Tôi và Phó Thanh Viễn nhìn nhau.
Bị c.ắ.n đến mức này, trong lòng chúng tôi đều rõ t.h.u.ố.c kháng độc đã vô dụng.
Nhưng trên tinh thần nhân đạo, Phó Thanh Viễn vẫn phất tay.
Tôi và đội viên đang định chia nhau cho họ uống t.h.u.ố.c kháng độc mới chế tạo.
Đi đến trước mặt một người đàn ông nào đó, nhìn rõ mặt anh ta, bước chân đột ngột dừng lại.
Người đàn ông kia cũng nhìn thấy tôi.
Lục Duệ.
Anh ta bỗng đưa tay che bên mặt m.á.u thịt be bét kia, dường như không muốn để tôi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác này của mình, nửa bên môi run rẩy mấp máy: "An Ninh..."
Anh ta vươn tay kia về phía tôi, trong con mắt độc nhất tràn đầy nước mắt hối hận và khát vọng.
Tôi không cảm xúc, đáp lại anh ta bằng vẻ lạnh lùng, như khi anh ta từng đối mặt với tôi vậy.
Tôi biết chức trách của mình là cứu người, tôi nên đút t.h.u.ố.c trong tay cho Lục Duệ.
Nhưng vừa nhìn thấy anh ta, tôi lại nhớ đến sự tuyệt vọng khi anh ta đuổi tôi đi, còn cả ánh mắt lạnh lùng của anh ta khi Tiểu Nam bị xác sống c.ắ.n xé.
Nếu không phải trong mắt anh ta chỉ có Tô Dao, Tiểu Nam nhất định có thể bình an lớn lên, chứ không phải biến thành một con xác sống đáng thương chỉ biết đi vòng quanh trong sân như vậy.
Hàn Anh đã dùng hết mọi cách.
Tôi từng thấy họ sau lưng tôi mà thở dài từng hồi.
Tôi lẻn vào phòng thí nghiệm của cô ấy, thấy cô ấy phán định Tiểu Nam đã t.ử vong trong báo cáo nghiên cứu.
Mọi nghiên cứu đối với Tiểu Nam đều vô hiệu, cô ấy sợ tôi thất vọng, chỉ đành cố gắng thực hiện lời hứa.
Lúc này nhìn thấy bọn họ, mối thù hận trong lòng lại dâng lên.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người một bên cạnh, quả nhiên nhìn thấy thêm nhiều gương mặt quen thuộc.
Người cầm đầu là Bạch Vũ, còn có mấy đội viên khác của đội thám hiểm.
Họ gần như gầy gộc, chỉ còn da bọc xương, cộng thêm vết bẩn và m.á.u lẫn lộn trên mặt, nên lúc đầu tôi không nhận ra.
Những đội viên từng thân thủ nhanh nhẹn, cùng tôi đại sát tứ phương, nay lại bị hai con xác sống hành hạ đến nông nỗi này.
Tôi nhanh ch.óng nghĩ ra nguyên nhân.
Họ không có thức ăn, lại không có quần áo chống rét, có lẽ là nghe thấy căn cứ người sống sót phía Nam cung cấp t.h.u.ố.c cho toàn nhân loại, mới gắng gượng niềm tin đi đến đây.
Chỉ là sự đời trêu ngươi, chỉ thiếu bước cuối cùng, họ lại ngã xuống ở nơi này.
Bạch Vũ bên cạnh là người đầu tiên nhận ra tôi, anh ta dường như quên cả uống t.h.u.ố.c, trong mắt dần tràn đầy nước mắt.
Bạch Vũ nắm lấy vạt áo tôi.
Môi anh ta mấp máy, không cần nghe, tôi cũng biết anh ta đang gọi "Ninh Ninh".
Tiếng gọi này trùng khớp với dáng vẻ Bạch Vũ vô số lần gọi tôi khi còn nhỏ.
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt anh ta.
Đưa t.h.u.ố.c qua, không cảm xúc hỏi: "Tô Dao rời bỏ các người như thế nào?"
Bạch Vũ lại không uống.
Anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi không chớp, bỗng nhiên bùng phát sự căm hận và chán ghét nồng đậm.
Môi mấp máy, khó khăn mở miệng: "Cực lạnh ập đến... căn cứ không có thức ăn, cô ta cầu cứu một đội người sống sót khác... bị bọn họ đưa đi rồi..."
"Lúc đầu, chúng tôi muốn tìm cô ta. Nhưng đuổi theo đến bây giờ, mấy ngày trước, tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, phát hiện tất cả đều sai rồi..."
Bạch Vũ cố gắng vươn tay, muốn chạm vào mặt tôi.
Tôi ngồi xổm ở đó không động đậy, nhìn anh ta biến thành bộ dạng nhếch nhác như bây giờ, trong lòng đầy bi ai.
"Ninh Ninh...
Tôi muốn g.i.ế.c cô ta để báo thù cho em, nhưng người tôi muốn g.i.ế.c nhất, là chính tôi...
Một kẻ đã vấy bẩn như tôi, không xứng với em, kẻ đã trơ mắt nhìn em c.h.ế.t đi như tôi..."
Anh ta vươn tay, hất lọ t.h.u.ố.c trong tay tôi rơi xuống đất.
Như dùng hết toàn bộ sức lực, nức nở, trong cổ họng phát ra tiếng bi thương như dã thú.
Nước mắt rơi xuống từ con mắt lành lặn của anh ta, chảy vào vết thương.
Anh ta khóc, đau đến ngũ quan vặn vẹo đáng sợ.
Anh ta đau thương nhìn tôi, cảm xúc nồng đậm nơi đáy mắt như vòng xoáy cuốn lấy tôi:
"Ninh Ninh, bất kể em có tin hay không, tôi chỉ thích mình em..."
"Nhưng không biết tại sao, em lại bị xóa sạch khỏi tâm trí tôi, mãi đến khi Tô Dao rời đi, tôi mới như được hoàn hồn tìm lại ký ức về em..."
"Tôi liều mạng sống đến đây, không phải vì t.h.u.ố.c, mà là để gặp em một lần, nói với em một tiếng xin lỗi..."
Từng câu từng chữ của anh ta nện vào tim tôi.
Tôi không còn duy trì được vẻ lạnh lùng trên mặt nữa, quay đầu nhìn về phía Phó Thanh Viễn.
"Thuốc... đội trưởng, cho tôi t.h.u.ố.c!"
Giọng tôi đang run rẩy.
Phó Thanh Viễn nhíu mày, trong ánh mắt nhìn về phía tôi mang theo một tia thương xót: "An Ninh, em biết là vô dụng mà."
Thuốc kháng độc chỉ có uống trước mới phát huy tác dụng.
Bọn họ, đều sẽ c.h.ế.t.
"Em... đã có đội trưởng mới rồi..."
Bên cạnh truyền đến một giọng nói yếu ớt, là giọng điệu kinh ngạc không cam lòng của Lục Duệ.
Hồi lâu, anh ta lẩm bẩm: "Như vậy, cũng tốt..."
Lục Duệ nhìn tôi thật sâu, sự quan tâm và hối hận trong ánh mắt ấy khiến tôi hoảng hốt.
Vị thủ lĩnh đáng tin cậy trong căn cứ Lạc Thành...
Đã trở lại rồi.