Chương 8
Đêm xuống.
Ta và Tiểu Đào ngồi trong sân, thong thả uống trà ngắm trăng.
Nửa canh giờ sau.
Cánh cửa viện bị người ta đá văng.
Ta và Tiểu Đào nhìn nhau.
Nàng vội khoác thêm áo ngoài cho ta rồi cùng ta bước ra.
Vừa nhìn thấy ta.
Ôn Nguyễn liền nở nụ cười âm u.
"Tỷ tỷ, bọn ta gõ cửa lâu như vậy, sao tỷ không mở?"
"Hay là trong phòng đang giấu thứ gì không thể để người khác biết?"
Ta nhìn phụ thân đứng phía sau nàng ta.
Giả vờ ngái ngủ dụi dụi mắt.
"Hôm nay sức khỏe nữ nhi không được tốt."
"Nên đi nghỉ từ sớm."
"Không nghe thấy có người gõ cửa."
Ta lại nhìn sang Tống Tranh đang lạnh mặt đứng cạnh.
"Có chuyện gì vậy?"
Ôn Nguyễn cười khẩy.
"Tỷ tỷ đừng giả vờ nữa."
"Bọn ta biết hết rồi."
"Vừa rồi có hạ nhân nhìn thấy một nam nhân lạ mặt đi vào viện của tỷ."
"Bây giờ tỷ lại quần áo xộc xệch như thế..."
"Chắc hẳn vừa rồi đã ở trong phòng tư thông với hắn!"
Mí mắt ta khẽ giật.
Ngay giây sau.
Một cái tát giáng mạnh lên mặt ta.
"Nghịch nữ không biết liêm sỉ!"
"Dám làm ra chuyện mất mặt như vậy!"
Ta ôm má.
Tủi thân nhìn phụ thân.
"Phụ thân."
"Nữ nhi ngủ trong phòng mình."
"Lẽ nào cũng phải mặc áo ngoài sao?"
Ta nhìn sang Tống Tranh.
"Nếu không phải mọi người nóng lòng xông vào."
"Thì sao nữ nhi lại trong bộ dạng này để gặp khách?"
Phụ thân nghẹn lời.
Tống Tranh đứng bên cạnh nhìn ta với ánh mắt phức tạp.
Rồi quay sang Ôn Nguyễn.
"Chuyện này..."
"Có phải đã nhầm lẫn rồi không?"
Ôn Nguyễn lập tức lớn tiếng.
"Không thể nào!"
"Chính mắt muội nhìn thấy nam nhân đó đi vào viện của tỷ ấy!"
"Hắn nhất định vẫn còn trốn bên trong."
"Cho người vào lục soát là biết ngay!"
..
Tiểu Đào hoảng hốt ngăn đám hạ nhân đang ùa vào.
"Không được!"
"Đó là khuê phòng của tiểu thư."
"Các người sao có thể tùy tiện lục soát..."
Ôn Nguyễn khoanh tay.
Cười lạnh.
"Nếu tiểu thư nhà ngươi không có điều mờ ám."
"Thì sao lại không dám cho bọn ta khám?"
Ta nhìn mọi người trước mặt.
Trên mặt hiện rõ vẻ thất vọng.
"Được rồi, Tiểu Đào."
"Cứ để họ khám."
Một tuần hương trôi qua.
Đám hạ nhân đều lần lượt trở ra.
Nói rằng không tìm thấy gì.
Nụ cười đắc ý trên mặt Ôn Nguyễn lập tức cứng lại.
"Không thể nào!"
Đúng lúc ấy.
Phía Tây sương viện, nơi Lâm tiểu nương ở, bỗng bốc lên cuồn cuộn khói đen.
Chẳng bao lâu.
Ánh lửa đã nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Nhìn đoàn người hốt hoảng chạy về phía Tây sương viện.
Ta khẽ nhếch môi cười mỉa.
Tống Tranh không đi.
Hắn vẫn đứng tại chỗ.
Đầy vẻ áy náy nhìn ta.
"A Uẩn..."
"Xin lỗi."
"Là ta đã không tin nàng."
Ta bước đến trước mặt hắn.
Đưa tay phủi chiếc lá khô trên vai hắn.
"Tống Tranh."
"Trước đây ngươi từng hỏi ta."
"Vì sao ta không kể cho hắn nghe những uất ức mình phải chịu."
Hàng mi hắn khẽ run.
Ta kiễng chân.
Ghép sát bên tai hắn.
Nhẹ giọng nói:
"Hôm nay."
"Khi ngươi cùng phụ thân ta và Ôn Nguyễn xuất hiện trước mặt ta..."
"Đó chính là câu trả lời."
Tống Tranh c.h.ế.t lặng.
