Có không ít chậu hoa đều do chính tay ta chăm sóc.
Chưa từng giao cho người khác một lần nào.
Thẩm Ninh mỉm cười hái một bông cài lên b.úi tóc.
Nha hoàn khẽ nhíu mày.
Nhưng thấy trong mắt Tiết Chiêu không hề có ý trách cứ, nàng cũng không dám lên tiếng.
Rõ ràng hắn biết những bông hoa ấy là thứ ta quý nhất.
Ngày thường đến chạm vào một chút ta cũng không cho.
Thế mà lúc này hắn lại mỉm cười khen Thẩm Ninh.
“Ninh Nhi thật giỏi, hái được bông hoa đẹp nhất trong cả vườn.”
Thẩm Ninh mới bốn tuổi nhưng lại đặc biệt thông minh lanh lợi.
Con bé dùng giọng trẻ con hỏi Tiết Chiêu:
“Phụ thân, là bông hoa này đẹp hơn hay mẫu thân của con đẹp hơn?”
Mới đến Ninh Châu hai tháng.
Tiết Chiêu và Thẩm Ninh đã vô cùng thân thiết.
Giờ đây còn để con bé đường đường chính chính gọi mình là phụ thân.
Tiết Chiêu mỉm cười dỗ dành:
“Đương nhiên là mẫu thân của con đẹp hơn.”
Thẩm Ninh cười rạng rỡ.
Con bé lại hỏi:
“Vậy là mẫu thân của con đẹp hơn hay nương t.ử của người đẹp hơn?”
Tiết Chiêu nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Muốn nói rồi lại thôi.
Cuối cùng vẫn không thốt nên lời.
Thẩm Ninh thấy vậy thì bĩu môi.
Con bé rút bông hoa trên đầu xuống, ném mạnh xuống đất rồi dùng chân giẫm liên tục.
Sau đó con bé lặng lẽ rơi nước mắt.
Trông vô cùng đáng thương.
Tiết Chiêu vội vàng dỗ dành:
“Đương nhiên là mẫu thân của con đẹp nhất.”
“Còn có Ninh Nhi nữa, đáng yêu nhất.”
Lúc này Thẩm Ninh mới nở nụ cười trở lại.
Nhưng ngay sau đó khoé mắt con bé liếc thấy ta.
Lập tức cau mày hừ lạnh rồi mắng ta:
“Ngươi là nữ nhân xấu!”
Tiết Chiêu lập tức quay người.
Vừa thấy ta xuất hiện, sắc mặt hắn lập tức trở nên bối rối.
Hắn vội quát Thẩm Ninh:
“Ninh Nhi, đây là mẫu thân của con, không được vô lễ.”
“Con có mẫu thân của riêng mình!”
Thẩm Ninh chỉ vào ta.
“Nàng ta không phải mẫu thân của con, nàng ta là nữ nhân xấu.”
“Nếu không vì nàng ta, mẫu thân con đã có thể gả cho người, cũng sẽ không vì thế mà u uất thành bệnh.”
“Đều tại nàng ta, chính nàng ta cướp phụ thân khỏi mẫu thân con!”
Giống hệt như kiếp trước.
Tiết Chiêu cuối cùng vẫn không nỡ trách mắng con bé mà quay sang khuyên ta.
“Triều Vân, con bé vẫn còn nhỏ…”
“Nhỏ sao?”
Ta nhếch môi cười lạnh.
“Nhưng lời nào cũng nói rất lưu loát.”
Tiết Chiêu khẽ thở dài.
Đang định mở miệng, ta đã lên tiếng trước.
“Còn nữa, ta không phải mẫu thân của nó.”
Sắc mặt Tiết Chiêu có chút khó coi.
Hắn vừa dỗ dành Thẩm Ninh, vừa dịu giọng khuyên ta:
“Con bé thật sự rất đáng thương, nàng không cần phải chấp nhặt với một đứa trẻ.”
“Dù sao hiện giờ chúng ta cũng chưa có con.”
“Hay là nhận nuôi Ninh Nhi trước, coi như con gái của chúng ta mà nuôi lớn.”
“Sau này, khi chúng ta có con, ta tuyệt đối sẽ không để Ninh Nhi vượt qua con của chúng ta.”
Hắn chỉ lên trời thề thốt.
Ánh mắt đầy vẻ chân thành.
“Triều Vân, ta nhất định sẽ yêu thương đứa con do nàng sinh ra nhất.”
Biết rõ chúng ta tuyệt đối không thể có con cho nên hắn mới dám thề thốt.
Làm ra vẻ quang minh lỗi lạc, chân thành vô tư như thế.
Khóe môi ta khẽ cong lên thành một nụ cười đầy mỉa mai.
