Đôi mắt vốn u ám của phụ thân lại sáng lên. Vẻ đau buồn trên mặt ông cũng vơi đi đôi chút.
Cuối cùng, ông cũng nhớ ra mình vẫn còn một nữ nhi sắp trở thành Thái t.ử phi.
Ta thầm cười nhạt trong lòng.
Xem ra, chỉ cần còn có giá trị lợi dụng, thì đối với người phụ thân coi trọng thanh danh hơn tất cả này, chuyện nữ nhi có mất trinh hay không cũng chẳng phải điều gì quá quan trọng.
Tả quân tuần vệ của Khai Phong phủ đến cửa tra hỏi. Sau khi khám nghiệm, họ kết luận huynh trưởng vô tình rơi xuống nước, Quý Phong vội vàng xuống cứu người, nhưng bị rong rêu dưới đáy hồ quấn lấy khiến cả hai lần lượt c.h.ế.t đuối.
Phụ thân biết rõ chuyện này không đơn giản như vậy, nhưng vì những bí mật không thể nói ra, ông ta chỉ đành nuốt cục tức vào bụng.
Đích huynh vừa mất, theo lý ta phải chịu tang một năm. Nhưng Khâm Thiên Giám quan sát thiên tượng, tính ra hôn lễ chỉ có thể hoãn ba tháng.
Ba tháng sau, ta và Thái t.ử cuối cùng vẫn cử hành đại hôn như dự định.
12
Vì chuyện du hồ, Lâm Uyển Tình phải chịu không ít lời đàm tiếu. Thái t.ử cũng sinh lòng hiềm khích với ta.
Đêm tân hôn, hắn thô bạo chẳng hề dịu dàng. May mà ta đã chuẩn bị sẵn bong bóng cá và m.á.u giả mới có thể qua mặt hắn.
Sáng hôm sau, nhìn thấy vệt đỏ trên khăn hỷ, Thái t.ử sa sầm mặt rồi bỏ đi.
Ta và Lan Hương đều thở phào nhẹ nhõm.
Thanh danh trinh tiết treo lơ lửng trên đầu ta suốt bao ngày, cuối cùng cũng được bảo toàn.
Từ đó về sau, ta và Thái t.ử sống với nhau bằng mặt không bằng lòng. Mỗi lần hắn đến chỗ ta, cũng chỉ làm cho xong bổn phận. Ta lại càng được yên tĩnh.
Mãi đến nửa năm sau, Thái t.ử nghênh thú biểu muội Lâm Uyển Tình làm Thái t.ử trắc phi.
Trong lúc vô tình, ta nghe được Lâm Uyển Tình oán trách Thái t.ử, mới biết chuyện ta lên núi cầu phúc rồi gặp sơn phỉ khi trước vốn không phải ngẫu nhiên.
Gia quy Quý gia nổi tiếng nghiêm khắc khắp kinh thành. Nữ t.ử Quý gia lại càng nổi tiếng coi trọng danh tiết.
Chẳng hạn, có một vị tộc tỷ chỉ vì lúc xuống kiệu không cẩn thận bị ngã, phải để tiểu tư dắt ngựa đỡ lấy eo, ngay đêm đó đã nhảy hồ tự vẫn.
Một vị biểu cô của ta, vị hôn phu còn chưa thành thân đã c.h.ế.t vì quá chén ở thanh lâu. Bà không những vẫn xuất giá như thường, ôm bài vị phu quân bái đường, mà sau khi thành thân còn tự nhốt mình trong tú lâu chỉ có một cửa nhỏ, cả đời không bước ra ngoài, giữ tiết vì nhà chồng.
Những trinh nữ liệt tiết như vậy trong Quý gia nhiều không đếm xuể.
Ta là người nổi bật nhất trong số nữ t.ử Quý gia, đương nhiên cũng phải như thế.
Vậy nên bọn họ mới cố tình chọn ta làm Thái t.ử phi.
Ngay trước đêm đại hôn của ta và Thái t.ử, bọn họ lấy lý do hoàng thất ít con nối dõi, bảo ta một mình đến chùa trên núi cầu phúc, mong hoàng thất về sau con cháu đông đúc.
Đến lúc ấy, nếu ta bị sơn phỉ làm nhục, bất kể là ta hay Quý gia, vì thanh danh đều sẽ không để ta sống tạm bợ.
Khi đó, Thái t.ử vừa không phải đắc tội Quý phủ, vừa có thể giữ vững liên minh với Quý gia, lại còn cưới được biểu muội mà hắn yêu thương.
Đúng là một mũi tên trúng ba đích.
Không, phải nói là một mũi tên trúng bốn đích.
Thái t.ử còn có thể giành được sự ủng hộ hết lòng của Lâm phủ.
Đạt được nhiều lợi ích như vậy, cái giá phải trả chỉ là hy sinh một mình ta.
Đáng tiếc, đám sơn phỉ kia đã thất bại. Đáng tiếc hơn nữa, vị trinh nữ liệt tiết trong mắt bọn họ lại quá ham sống sợ c.h.ế.t, khiến hết chuyện ngoài ý muốn này đến chuyện ngoài ý muốn khác xảy ra.
Lâm Uyển Tình không cam lòng, vì vậy mới bày ra chuyện du hồ.
Tiếc rằng thủ đoạn quá vụng về, cuối cùng lại khiến chính mình mất mặt.
Bất đắc dĩ, Thái t.ử chỉ có thể nghênh thú Lâm Uyển Tình làm trắc phi.
Chỉ có một chuyện ta vẫn chưa hiểu. Hoàng đế hiện giờ chỉ có một người con trai là Thái t.ử, vậy hắn tốn công tính toán như thế để làm gì?
Đương nhiên, tạm thời chưa hiểu cũng không sao.
Điều quan trọng là bảy ngày sau, Thái t.ử sẽ theo giá đến bãi săn, cùng hoàng đế đi săn. Khi ấy, ta và Lâm Uyển Tình cũng sẽ cùng đi theo.
Hai người bọn họ dự định nhân cơ hội đó khiến ta bất ngờ thất tiết rồi mất mạng.
Đầu tiên là sơn phỉ, sau đó là rơi xuống nước. Không biết vì sao, cả hai đều nhất quyết muốn khiến ta mất đi sự trong sạch.
Đối phó với một nữ t.ử yếu đuối như ta, chẳng lẽ bọn họ không còn thủ đoạn nào khác sao?
Xem ra, để giữ gìn thanh danh trinh tiết của mình, có vài kẻ không thể không c.h.ế.t.
13
Gió thu mát mẻ, cờ gấm tung bay. Bãi săn Mộc Lan lại đến mùa náo nhiệt nhất trong năm.
Đại Càn trọng võ, hoàng đế đích thân đi săn, Thái t.ử đương nhiên phải theo giá. Ta và Lâm Uyển Tình cũng đi cùng với tư cách gia quyến.
Sau khi cuộc săn của nam nhân bắt đầu, Lâm Uyển Tình dựa vào sự sủng ái của Hoàng hậu, xin một ân điển, cho phép nữ quyến cũng tổ chức một cuộc săn để góp vui.