Cả người cứng đờ như một cây cung đang căng hết cỡ.
Đến khi hắn định nói gì đó.
Ta đã xoay người rời đi.
Không hề ngoái đầu lại.
…
Khi phụ thân dẫn đám hạ nhân chạy đi dập lửa.
Ông vừa hay bắt gặp.
Tên xa phu cởi trần nửa người.
Cùng Lâm tiểu nương quần áo xộc xệch.
Thật ra.
Hôm ấy ta chỉ sửa địa điểm ghi trên mảnh giấy.
Đổi từ viện của ta.
Thành Tây sương viện nơi Lâm tiểu nương ở.
Đến tối.
Ta lại bảo Tiểu Thái đổi hương an thần trong phòng bà ta.
Thành hương kích tình.
Cuối cùng.
Canh đúng thời điểm phụ thân và Ôn Nguyễn dẫn người đến viện ta bắt gian.
Ta cho người ném một bó đuốc vào Tây sương viện.
Đêm ấy.
Phụ thân tận mắt nhìn thấy Lâm tiểu nương quần áo không chỉnh tề.
Trên người còn đầy những dấu hôn.
Bà ta nhất thời trăm miệng khó cãi.
Chỉ biết quỳ dưới đất khóc lóc cầu xin.
Nghe nói sau đó.
Phụ thân sai người nhét bà ta vào một cái bao tải.
Bỏ thêm mấy tảng đá lớn.
Rồi dìm xuống sông.
Có lẽ đến lúc c.h.ế.t.
Lâm tiểu nương cũng không ngờ.
Năm xưa.
Để Tiểu Thái hoàn toàn trung thành với mình.
Bà ta đã bí mật hại c.h.ế.t phụ mẫu của nàng.
Sau đó lại giả bộ làm ân nhân nhận nuôi nàng.
Những chuyện ấy...
Tiểu Thái đều đã biết.
Còn Ôn Nguyễn.
Sau khi nghe tin mẫu thân mình c.h.ế.t.
Lập tức cầm d.a.o găm xông vào viện của ta.
Đôi mắt nàng ta đỏ ngầu.
Nhìn ta như muốn xé xác.
"Ôn Tri Uẩn!"
"Tất cả chuyện này đều là ngươi làm đúng không?"
Ta khinh miệt nhìn nàng ta.
"Chính ngươi..."
"Mới là kẻ tự tay hại c.h.ế.t mẫu thân mình."
"Muốn trách."
"Thì trách bản thân quá ngu xuẩn."
Ôn Nguyễn như bị sét đ.á.n.h.
Ngay sau đó.
Nàng ta phát điên cầm d.a.o lao về phía ta.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Tống Tranh.
Người mà trước đó ta đã nhờ Tiểu Đào hẹn đến.
Theo bản năng.
Đứng chắn trước mặt ta.
Máu tươi đỏ thẫm b.ắ.n tung tóe lên mặt.
Ta chỉ bình thản đưa tay lau đi.
Trước khi ngã xuống.
Mấy hàng nước mắt chậm rãi lăn trên gương mặt Tống Tranh.
"A Uẩn..."
"Ta... hối hận rồi."
Nói xong.
Hắn run run lấy từ trong n.g.ự.c ra chiếc khăn tay nhuốm đầy m.á.u.
Đưa về phía ta.
Đối diện ánh mắt đầy hy vọng ấy.
Ta...
Đến cả tay cũng lười đưa ra nhận.
…
Nhát d.a.o hôm ấy của Ôn Nguyễn.
Đâm trúng chỗ hiểm.
Kinh mạch nội tạng của Tống Tranh bị tổn thương nghiêm trọng.
Nửa đời sau.
Chỉ có thể ngồi xe lăn.
Ôn Nguyễn bị phủ Quốc Công bỏ.
Sau đó bị giam vào Tông Nhân phủ.
Không chịu nổi cực hình.
Cuối cùng.
Nàng ta tự vẫn trong ngục.
Phụ thân ta chỉ trong một đêm.
Vừa mất thê t.ử.
Lại mất nhi nữ
Đêm đó.
Ông bị trúng phong.
Thần trí từ đó không còn tỉnh táo.
Khi mọi chuyện đều đã kết thúc.
Ta quỳ trước linh vị của mẫu thân.
Nhìn ba mảnh ngọc trong lòng bàn tay.
Nước mắt lặng lẽ rơi.
"Mẫu thân..."
"Nữ nhi vô dụng."
"Mãi đến hôm nay..."
"Mới báo được thù cho người."
Kể từ đó.
Ta chôn vùi tất cả chuyện cũ theo quá khứ.
Đợi đến năm sau.
Hoa vẫn sẽ nở như thuở ban đầu.
Toàn văn hoàn.