Ta đưa tay nhẹ nhàng vuốt bụng mình.
Chỉ mong hắn thật sự làm được như lời đã nói.
Thẩm Ninh lại đang trừng mắt nhìn ta.
Ánh mắt rất dữ.
Nhưng con bé còn quá nhỏ.
Nghiến răng trợn mắt cũng chỉ như hổ giấy.
Không đáng sợ, chỉ khiến người ta buồn cười.
Có lẽ vừa ăn mật xong.
Trên người con bé thoang thoảng mùi ngọt ngấy.
Một cơn gió thổi qua, hương thơm ngọt lịm ấy lập tức lan tỏa.
Mùi hương ấy thực sự quá nồng.
Ta không nhịn được, ngay tại chỗ liền nôn khan.
Tiết Chiêu lộ rõ vẻ lo lắng, còn Thẩm Ninh lại khinh thường bĩu môi.
“Giả vờ cái gì chứ?” Con bé nhỏ giọng lẩm bẩm.
Chỉ thấy Tiết Chiêu bước về phía ta.
“Triều Vân, nàng không khỏe ở đâu sao?”
Ta khẽ lắc đầu, cũng liếc nhìn Thẩm Ninh một cái, thật muốn đ.á.n.h cho con bé một trận, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Ta nhịn.
Ta chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình, nói:
“Có lẽ là có rồi.”
“Có gì?”
“Có cái gì cơ?”
Nhất thời Tiết Chiêu vẫn chưa hiểu.
Ta khẽ cong môi cười.
“Đương nhiên là có t.h.a.i rồi.”
“Không thể nào!”
Tiết Chiêu gần như không cần suy nghĩ đã lập tức lắc đầu.
Hắn đáp quá dứt khoát.
Thấy ta nhíu mày đầy nghi hoặc, Tiết Chiêu chỉ đành vội vàng chữa lời.
“Ý ta là… m.a.n.g t.h.a.i đâu có dễ như vậy, có lẽ nàng ăn phải thứ gì không sạch nên mới thế.”
Ta cố nén sự mỉa mai trong lòng, chỉ chậm rãi nói:
“Nhưng ta thật sự cảm thấy mình có t.h.a.i rồi.”
“Ngươi sẽ không thể có con đâu!”
Thẩm Ninh đột nhiên lên tiếng.
“Phụ thân từng nói người đã uống… ưm…”
Con bé còn chưa nói hết câu, Tiết Chiêu đã vội vàng đưa tay bịt kín miệng nó.
Trong mắt hắn tràn đầy vẻ sợ hãi.
“Triều Vân, trẻ con ăn nói linh tinh thôi, nàng đừng để trong lòng.”
Nói xong, hắn lập tức sai người đi mời phủ y.
Có t.h.a.i hay không thì chưa nói.
Nhưng nếu trong người khó chịu, dù sao cũng nên bắt mạch xem sao.
Phủ y mang theo hòm t.h.u.ố.c tới rất nhanh.
Ông bắt mạch cho ta.
Ông nheo mắt, vuốt chòm râu, rồi gật đầu đứng dậy nhìn Tiết Chiêu.
Ông cười tươi như hoa.
“Chúc mừng thiếu gia, phu nhân có hỷ rồi.”
“Đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.”
Phủ y vốn tưởng sẽ được ban thưởng.
Nhưng ông khom người chờ mãi mà Tiết Chiêu vẫn không lên tiếng, chỉ đứng ngây ra nhìn chằm chằm bụng ta.
Trong mắt hắn tràn ngập vẻ kinh ngạc.
“Triều Vân, nàng thật sự có t.h.a.i rồi sao?”
Ta gật đầu.
“Chẳng phải phủ y vừa nói rồi sao? Hai tháng, đúng vào đêm trước khi chàng lên đường đến Ninh Châu.”
Chỉ cần thời gian khớp nhau thì thanh danh của ta sẽ không bị tổn hại.
Còn đứa trẻ có phải con của hắn hay không, trong lòng ta hiểu rất rõ.
Nhưng Tiết Chiêu thì hoàn toàn mờ mịt.
Đặc biệt là khi thấy ta mỉm cười, thản nhiên bình tĩnh như vậy.
Hắn lại càng thêm hoang mang.
Rõ ràng hắn đã uống t.h.u.ố.c.
Không thể khiến nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i được.
Nhưng ta thật sự đã có thai.
Lại còn bình thản đến mức khiến hắn không thể nghi ngờ sang một khả năng khác.
“Sao vậy?”
Ta nhìn Tiết Chiêu rồi nhân cơ hội truy kích.
“Mừng quá hóa ngẩn người rồi, đến cả việc thưởng cho phủ y cũng quên mất sao?”