Ông hỏi ta: “Chiêu Dương, con thật sự muốn vậy sao?”

Ta gật đầu cười một tiếng với ông, nói: “Có một số việc, cho dù mất kí ức cũng không thể quên được.”

Thế là ông không tiếp tục khuyên ta nữa.

Chỉ là trước khi ta đi, ông nói với ta: “Thẩm Hòa, trẫm đối xử với con như nữ nhi ruột thịt, cho nên sang năm Lục công chúa của ta sẽ quay lại chứ?”

Ta không trả lời.

Ta quay lưng lại vẫy tay với ông, biểu thị từ chối cho ý kiến.

Đúng vậy, ông không gọi sai.

Ta là An Hòa, cũng là Thẩm Hòa.

13.

Có lẽ lúc nào ta cũng đến không đúng lúc.

Khi ta đi xuân còn chưa đến, lúc ta và Phù Cừ đến Tần Dương Quan, thời tiết đã vào hè.

Chương 6 - Tri Hoà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia