Chương 3
Sau ngày hôm đó.
Ta không còn gặp Tống Tranh nữa.
Dù không muốn nghe thêm bất cứ tin tức nào liên quan đến hắn.
Nhưng kinh thành vốn lắm người nhiều chuyện.
Vài lời đồn đại vẫn truyền đến tai ta.
Nghe nói gần đây.
Tống Tranh lại đưa Ôn Nguyễn đến cửa hiệu vải nổi tiếng nhất kinh thành.
Mua cho nàng ta mấy chục cây Phù Quang Cẩm, loại gấm quý ngàn vàng khó cầu.
Đám nha hoàn trong viện ta thỉnh thoảng cũng bàn tán.
"Nghe nói ngay cả các nương nương trong cung cũng chẳng nỡ mặc Phù Quang Cẩm, vậy mà Tiểu công gia lại mua cho Nhị tiểu thư hơn chục cây. Đúng là cưng chiều hết mực."
"Ngươi biết gì chứ? Vừa rồi ta còn thấy trước phủ có hai cỗ xe ngựa."
"Cỗ xe chở hơn chục cây Phù Quang Cẩm đã quý lắm rồi, cỗ còn lại dù chỉ chở đúng một cây vải, ấy vậy mà lại là Nhuyễn Yên La cống từ Tây Vực, quý giá vô cùng."
"Nghe nói loại vải ấy mỏng như cánh ve, sắc màu tựa khói sương. May thành y phục mặc sát người còn có thể dưỡng sinh kéo dài tuổi thọ."
"Haiz... Đại tiểu thư thật đáng thương. Vị hôn phu của mình thì chẳng buồn ngó ngàng, lại hết lòng săn sóc muội muội."
Ngồi trước án thư.
Đầu b.út trong tay ta bỗng khựng lại.
Một giọt mực rơi xuống giấy.
Loang thành một mảng đen.
Không lâu sau.
Có hạ nhân đến bẩm báo.
Trần quản gia của phủ Quốc Công đã đến.
Phía sau ông là mấy người đang khiêng một cây vải.
"Đại tiểu thư."
"Đây là cây Nhuyễn Yên La mà Tiểu công gia sai lão nô mang đến cho người."
"Tiểu công gia còn nhắn rằng..."
"Lần này người muốn thêu bao nhiêu chiếc khăn cũng được."
Ta sững sờ trong giây lát.
Không ngờ...
Tống Tranh lại đem tặng ta cây Nhuyễn Yên La quý giá đến vậy.
Nhưng sự kinh ngạc ấy.
Chỉ thoáng qua trong chốc lát.
Ngay sau đó.
Ta lạnh nhạt lên tiếng:
"Ta sẽ không nhận."
"Trần quản gia cứ tự xử lý đi."
Giữa tiếng xì xào tiếc nuối của mọi người.
Ta mạnh tay đóng sầm cánh cửa lại.
…
Vài ngày sau.
Bên chỗ tổ mẫu cách kinh thành hơn ngàn dặm gửi thư hồi âm.
Trong thư nói xe ngựa đến đón ta chỉ còn hai, ba ngày nữa sẽ tới.
Dặn ta chuẩn bị hành trang.
Đúng lúc ta đang thu dọn đồ đạc.
Ôn Nguyễn bỗng mặt mày dữ tợn xông thẳng vào phòng.
"Cây Nhuyễn Yên La đâu rồi?"
Ta ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn nàng ta.
"Có liên quan gì đến muội sao?"
Ôn Nguyễn tức đến nghiến răng, bước lên mấy bước.
"Tiện nhân! Mau trả đồ của ta đây!"
Ta bật cười khẩy.
"Ta thật không biết từ bao giờ cây vải ấy lại thành đồ của muội."
Nói rồi, ta giả vờ ngây thơ chớp mắt.
"Chẳng phải đây là thứ Tống Tranh sai Trần quản gia đưa đến viện của ta sao?"
Ôn Nguyễn tức giận chỉ tay vào ta.
"Ngươi..."
Ánh mắt nàng ta chợt lóe lên.
Rồi bất ngờ dừng trên chiếc bàn phía sau lưng ta.
Đúng lúc ta chợt nhận ra điều gì đó.
Nàng ta đã lao tới.
Giật mạnh chiếc bọc chưa buộc kín trên bàn.
Một khối ngọc bạch dương chi lăn ra ngoài.
Đầu ngón tay trắng nõn của nàng ta vừa chạm vào tua ngọc.
Ta đã nhào tới, siết c.h.ặ.t cổ tay nàng ta.
Ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm.
"Buông tay!"
Thấy ta căng thẳng như vậy.
Ôn Nguyễn đắc ý bật cười.
Nàng ta cúi sát bên tai ta, thấp giọng khiêu khích.
"Ôn Tri Uẩn."
"Ngươi không bao giờ giành được với ta đâu."
"Dù là sự cưng chiều của phụ thân."
"Hay trúc mã của ngươi."
Nàng ta dừng lại một chút.
"Hay... cả khối ngọc này."
Dứt lời.
Nàng ta bỗng buông tay.
Khối ngọc rơi thẳng xuống nền gạch xanh.
Ta hốt hoảng lao tới đỡ.
Nhưng mũi giày thêu của nàng ta đã nhanh hơn.
Một cú đá mạnh trúng thân ngọc.
Ta vồ hụt.
Ngã mạnh xuống đất.
Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên bên tai.
Hoa sen chạm khắc trên mặt ngọc lập tức nứt vỡ thành ba mảnh.
Hai mắt ta đỏ bừng.
Không thể tin nổi.
Khối ngọc ấy...
Là vật mẫu thân luôn mang theo bên mình trước lúc qua đời.
Là kỷ vật cuối cùng người để lại cho ta.
Vậy mà...
Lại bị Ôn Nguyễn hủy mất.
Mười đầu ngón tay ta cắm sâu vào khe gạch.
Máu rỉ ra nơi đầu ngón tay.
Cũng khơi dậy trong lòng ta nỗi hận ngập trời.
Ta đứng bật dậy.
Không chút do dự.
Giơ tay tát thẳng về phía gương mặt đang đầy vẻ đắc ý của Ôn Nguyễn.
…
Ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân.
Ngay trước khi bàn tay ta kịp hạ xuống.
Ôn Nguyễn bất ngờ tự đập trán vào góc bàn.
Ngã phịch xuống cạnh những mảnh ngọc vỡ.
Rồi òa khóc.
"Tỷ tỷ..."
"Muội sẽ không tranh A Tranh ca ca với tỷ nữa."
"Muội xin tỷ... đừng đ.á.n.h muội nữa..."
Đúng lúc ấy.
Sau lưng ta vang lên một tiếng quát giận dữ.
"Nghịch nữ! Mau dừng tay!"
Trong lúc ta còn chưa kịp hoàn hồn.
Một cái tát mang theo luồng gió mạnh giáng thẳng lên mặt ta.
Lực đạo mạnh đến mức.
Máu dưới mũi ta lập tức tuôn ra như suối.
Trước mắt tối sầm.
Mãi một lúc sau.
Ta mới loạng choạng đứng vững.
Nhìn rõ người trước mặt.
Cũng nghe rõ những âm thanh xung quanh.
Người đến...
Là phụ thân và Tống Tranh.
Lúc này.
Tống Tranh đang đau lòng ôm Ôn Nguyễn vào lòng.
Đồng thời lạnh lùng quét mắt về phía ta.
Khi bắt gặp ánh mắt khiêu khích của Ôn Nguyễn từ trong lòng hắn.
Ngọn lửa giận mà ta vẫn luôn cố nén.
Cuối cùng cũng bùng lên.
Ta mặc kệ tất cả.
Xông tới.
Dùng sức kéo Ôn Nguyễn ra khỏi lòng Tống Tranh.
Rồi dồn toàn bộ sức lực.
Tát mạnh một cái lên mặt nàng ta.
Ôn Nguyễn ôm mặt hét thất thanh.
Hoảng hốt trốn sau lưng Tống Tranh.
Nhìn giọt nước mắt còn đọng trên hàng mi run rẩy của nàng ta.
Tống Tranh nhắm mắt.
Gần như ngay hắn nghiến răng.
Từng chữ như ép ra khỏi kẽ răng.
"Là nàng ép ta..."
…
Ngay giây sau.
Tống Tranh tát ta ngã xuống đất.
Máu không ngừng chảy từ mũi.
Nhuộm đỏ cả những mảnh ngọc vỡ dưới đất.
Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má.
Thời gian như đông cứng lại.
Ta không tài nào ngờ được.
Người mà trước đây.
Chỉ cần thấy ta trầy xước một chút cũng lo lắng cuống cuồng.
Lại có ngày...
Đích thân ra tay đ.á.n.h ta.